"Hải Duy, chúng ta tới chỗ khác nói chuyện!", Phùng Tố Y vội vội vàng vàng.Hạ Anh ngạc nhiên:"Tiểu thư, có chuyện gì nói luôn không được sao? Tôi thấy người thiếu gia kia rất muốn trò chuyện cùng cô""KHÔNG!" Phùng Tố Y bất chợt quát lớn:"Ta chỉ muốn nói với ngươi...một mình ngươi!"Cậu giật mình, Phùng Tố Y nhận ra mình đã quá lớn tiếng vội trấn tĩnh lại:" Xin lỗi, làm ngươi sợ sao?""Không sao, tiểu thư."Bước vào một quán trà khác, Phùng Tố Y nói với nhân viên phục vụ:" Mang hai thứ đồ uống mắc tiền nhất của các ngươi ra đây!""Vâng", nhân viên phục vụ vui vẻ trả lời.Không lâu sau, họ đã đem ra hai cốc trà màu sắc đẹp mắt, bóc khói nghi ngút lên. Phùng Tố Y nói với cậu:"Uống đi!""Vâng."Hạ Anh cầm lên uống một ngụm rồi đặt xuống, ngồi im lặng. Phùng Tố Y ấp úng:"Hải Duy, ta muốn nói là...ngươi phải nghe cho kĩ đó."Cậu khó hiểu:"Vâng! Tôi đang nghe.""Ta...ta...", Phùng Tố Y mặt đỏ bừng, hai tay nắm vào nhau đặt trên đùi. Cuối cùng cô hít thở sâu cũng gồng lên được mấy chữ:" Ta...không...là chị...chị yêu em!!!""HẢ???" Hạ Anh tròn xoe mắt, ngây người ra:"Tiểu thư...cô nói..."Phùng Tố Y cố bình tĩnh mà lặp lại:"Thật đấy...chị hoàn toàn là thật lòng, chị yêu em!""Nhưng, tiểu thư...cô là tiểu thư giàu có, tôi chỉ là một kẻ lang thang không nhà cửa, không gia đình. Yêu tôi, cô không cảm thấy...""Không quan tâm, chị đã yêu em từ rất lâu...thế nên, làm người yêu chị nhé!"Phùng Tố Y mỉm cười rất tươi. Hạ Anh cảm thấy quá bất ngờ.Theo kí ức của Hải Duy thì Hạ Anh biết rõ tính cách hai con người này, họ như nước với lửa...Dù vậy cậu cũng đâu phải là Hải Duy nên cũng không thể đồng ý được...Hiện tại cậu chẳng biết trả lời thế nào đành cúi đầu im lặng. Tiếng nói nhẹ nhàng của Phùng Tố Y vang lên:"Chắc em bất ngờ lắm nhỉ? Không sao đâu, em không cần trả lời luôn. Chị sẽ đợi, đợi đến khi em yêu chị, chị cũng không yêu một ai khác ngoài em cả!"Trời tối, Phùng Tố Y lái xe đưa cậu về biệt thự, trên xe hai người cũng không nói với nhau câu gì. Về nhà, vì còn việc chưa làm xong nên Phùng Tố Y lên tầng luôn. Trước khi lên, cô không quên ghé vào tai cậu thủ thỉ:"Nhớ kĩ lời chị nói nhé!"Thật sự, Hạ Anh cũng đã suy nghĩ rất nhiều. Cậu nghĩ chẳng lẽ kiếp trước mình đã khổ sở như thế nên bây giờ ông trời cho sống lại còn để một đại tiểu thư yêu...Hơn mười một giờ tối, Phùng Tố Y vừa hoàn thành xong công việc. Cảm thấy khát nước, cô mở cửa phòng để xuống nhà. Khi mở cửa, Phùng Tố Y thấy Hạ Anh đứng trước mặt, tay giơ lên chuẩn bị tư thế gõ cửa. Cửa bị mở bất ngờ, cậu có chút hoảng hốt, Phùng Tố Y mỉm cười:"Có chuyện gì muốn nói với chị à?"Cậu gật đầu:"Có làm phiền cô không?""Không sao, chúng ta xuống dưới nói chuyện!""Vâng."Ngồi ở phòng khách, Phùng Tố Y tay cầm ly nước uống một ngụm, rồi đặt tay xuống nói:"Em muốn nói chuyện gì?""Thật ra...tôi...tôi không phải Hải Duy...", Hạ Anh chà xát lòng bàn tay."Em không phải Hải Duy...thế em là ai? Anh em sinh đôi với Hải Duy?" Trái ngược với Hạ Anh, Phùng Tố Y không chút biểu tình, vẫn thản nhiên.Cậu đáp:"Không phải... tôi chẳng có quen biết gì với Hải Duy cả...tôi tên Hạ Anh!"Khi cậu nói xong, khóe miệng Phùng Tố Y nhếch lên để lộ nụ cười khó hiểu. "Chị biết!" - đó là suy nghĩ trong đầu Phùng Tố Y, cô nói:- Hạ Anh sao? Tên đẹp đấy!Cậu nói tiếp:" Ý của tôi là thân thể vẫn là Hải Duy, nhưng bên trong….. linh hồn không phải.""Vậy sao.", Phùng Tố Y không có lấy một