Phủ đường Nhữ Châu phủ …
Trong hậu sảnh …
Một yến tiệc thịnh soạn đã được sắp bày. Thị tỳ tíu tít phụng hầu. Lưu tri phủ đích thân bồi tiếp. Sau khi Nghiêm Phi Long nhập phủ, Lưu tri phủ đã cho bày tiệc tẩy trần, tiếp đãi chàng và Thành Thế Kiệt.
Sau mấy lời khách sáo, chàng đã bảo họ Lưu :
- Đại nhân hãy đi lo liệu công việc, cứ để ta tự nhiên được rồi.
Lưu tri phủ cung kính vâng dạ, dặn dò bọn thị tỳ hầu hạ chàng thật chu đáo, rồi mới lui ra ngoài. Lúc này, trong sảnh chỉ còn lại Nghiêm Phi Long và Thành Thế Kiệt, vây quanh là bọn thị tỳ.
Thành Thế Kiệt là một trang võ lâm hiệp khách nên không muốn để bọn thị tỳ hầu hạ. Còn Nghiêm Phi Long thì cứ an nhiên để bọn họ rót nước bưng trà hay tiếp thức ăn. Chàng hưởng thụ việc hầu hạ như là chuyện bình thường. Vì thế, Thành Thế Kiệt càng tin chắc rằng chàng là một vị công tử con nhà đại quý.
Tiệc đã gần tàn, ăn uống đã no nê, Thành Thế Kiệt đưa mắt nhìn Nghiêm Phi Long lúc ấy đang được các mỹ nữ vây quanh hầu hạ, thở dài nói :
- Công tử địa vị tôn quý, thế mà trước nay không hề để lộ, tại hạ thất kính mất rồi.
Nghiêm Phi Long mỉm cười nói :
- Tiểu sinh chỉ nhờ vào uy thế của các vị trưởng bối, chứ bản thân tiểu sinh nào có tài đức chi đâu. Sở dĩ Lưu tri phủ trọng vọng tiểu sinh thế này là do có mệnh lệnh của Dương lão quốc công đấy thôi. Sao bằng được thiếu hiệp nhất nhân nhất kiếm tạo nên danh vọng, hoàn toàn trông vào bản lĩnh chân chính của mình.
Thành Thế Kiệt nói mấy câu khiêm tốn, nhưng trong lòng rất vui vẻ, thầm nhủ vị công tử này thật dễ thân cận, chẳng như những kẻ quyền quý khác thường kiêu ngạo tự đại, xem thường người khác.
Hồi lâu, Thành Thế Kiệt lại nói :
- Công tử địa vị tôn quý, thân trọng thiên kim, sao lại còn mạo hiểm một mình dấn thân vào chốn giang hồ.
Nghiêm Phi Long nói :
- Tiểu sinh phụng mệnh đi tuần các nơi, còn mục đích thế nào, xin thứ lỗi không thể phụng cáo.
Thành Thế Kiệt nói :
- Gia thế công tử chắc phải cao sang hiển hách lắm, chẳng hay tại hạ có hân hạnh được biết hay không.
Nghiêm Phi Long khẽ mỉm cười :
- Hiện giờ tiểu sinh chưa thể phụng cáo. Có thể sau này thiếu hiệp sẽ biết.
Giữa lúc Thành Thế Kiệt còn đang tìm lời dọ hỏi thì Lưu tri phủ đã quay trở lại. Lão hướng vào Nghiêm Phi Long chắp tay cung kính nói :
- Cung bẩm công tử. Bọn người mang vác khí giới tập trung đông đảo trong thành là bọn người thuộc giới võ lâm đang trên đường đi đến Thiếu Lâm Tự ở Tung Sơn. Dường như bọn họ tập hợp nhau lại để mưu sự gì đấy, nhưng hạ quan chưa điều tra ra được. Tạm thời, hạ quan đã điều động quân binh kiểm soát chặt chẽ bốn mặt thành, đồng thời phái các bộ đầu luân phiên tuần tiễu khắp các nơi trong thành để giữ gìn trật tự. Nếu như có xảy ra biến cố gì, quân binh sẽ kịp thời can thiệp ngay. Còn quanh phủ đường, hạ quan đã điều quân canh phòng chặt chẽ, tuyệt đối không để bất cứ ai đến quấy rầy trong lúc công tử đang nghỉ ngơi.
