Hình như suốt ngày suốt đêm gió trên đồng bằng Dolores chưa bao giờ ngừng thổi, lúc nào cũng ẩm ướt và ấm áp. Vì sao lúc này nó lại khiến cho những tính mạng đang tắm mình trong gió cảm thấy lạnh buốt?
Mặt trăng Simani đỏ rực màu máu đã tan biến trên bầu trời đêm, không phải biến mất, cũng không phải chưa mọc, mà là vì màu đỏ nồng nặc trên không trung đã đỏ hơn cả màu đỏ của nó. Từng tia chớp màu đen xé rách bầu trời rực đỏ như những bàn tay khổng lồ đang muốn ve vuốt mặt đất rộng lớn của đồng bằng Dolores.
Điều gì đã khiến gió Dolores trở nên lạnh lẽo? Điều gì đã khiến không trung vốn xanh lam biến thành đỏ tía?
Đó là chiến tranh, là bất khuất, là máu!
Tiếng sấm trên trời liên miên không dứt, máu trên mặt đất chảy thành sông khó ngừng!
Vùng đất quanh đường biên giới trên đồng bằng Dolores, toàn bộ tầm mắt chỉ có một màu đỏ, khắp nơi đều là xác người, xác ngựa và các mảnh vụn thi thể, từng cột khói đen bay lên, còn chưa kịp đốt cháy cánh đồng đã bị gió Dolores thổi tan, lụi tắt, chỉ để lại một màu đỏ tinh khiết nhất.
Đây là một chiến trường rộng lớn và tàn khốc, Dolores giống như một chiếc máy xay thịt máu lạnh điên cuồng, hai bên giao chiến là đế quốc Menied và đế quốc Osu đã đưa mấy vạn tính mạng vào chiếc máy xay thịt khổng lồ này.
Còn chiến tranh vẫn chỉ vừa mới mắt đầu.
Menied và Osu có sức mạnh tương đương, ngay từ khi chiến tranh vừa bắt đầu hai bên đã rõ ràng một điều: Đây tuyệt đối không phải một xung đột cục bộ thoải mái như một cuộc đi săn, hai bên chỉ có thể so đấu về nghị lực, về ý chí. Và cả một thứ mà những người cầm quyền cho rằng rất không quan trọng: Tính mạng!
Ý chí, giống như từng lá cờ trên chiến trường đó, cho dù đã rách nát chỉ còn mài sợi vải, cho dù người cầm cờ đã ngã xuống, đã thối rữa từ lâu, nhưng lá cờ đó vẫn đứng sừng sững không ngã, kiêu ngạo đón gió không phân địch ta.
Bởi vì mang theo mùi máu tanh nồng nặc, cho nên gió Dolores mới trở nên lạnh như vậy. Bởi vì phản chiếu vết máu chưa kịp khô đã lại ướt đẫm trên mặt đất, cho nên không trung Dolores mới đỏ như vậy, đỏ đến mức mặt trăng máu Simani cũng không thể chiếu ra ánh sáng.
Địa ngục, chẳng qua cũng chỉ đến thế.
Binh lính hai bên đã không còn thu dọn chiến trường nữa, cùng lắm là lúc thu quân sẽ mang thi thể các tướng lĩnh quý tộc về giao cho binh lính phụ trách hậu cần ghi vào sổ sách. Như vậy đến lúc người nhà các quý tộc đến nhận thi thể, bọn họ sẽ nhận được một khoản tiền không nhỏ, đương nhiên tiền đề là bọn họ có thể sống sót đến lúc chiến tranh kết thúc.
Quý tộc đã chết vẫn còn đáng giá hơn binh lính bình dân còn sống, nhưng cũng không có ai chỉ trích. Trên thế giới này, mọi người chỉ có cách nhẫn nhục chịu đựng đối với cái gọi là quy tắc.
"A ha, đây là... ngôi sao chổi của gia tộc Stedman?" Một tên lính tên là Roy lật một xác chết mặc áo giáp Tumen màu đen nhánh, trên ngực có huy hiệu hoa lay ơn màu vàng lên, ánh mắt đã tê liệt đến vô hồn lạnh buốt chợt lóe lên một ánh đỏ phấn khích.
Nếu mang cái xác này về và sống được đến lúc chiến tranh chấm dứt thì tuyệt đối có thể nhận được một khoản tiền lớn, mỗi một người của đế quốc Menied đều biết gia tộc Stedman đồng nghĩa với của cải và hào phóng.
"Geriferry Stedman?" Một tên lính khác tên là Gul chạy tới lau qua vết máu trên mặt xác chết rồi xác nhận danh tính người chết. Nhưng trong mắt hắn không hề có ánh sáng của tiền tài và dục vọng, hắn đá một cước vào ngực rồi nhổ một bãi nước bọt dơ bẩn lên khuôn mặt xương xương của Geriferry.
Ngay lúc Gul nói đúng tên người chết, người phát hiện cái xác Geriferry là Roy đã biết vì sao hắn căm hận cái xác chết này rồi. Geriferry, cháu trai công tước Shuster, đại thần ngoại giao của đế quốc, người thừa kế thuận vị đầu tiên của gia tộc Stedman là một trong tám ác nhân nổi tai tiếng của thành Ronage, kinh đô đế quốc Menied.
Ngay giữa ban ngày ban mặt, Geriferry từng dẫn một đám quý tộc cặn bã hãm hiếp em gái Gul, còn Gul cũng bị thành phòng quân bắt vào tù vì tội chống lại quý tộc, bây giờ lại bị đày đến chiến trường Dolores.
Hai tên lính