Kiếp Trước Em Đã Chôn Cất Cho Anh

Quyển 2 - Chương 35


trước sau

Vết thương mặc dù sâunhưng rất may là không lớn.Chỉ có điều, máu chảy hơi nhiều khiến tồi cảm thấy chóng mặt đôi chút.

Khâu bốn mũi tại bệnh viện xong, mẹ một mực yêu cầu tồi phải truyền thêm chút thuốc tiêu viêm, mẹ nói sắc mặt tồi trồng rất kém.

Bấy giờ đã là hai giờ sáng, anh trai đưa mẹ và Uyển Nghi về nhà nghỉ ngơi, bất ngờ sắp đặt Mạt Mạt ở lại bệnh viện túc trực bên tồi khi truyền dịch. Trước khi về, anh trai nắm tay Mạt Mạt, nói một câu: "Đợi anh". Mạt Mạt mỉm cười gật đầu, đưa mát dõi theo bóng anh trai cho đến khi anh đi khỏi. Tồi thầm nhạo báng: Khúc hát này ở đâu ra nhỉ?

"Mười tám lần đưa tiễn?", tôi lạnh lùng ngân nga một câu.

Cô ấy không nói gì, ngồi trên chiếc ghế cách chỗ tồi năm khoảng một mét. Đón nhận ánh mắt đầy phẫn nộ của tồi, không hề hoảng sợ hay né tránh.

Tồi chằm chằm nhìn cồ ấy, hàng nghìn hàng vạn lời muốnnói, oán hận, nghi hoặc, mãi vẫn không tìm được mời mở đầu. Cònchưa kịp mở miệng, ánh mắt sắc lạnh của tồi đã bị làm mềm đi theo

khuôn mặt có phần mệt mỏi của cồ ấy. Đêm thu gió lạnh, lớp váyáo mỏng manh của cô ấy dường như không đủ để chống trả khiếncô ấy run lẩy bẩy. Nỗi oán hận của tôi đối với cô ấy lại chuyển

thành một nỗi niềm quan tâm thương cảm. Tôi nhổm dậy, với tay đóng cánh cửa sổ đầy ắp gió .

Một đêm không trăng, bầu trời sáng trong, không khí thấm

đâm mùi vị ấm ướt, bịn rịn.

Rất lâu sau đó, chúng tôi vẫn hoàn toàn im lặng. Trong phòng bệnh toàn mùi nước tẩy trùng, nhưng mùi hương man mác quen thuộc của Mạt Mạt cứ quanh quẩn nơi sống mũi tôi.

Tôi đã từng nghĩ ra không biết bao nhiêu hoàn cảnh có thể tương phùng nhưng không sao có thể hình dung được, chúng tồi lại gặp nhau trong trường họp như thế này.

"Ăn táo không?", Mạt Mạt hỏi. Tồi gật đầu, cồ ấy bèn khéo léo gọt vỏ táo cho tồi.

Nhớ lại khi xưa, sau khi Mạt Mạt đi thả diều về và bị sốt, khi tỉnh lại cũng muốn ăn táo, tồi cũng ngồi bên cạnh giường gọt táo cho cô ấy ăn như thế này.

Trong phút chốc, không kìm nén được, sống mũi tôi lại cay xè. Tồi quay mặt đi, không để cồ ấy nhìn thấy.

Thi thoảng, đôi môi thô ráp của tôi chạm phải những ngón tay của cô ấy, tôi cảm nhận được tay cô ấy đang lạnh ngắt.

"Anh không có gì để hỏi sao?" Mạt Mạt vừa gọt táo vừa khe khẽ hỏi, cũng không nhìn tôi, dường như đang tự độc thoại một mình, nói những lời chẳng liên quan gì đến tôi, "Bọn họ đều không có ở đây".

"Em không có gì để nói sao?" Tôi mở miệng đón lấy miếng táo như một cái máy, cố gắng kiềm chế tâm trạng mấy lần suýt bị kích động.