Nghiêm Phi Long gật đầu tỏ vẻ hài lòng. Lưu tri phủ lại nói thêm :
- Bọn người võ lâm tập hợp tại Thiếu Lâm Tự không biết có âm mưu gì, cũng không biết có định gây bất lợi cho triều đình hay không. Xin thỉnh ý công tử, hạ quan có cần phái người đến Thiếu Lâm Tự điều tra cho rõ mọi sự không ạ.
Nghiêm Phi Long đưa mắt nhìn Thành Thế Kiệt, thấy y đang chăm chú nhìn chàng, sắc diện hơi có vẻ căng thẳng, dường như có điều chi muốn nói, rồi lại thôi. Chàng thừa hiểu y muốn nói gì, và cũng không hỏi.
Ngẫm nghĩ giây lát, chàng mới nói :
- Nếu như đại nhân còn người để điều động thì cứ phái đi điều tra. Dù sao chúng ta cũng cần biết bọn họ đang định âm mưu làm chuyện gì. Cần phải tiến hành điều tra thế nào cho có lợi nhất, chắc đại nhân hiểu rõ rồi chứ.
Chàng nhìn Lưu tri phủ bằng một cái nhìn đầy ý nghĩa. Lão tri phủ là một kẻ lọc lõi quan trường nên đã hiểu ngay ý tứ của chàng. Lão mừng rỡ nói :
- Dạ dạ. Xin đa tạ công tử.
Nghiêm Phi Long lại nói :
- Ta chỉ nghỉ lại đây một đêm, sáng mai sẽ lên đường sớm.
Lưu tri phủ hỏi :
- Công tử địa vị tôn quý, sao đi ra ngoài mà không mang theo nhiều hộ vệ. Bọn người võ lâm có nhiều kẻ ngang ngược, xem thường vương pháp, chỉ sợ bọn chúng sẽ gây bất lợi cho công tử. Hay là để hạ quan điều phái quan binh theo bảo giá.
Nghiêm Phi Long đưa mắt nhìn Thành Thế Kiệt, mỉm cười nói :
- Có Thành thiếu hiệp ở bên cạnh, ta sẽ chẳng gặp nguy hiểm gì đâu.
Thành Thế Kiệt cau mặt nói :
- Tại hạ võ công kém cỏi, e không đủ sức bảo vệ công tử thôi.
Giọng nói của y có vẻ lạnh lùng băng giá, cho thấy đang có điều bực bội trong lòng. Nghiêm Phi Long khẽ cười, hỏi :
-Thiếu hiệp có điều chi không bằng lòng tiểu sinh chăng.
Thành Thế Kiệt lạnh lùng nói :
- Tại hạ nào dám thế.
Nghiêm Phi Long nhìn Lưu tri phủ, nói :
- Giờ cũng đã muộn rồi, cũng đã đến lúc chúng ta phải nghỉ ngơi.
Lưu tri phủ vội nói :
- Vâng. Hạ quan đã chuẩn bị cả rồi. Mời công tử. Mời Thành thiếu hiệp.
Đoạn lão đi trước hướng dẫn hai người vào hậu phòng. Đương nhiên hai bên Nghiêm Phi Long có hai mỹ nhân dìu đỡ chàng đi.
Ngay từ sáng sớm, Lưu tri phủ đã bày tiệc linh đình, thân hành tiễn Nghiêm Phi Long thượng lộ. Rời khỏi phủ đường, chàng cùng Thành Thế Kiệt lên đường hướng thẳng đến Tung Sơn.
Đôi tuấn mã cùng song song nhịp bước. Lúc này, trên đường rất đông đúc, người ngựa chen nhau mà đi, không thể nào phóng nhanh được. Hai người đành cho tuấn mã thả bước một cách ung dung.
Nhận thấy thái độ lạnh lùng cau có trên khuôn mặt của Thành Thế Kiệt, Nghiêm Phi Long mỉm cười nói :
- Thiếu hiệp có điều chi không bằng lòng tiểu sinh chăng. Nếu thế thì thiếu hiệp cứ đánh cứ mắng, chứ đừng giữ mãi dáng vẻ lạnh lùng xa lạ như vậy nữa.
Thành Thế Kiệt quay lại nhìn Nghiêm Phi Long, đôi mày lưỡi kiếm hơi cau lại, lạnh lùng nói :
- Tại hạ nào dám thế. Nếu lỡ công tử tức giận rồi cho quan binh bắt tại hạ đem giam vào thiên lao thì khổ cho tại hạ lắm.