"Em nói rồi, chúng ta chia tay." Cô ấy nói câu ấy đúng vào lúc đưa miếng táo vào miệng cho tồi.

Tim tôi nhói đau, tôi giơ tay gạt miếng táo cô ấy vừa bón tới, miếng táo trắng ngần rơi xuống, lăn vài vòng dưới đất. Mạt Mạt không hề có chút động tĩnh gì trước sự thô lỗ của tồi. Chỉ ở trước mặt anh trai tồi, cô ấy mới thể hiện rõ hình ảnh của một cô gái trẻ trung, năng động, hoạt bát; còn trước mặt tồi, cô ấy mãi mãi chỉ có một khuôn mặt ảm đạm như vậy.

"Tại sao?" Tôi sa sầm nét mặt, cố gắng kiềm chế bản thân để không ôm chầm lấy cô ấy.

"Em không yêu anh", cô ấy nói.

"Chưa...từng yêu?", tôi khó nhọc thốt lên.

"Um!" Cô ấy nhất định không biết được rằng, sự khẳng định một cách nhanh chóng mà không cần suy nghĩ của cô ấy sẽ đem đến cho tôi nỗi đau lớn như thế nào. Cô ấy quả nhiên đúng là Ngải Mạt,một Ngải Mạt chỉ trong nháy mắt cũng đủ khiến tôi bay bổng tận chín tầng mây nhưng cũng chỉ trong chốc lát đã có thể ném tồi xuống vực sâu không bao giờ quay trở lại được!

"Em còn nhớ không, em đã từng nói em yêu anh trong lần đầu tiên của chúng ta...Lúc ấy..." Tồi cố gang khơi gợi lại trí nhớ của cô ấy.

"Em coi anh là anh ấy." Mạt Mạt chẳng buồn suy nghĩ, nói ngay một câu khiến một người đàn ông cảm thấy bị sỉ nhục nhất!

Trái tim tôi nhanh chóng trở nên buốt giá, giống hệt như đám mây đen trước cơn mưa bão.

"Một chút cảm giác cũng chưa từng có ư?", tôi vẫn không nản lòng, quyết tâm dò hỏi, trong giọng nói đã mang chút âm sắc cầu khẩn. Biết rõ rằng có hỏi nhiều cũng vồ ích, nhưng tồi vẫn muốn nắm bắt được một chút gì đó. Trong tình yêu lớn lao của tuổi thanh xuân, tồi không cam tâm, không tình nguyện. Lúc đó chỉ có chuyện yêu đương nam nữ, không có sự tôn nghiêm của đàn ông.

Lúc này, Mạt Mạt không nói gì nữa, dứt khoát không nhìn

tôi.

"Vậy tại sao em lại ở bên anh? Đùa giỡn anh ư?"tôi hằn học nghiến răng hỏi lại.

"Lúc đó em nói rồi, bởi vì anh là Công Trị Hi." Mạt Mạt trả lời rất trôi chảy, không hề có chút hổ thẹn áy náy.

Nhớ lại lần tôi đánh nhau với Đại T ở Blue 18 vì cô ấy, trong lúc tôi đi ra, khi Mạt Mạt biết được tên tồi, cô ấy cũng bám riết không rời để truy hỏi về ba chữ Cồng Trị Hi đó, "Anh là Cồng Trị Hi? Cồng Trị Hi mang họ kép cồng trị phải không?".

"Anh là Cồng Trị Hi thì sao nào?" Lời vừa nói ra, trong đầu tồi bỗng hiện lên một ý nghĩ, lúc đó, suy đoán của tôi càng rõ ràng hơn, "Em...đã quen biết anh trai anh từ lâu rồi sao?".

Tồi tên là Cồng Trị Hi, anh trai hơn tôi hai tuổi tên là Cồng Trị Thần. Trong thành phố này, những người mang họ kép Cồng Trị không nhiều. Tôi và anh trai có ngoại hình khá giống nhau. Bây giờ thì tồi có thể hoàn toàn khẳng định, cô ấy đã sớm biết tôi là em trai của Cồng Trị Thần.

"Năm em mười bốn tuổi, chính anh ấy đã cứu em thoát khỏi bọn bắt cóc." Mạt Mạt nói, khuôn mặt cô ấy thật thanh tú, ánh mắtdịu dàng, tình cảm. sắc thái vui vẻ toát ra từ ánh mát đẹp kia khiến tim tồi giá lạnh. Tồi yêu biết bao bộ dạng si mê vì tình yêu đó của cồ ấy, tồi lại căm hận biết bao khi khuôn mặt si mê đó lại dành cho một người đàn ông khác.

"Hóa ra, ân nhân cứu mạng mà em không quên được đó lại chính là anh trai của anh!" Tôi thẩn thờ lẩm bẩm, nhớ đến quãng thời gian Mạt Mạt và anh trai tôi chung sống với nhau, nương tựa vào nhau, mối tình đầu ngây thơ trong sáng của hai người.. .Người đàn ông khiến tôi luôn phải đề phòng, là chính là anh trai ruột của mình. Tôi lấy gì ra để tranh giành đây? Lồng ngực tôi đau nhói, bàn tay tôi nắm chặt lại một cách vồ thức, phát ra những tiếng kêu răng rắc.

Nếu em yêu anh trai của anh như vậy, tại sao mấy năm vừa rồi, em lại sống một cuộc sống buông thả như thế?" Tôi tích cực chứng minh cho cô ấy thấy rằng, có lẽ chính bản thân cô ấy cũng không biết, thực ra, cô ấy không yêu anh trai tôi đến vậy.

Câu trả lời của cô ấy khiến tâm trạng tôi vồ cùng phức tạp: "Ngoài anh ra, không có ai chạm được vào người em. Tin hay không tùy anh".

Tôi đương nhiên rất tin, chỉ cần do cô ấy nói ra, tôi luồn tin tưởng một cách vô điều kiện.

"Anh và anh trai anh rất giống nhau..." Cô ấy nhìn tồi, ánh mắt đã trở nên dịu dàng.

"Em đã sớm biết anh là em trai của Cồng Trị Thần rồi, đúng không? Vì vậy mới tiếp cận anh? Tại sao em lại làm như vậy?", tôi đau khổ hỏi.

Từ khi tôi biết được rằng, cô ấy làm tình với tôi chỉ vì một người đàn ồng khác, trái tim tồi như phải chịu sự giày vò tàn khốc nhất dưới những tầng địa ngục.

"Khi mới quen biết anh, em chỉ cảm thấy anh rất giống với anh ấy, cũng không ngờ anh là em trai của anh ấy. Em rất nhớ anh ấy, còn anh thì lại giống anh ấy như vậy...Em không kiềm chế nổi, đã tiếp cận gần anh hơn một chút", Mạt Mạt chậm rãi nói, không hề thấy chút áy náy nào cả.

"Sao em lại tàn nhẫn như vậy?", tôi không dám tin vào tai mình, hét toáng lên.

"Em chưa bao giờ nói em lương thiện cả." Mạt Mạt nhìn tôi, không hề phủ nhận.

Đúng vậy, cồ ấy chưa từng nói mình là thiên sứ. Đồi cánh thanh khiết đằng sau lưng cồ ấy là do tồi tự tưởng tượng, tự thêm vào mà thôi!