Nghiêm Phi Long nhăn nhó nói :
- Thiếu hiệp có giận thì xin cứ đánh mắng tiểu sinh đi, chứ đừng nói mát như thế nữa mà.
Thành Thế Kiệt trừng mắt nói :
- Ngươi bảo ta cứ việc đánh mắng ngươi.
Nghiêm Phi Long gật đầu :
- Vâng. Thiếu hiệp cứ tự nhiên động thủ. Trước đây tiểu sinh đã từng thấy có nhiều người mỗi khi tức giận điều chi, chỉ cần đánh đập quát mắng người khác một lúc là sẽ nguôi giận ngay.
Thành Thế Kiệt hừ lạnh nói :
- Chỉ có bọn quan quyền các ngươi chuyên ỷ thế hiếp người mới làm như vậy, chứ còn đối với những kẻ võ lâm áo vải như chúng ta lẽ nào lại đi lấy chuyện đánh đập người khác làm thú vui.
Rồi với giọng hòa hoãn bớt lạnh lùng hơn, y hỏi :
- Tại sao công tử lại làm thế.
Nghiêm Phi Long lộ vẻ ngơ ngác, hỏi lại :
- Ơ … Tiểu sinh đã làm điều chi sai chăng.
Thành Thế Kiệt nói :
- Sao hôm qua công tử lại cho phép lão tri phủ họ Lưu kia mở cuộc điều tra Thiếu Lâm Tự. Như thế há chẳng phải là quá đáng lắm sao.
Nghiêm Phi Long nhẹ thở ra, nói :
- Thì ra là vì chuyện này mà thiếu hiệp giận tiểu sinh. Nhưng nếu thiếu hiệp có giận thì tiểu sinh cũng đành chịu vậy chứ không thể nào không cho phép được. Nếu không, lỡ như bọn người võ lâm tụ tập tại Thiếu Lâm Tự có làm điều chi bất lợi cho triều đình, tiểu sinh sao gánh nổi trách nhiệm.
Thành Thế Kiệt hừ lạnh nói :
- Chúng ta có làm điều chi mà gọi là bất lợi cho triều đình kia chứ. Công tử làm như chúng ta họp nhau lại để âm mưu tạo phản không bằng.
Nghiêm Phi Long nói :
- Thiếu hiệp thì không. Nhưng thiếu hiệp có dám bảo đảm những người khác cũng giống như thiếu hiệp chứ.
Thành Thế Kiệt chợt ngẩn người, rồi đảo mắt nhìn khắp xung quanh. Trên đường đang hiện diện đủ mọi loại người khác nhau, nam phụ lão thiếu, chính tà ma đạo đều đủ cả. Y không thể nào biết chắc bọn họ kéo đến Tung Sơn còn có mục đích nào khác nữa không. Hồi lâu sau, y mới nói :
- Nhưng dù sao công tử cũng không nên gợi ý cho lão ta là cần phải tiến hành điều tra như thế nào cho có lợi. Như vậy thì thế nào lão ta cũng tìm cách làm khó dễ mọi người để thu lợi bất chính.
Nghiêm Phi Long mỉm cười nói :
- Đó là nguyên tắc quan trường mà thôi, giống như người giang hồ có câu : có đi thì phải có lại vậy mà. Tiểu sinh đã đến làm phiền lão ta thì cũng phải tạo cho lão ta chút phương tiện xem như đền đáp lại công khó nhọc của lão.
Thành Thế Kiệt cau mày nói :
- Dù sao thì công tử cũng không nên tạo điều kiện cho lão bức hiếp lương dân. Như thế có khác gì tham quan ô lại chứ.
Nghiêm Phi Long nói :
- Bọn người võ lâm sao gọi là lương dân được. Bọn họ đều là những kẻ không nghề nghiệp, lang thang khắp nơi, chỉ chuyên gây rối loạn chứ nào đã làm được chuyện gì ích nước lợi dân.
Thành Thế Kiệt vội biện bạch :
- Nhưng khi quốc gia có biến, cũng có rất nhiều người võ lâm tùng quân dẹp loạn, trở thành những đại anh hùng danh lưu thiên cổ.
Nghiêm Phi Long mỉm cười nói :
- Nhưng như thế là bọn họ đã rời bỏ cuộc sống võ lâm mà gia nhập giới quan trường rồi. Và đó cũng chỉ là những chuyện của thời đại nào đó, chứ giới võ