Mạt Mạt liếc nhìn tồi nói tiếp: "Sau khi biết được tên anh, em đã chắc chắn anh là người thân của anh ấy rồi, vậy là em chấp nhận anh, khi ở bên anh, nghe anh nói anh còn một người anh trai, em xúc động đến nỗi không thể tưởng tượng nổi, em biết, người anh trai mà anh nhắc tới chính là anh ấy!". Mạt Mạt nói xong, khẽ mỉm cười, khuôn mặt thoáng ủng đỏ. Cô ấy không ngần ngai thể hiện tình yêu đối với anh trai ngay trước mặt tôi. Có thể thấy, trong trái tim cô ấy, hình ảnh của tôi bé nhỏ như thế nào, nhỏ bé vô cùng. Tôi bỗng cảm thấy xót thương cho thứ tình yêu mà tôi tự ngộ nhận, tự biên tự diễn. Tôi vốn nghĩ rằng, mình đã tìm được tình yêu đích thực. Tôi bất chấp tất cả để rượt đuổi theo thứ tình yêu đích thực bị cả thế giới cười nhạo đó, để cuối cùng thương tích đầy mình. Tồi đã từng nghĩ Mạt Mạt là một thiên sứ, không hiểu gì về tình yêu, thậm chí không biết phải mỉm cười e lệ trước người mình yêu như thếnào. Giờ đây tôi mới biết rằng, không phải là cồ ấy không biết cười, mà là không thể cười trước mặt một người khác. Bởi vì tôi không phải là người cồ ấy yêu thương.

"Rốt cuộc, tại sao em lại sống chung với anh? Em muốn có được điều gì?" Tồi dùng chút sức lực còn lại, cất giọng khản đặc

"Anh là em trai anh ấy, em thông qua anh để tiếp cận anh

"Đơn giản thế thôi sao?" Tôi vẫn cảm thấy không thể nào lý giải nổi.

"Um...", Mạt Mạt nhẹ nhàng gật đầu, "bởi vì em không tìm

thấy anh ấy".

Lần đầu tiên lên giường với tồi, bởi vì tồi giống anh trai; sau đó hẹn hò với tồi, bởi vì tồi có thể giúp cồ ấy tìm
anh trai.. .Tôi bỗng nhiên muốn cười phá lên thành tiếng!

"Tại sao em không trực tiếp nói với anh?" Mắt tồi đỏ ngầu, lời nói thoát ra từ kẽ răng.

"Em nói với anh rồi, anh có cần em nữa không? Có để em tìm được Thần không? Nếu em nói với anh rồi, anh có để em tiếp tục được ở bên anh không, có để em lúc nào muốn gặp thần là có thể danh chính ngồn thuận gặp anh ấy không? Nói thực lòng, trước khi gặp lại Thần, em cũng không chắc anh ấy có còn tình cảm với em hay không, bởi dù sao, năm đó, anh ấy đã nhẫn tâm ra đi...Em nghĩ, cứ cho là anh ấy không còn yêu em nữa, nhưng nếu vẫn thường xuyên được nhìn thấy anh ấy cũng tốt, lấy tư cách hay thân phận gì cũng không quan trọng, kể cả với tư cách là em dâu cũng được." Mạt Mạt buồn bã nói với tồi về sự hy sinh của cồ ấy trong tình yêu, hoàn toàn không nghĩ đến nỗi đau xót của người đang nghe là tồi đây!

Tồi thầm nghĩ, Ngải Mạt, em đã không hiểu tình yêu của tồi dành cho em rồi, nếu giờ đây em hồi tâm chuyển ý, tồi cũng sẽ vẫn yêu em.

Chỉ có điều, câu nói đó, tồi mãi mãi không thể nói thành lời

được.

"Em cứ lấy anh ra làm bàn đạp như vậy ư? Anh đối với em không có chút ý nghĩa gì sao?" Cuối cùng tồi cũng không thể kiềmchế nổi, lộ rõ nỗi tuyệt vòng của mình, bởi vì đồi đồng tử lấp lánh xảo trá của Mạt Mạt, cồ ấy chắc chắn không biết được rằng, vết thương cồ ấy mang đến cho tồi sâu đến thế nào.

Nghe câu nói đó, Mạt Mạt hơi sững lại, sau đó lại mỉm cười đầy phong tình, giống như lần đầu tiên tồi gặp cồ ấy, gợi cảm, yêu kiều. "Em có ý nghĩa gì với anh không? Không có em, một tuần sau, anh có thể đưa bạn gái về nhà chơi mà."

Tồi nhất thời không biết phải đối đáp như thế nào. Như những gì cồ ấy chứng kiến, thậm chí tồi còn bị tước đoạt cả cái quyền được yêu cầu một câu "xin lỗi". Chỉ bằng vài ba câu nói, tình yêu giữa tồi và cồ ây đã hoàn toàn bị phủ nhận rồi.

"Em quyết định sẽ ở bên anh trai của anh ư?" Tồi trấn tĩnh lại, cuối cùng cũng cất giọng hỏi cồ ấy. Thực ra, câu trả lời đã rất rõ ràng, chỉ là tồi muốn được nghe đích thân cồ ấy trả lời mà thôi.

Quả nhiên, Mạt Mạt không nói, chỉ nhanh chóng gật đầu, vô cùng kiên định.

Vẻ cương quyết không thể lay chuyển của cồ ấy đã khiến tồi nổi giận, cuối cùng, tồi không thể tự kìm nén bản thân được nữa,mặc kệ sự tồn trọng, mặc kệ mọi sĩ diện, tồi ngồi bật dậy, hằn học rút tung mũi kim, lao tới túm lấy tay cồ ấy, hét toáng lên : "Vậy tại sao em lại đến quấy rối anh! Tại sao? Không có sự dẫn đường của anh, em vẫn có thể gặp được anh trai một cách thuận lợi cơ mà! Không cần thân phận em dâu, em vẫn có thể gặp được người trong mộng đấy chứ? Vì cái gì mà em đùa giỡn với anh? Em nói đi! Mẹ kiếp, em cho rằng anh là ai hả! Mẹ kiếp, em cho rằng anh yêu thương em như vậy là vì cá gì hả?". Tồi túm lấy tay cồ ấy, dồn hết sức lắc thật mạnh, trong lòng tồi cảm thấy cồ ấy không thể được tha thứ. Cồ ấy có thể nhanh chóng tahy đổi tình cảm, có thể lựa chọn tình cũ, có thể bỏ đi, có thể nhanh chóng giả thành người xa lạ, nhưng việc cô ấy phủ nhận tất cả những gì đã có giữa hai chúng tôithì không thể tha.

"Anh ấy đã đến tìm em", Mạt Mạt nói, khuôn mặt không hề che giấu niềm hạnh phúc. "Ban đầu, anh ấy để lại một mẫu giấy trước cửa hàng hoa, không ký tên người gửi, em đã biết là anh ấy đã quay trở về rồi! Anh ấy quả nhiên đã quay trở về tìm em! Cồng Trị Hi, anh trai anh đã trở về rồi! Em không thể từ chối anh ấy được! Em...em đã đợi anh ấy sáu năm rồi mà!"

"Anh ta không cần em thì bỏ đi, khi cần em, chỉ cân vẫy tay một cái, là em lập tức quay lại sao?" Tôi phẫn nộ hét lên, quên rằng từ "anh ta" vừa thoát ra khỏi miệng đó chính là để chỉ anh ruột mình. Trong thời khắc ngắn ngủi đó, trong lòng tồi, anh ấy chỉ đơn giản là một kẻ tình địch.

"Anh ấy cũng có nỗi khổ tâm riêng của mình!"

"Nỗi khổ tâm gì?", tồi hỏi.

Mạt Mạt lắc đầu, "Anh ấy không nói, nhưng em biết, anh ấy nhất định là có nỗi khổ tâm riêng".

"Vậy còn anh thì sao?" Câu nói vừa rồi, mang theo cả sự cầu khàn mà ngay cả bản thân tồi cũng không ngờ tới.

Mạt Mạt liếc nhìn tôi, khe khẽ thở dài, "Anh và Uyển nghi chẳng phải cũng rất tốt hay sao?".

Quả nhiên là sau khi người tình cũ quay trở lại, cồ ấy điềm nhiên bỏ rơi tồi, lại nhân cơ hội đó đẩy tồi sang cho một người con gái khác!

Vậy kỷ niệm tay trong tay đi bộ dưới những sợi xơ bồng lất phất bay trong gió, dưới ánh nắng mặt trời là giả sao? Đề nghị tôimua ba bông có ý nghĩa là tôi yêu bạn cũng là giả sao? Còn không biết bao nhiêu đêm vòng tay Ồm ấp, vỗ về nhau khỉ ngủ...đều là giả sao? Cô ấy sao có thể một nét xóa sạch hết tất cả những gì đã qua như vậy!

Tôi tức giận điên cuồng, còn cô ấy, chỉ trong giây phút ngắn ngủi, khi tôi túm lấy cô ấy, khẽ nhíu mày một cái, ngoài ra không có bất kì một phản ứng nào khác. Không khóc lóc, không gây lộn, không gào thét cũng không sợ hãi. Cô ấy cứ thản nhiên nhìn tồi, đối lập rõ ràng với vẻ kích động của tôi. Quả nhiên là chỉ có một mình tôi đang yêu đơn phương.

Vẻ điềm tĩnh lạnh nhạt của Mạt Mạt từ đầu tới giờ đã thực sự khiến tôi bực tức, tồi giơ tay giáng vào mặt cồ ấy, "Bốp" một tiếng.

"Bây giờ, chúng ta đã chấm dứt rồi." Giọng nói của cô ấy không một chút ấm áp. Sau đó, cô ấy cầm lấy túi xách rồi nhanh chóng ra khỏi phòng bệnh.

Từ đáy lòng mình, tồi coi thường những người đàn ông đánh phụ nữ. Những người đàn ông vồ tích sự mới động tay động chân với phụ nữ, vậy mà tôi lại tát cồ ấy, người con gái mà tôi yêu.

nhất...Tồi đứng ngây ra tại chỗ, nghe tiếng giày cao gót của Mạt Mạt gõ xuống một cách vội vàng rồi nhỏ dần, nhỏ dần ngoài hành lang, cho đến khi cồ ấy đã đi xa hẳn, biến mất.

Cồ ấy nói, chúng tồi chấm dứt rồi...mỗi ngườiđi một ngã, từ ngay về sau, chúng tồi kồng còn chút liên hệ gì nữa rồi. Giống như hai đường thẳng song song không bao giờ gặp nhau...chỉ tự vươn dài về phía trước, cứ tiếp diễn như vậy.

Một lát sau, anh trai tới đón tôi, thấy kim truyền bị vứt trên giường, nước thuốc đã rỉ ra làm ướt một mảng ga giường lớn, còn tôi vẫn đứng ngây ra tại chỗ. Anh trai ngạc nhiên hỏi tôi Mạt Mạt đâu.

"Đi rồi." Tồi nói, nói cho anh nghe, nói cho bản thân tồi nghe.

"Em sao vậy?" Anh trai cảm thấy khó hiểu.

"Anh...", tôi không trả lời anh, ánh mắt mệt mỏi nhìn vào khuôn mặt đầy nam tính, khắc họa rõ những vết vả theo thời gian của anh, "anh có thật lòng yêu Mạt Mạt không?". Nói xong, hai chân tôi đã mất đi cảm giác, thất vọng ngồi phịch xuống bên cạnhgiường, tôi đã bị mối tình đơn phương đó đánh bại hoàn toàn, toàn thân mệt mỏi rã rời.

Anh trai không nói gì, chỉ nhìn tôi, nghi hoặc không hiểu tại sao một người đàn ông lại nói những lời ướt át ủy mị yêu hay không yêu trước mặt một người đàn ông khác. Anh ấy đâu biết rằng tôi vừa cùng với người con gái tôi yêu nhất trên đời này nói chuyện lần cuối cùng về tình yêu, từ nay mỗi người đi một ngả.

trước sau
Bình luận văn minh lịch sự là động lực cho tác giả. Nếu gặp chương bị lỗi hãy "Báo lỗi chương" để BQT xử lý!
Sử dụng gói vip bạn sẽ được phép tắt hết quảng cáo khi đọc truyện