Kiêu Tế

Tiêu Chân


trước sau

Edit: A Huyền 152

Sáng sớm hôm sau, Tiêu Lan đến Lại bộ báo cáo công táctrước.

Ba tháng trước đã dâng sổ con, thêm Lưu thái thú lúc đi đã đem mọi chuyện tấu lên đại khái nên giờ Lại bộ xem qua công văn, thật cũng không còn chuyện gì nữa, nán lại khoảng một canh giờ thì Tiêu Lan rời khỏi Lại bộ, tiến cung diện kiến vua.

Mới vừa vào cửa Đại tư mã thì đã đụng phải Ninh Vương Tiêu Chân từ trong cungđi ra, từ xa nhìn thấy Tiêu Lan, hắn chậc một tiếng, lắc lư thân mình đi tới, nói với giọngđiệu quái gở: "A! Đây không phải là Dĩnh âm Hầu sao?"

Tiêu Lan cười cười: "Ninh Vương điện hạ kim an."

"Hừ", Tiêu Chân muốn nói "An cái rắm", nhưng hắn cũng không kiên nhẫn nhắc lại chuyện lúc trước, dù sao bị đánh đến nỗi không xuống giường được cũng quá mất mặt, thế nên trực tiếp lấy tay chụp lấy bả vai Tiêu Lan.

Thân ngườiTiêu Lan nhoáng một cái tránh ra, Tiêu Chân một cước không thành, tay kia nắm quyền đánh thẳng vào bụng, Tiêu Lan liền xoay người, trở tay chế trụ cổ tay hắn bẻ ngược ra sau, Tiêu Chân nhất thời hít sâu một hơi, nhưng đồng thời, hắn cũng cảm thấy Tiêu Lan đã giảm nhẹ lực đạo, - - nếu không, trực tiếp bẻ một cái, cánh tay Tiêu Chân không trật khớp mới lạ.

Trong lòng hắn ý thức được, Tiêu Lan quả thật đang nhường mình, thế nên trong miệng càng thêm ghét bỏ: "Aí chà, xem ra ở Dĩnh Xuyên ăn đất một năm, vẫn không thể làm ngươi ngoan noãn phục tùng a!" hắn ngoái đầu lại, đúng lúc nhìn thấy trên ngón út Tiêu Lan có đeo một đoạn bọc sắt, tay kia của hắn liền vung qua giựt xuống, đem mẩu hộ giáp kia kẹp giữa hai đầu ngón tay lắc lư, cười nhạo nói: "Đồ đàn bà, còn mang theo cái thứ đồ chơi này nữa chứ."

Trong miệng hắn thổi phồng lên làm người ta tưởng tượng rồi sau đó phóng hộ giáp ném thật xa.

Cúi đầu xuống thì nhìn thấy ngón tay bị cụt của Tiêu Lan.

trên mặt Tiêu Lan cũng không có vẻ bị chọc giận, chỉ buông lỏng tay xuống, chỉnh lại quan phục rồi tự mình đi nhặt lại hộ giáp.

Hai gã tiểu thái giám ẩn núp ở xa, thấy rõ hahi người đanh nhau thì không dám tiến lên nhiều chuyện.

Tiêu Chân ở tại chỗ sững sờ thật lâu, cho đến khi Tiêu Lan đã đi rất xa, hắn mới đột nhiên xoay người lại, sải bước đi tới cản lại, một tay chống nạnh, quan sát trên dưới rồi nói: "Nghe nói lúc trước Bộc Dương có chiến sự, đừng có mà nói đây là do ngươi đánh Hung Nô mà bị đứt!"

Tiêu Chân có tướng mạo rất phong lưu tuấn nhã, mắt xếch, môi mỏng, khi hắn đứng đắn thì tướng mạo này làm hắncó vẻ rất ngạo khí, lúc không đứng đắn thì rất tà khí, nhưng hết lần này đến lần khác hán cứ làm ra vẻ mặt kinh ngạc nên phá lệ mà có vẻ rất mắc cười.

Tiêu Lan liền giật giật khóe miệng, nói: "Điện hạ,gặp lại sau."

rõ ràng là không muốn tiếp chuyện hắn ta nữa.

Tiêu Chân nhíu lông mày lại, lơ ngơ rời cung, vừa về tới vương phủ, hắn đem gã sai vặt tiến lên đón đạp ngã, miệng thì mắng: "Cản đường cái gì! Cút qua một bên!"

Gã sai vặt thấy hắn tức giận thì không dám nói gì nữa, co người lui về sau.

Tiêu Chân đi được vài bước, lại quăng tay áo phân phó: "Trời nóng muốn lột da, mau cho người đến hát mấy khúc."

Ninh vương phủ có gia kỹ, một lát liền đứng đầy phòng, còn có hai người thiếp thất của Tiêu Chân, đều lại đây bồi hắn.

Kéo kéo gẩy gẩy, đàn sáo phiêu đãng, tiếng nhạc cùng với khí mát lơ lững trong sảnh làm cho thời tiết nóng giảm bớt hơn nửa, lại uống vài chén rượu ngon lành lạnh tê tê, thật sự là khoái lạc.

Nhưng mà trong lòng Tiêu Chân chỉ có phiền muộn.

Còn có ngạc nhiênchưa rút đi.

Tiếng nhạc vang lên được một nửa, hắn đột nhiên đứng dậy, một cước đá lật cái bàn, quát lên: "Cút! Đều cút ra ngoài!"

âm thanh lập tức im bặt, hai người thiếp thất cũng không biết có chuyện gì, gấp rút dẫn mọi người lui xuống trước, Tiêu Chân ở trên bàn thấp lại đá mạnh hai cái, cũng không thấy đau chân, ném chén nhỏ trong tay đi, đụng phải khung cửa, chén nhỏ liền hêu leng keng rơi xuống đất, nảy lên hai cái rồi nhanh như chớp lăn đến góc tường.

Tiêu Chân nhìnđống bừa bộn trong sảnh, chán nản ngồi trên mặt đất, dang tay dang chân nằm xuống, một hồi lâu, hắn dơ tay ra tự tát mình một cái thật đau, mắng: "Ta CMN hai năm nay nay trôi qua đều là cuộc sống của chim!"

Ba ba, liền tát mình hai cái.

Nửa bên mặt rất nhanh sưng đỏ lên, thấy rõ được hắn đối bản thân thật sự không lưu tình, bất quá mắt hắn dần dần sáng lên, như một con cá chép, hắn vọttung người dậy, nhanh như gió trở lại chính phòng, lục tung mọi thứ tìm ra một bức họa, - - bên trong bức họa là thê tửcủa hắn, rất diễm lệ, mặc dù không thể xem là khuynh quốc khuynh thành, nhưng trong mắt hắn, không ai có thể sánh bằng.

hắn nhanh chóng cuốn bức họa lại, không liếc mắt nhìn nữa, ném cho a hoàn, "Đốt đi."

Nha đầu kia không xác định hỏi: "Vương gia, đốt thật sao? Đây là… bức họa Vương phi."

- - mặc dù là vương phi "quá cố", ngoài miệng vương gia không nói, nhưng aiở trong phủ lâu một chút thì đều biết, đó là bảo bốiquý giá nhất của vương gia.

Tiêu Chân che nửa bên mặt, nói: "Đốt."

Bây giờ hắn mới cảm giác được vừa rồi mình đánh qua độc ác, mặt của mình, dùng sức như vậy làm gì chứ?

Có thể lại nghĩ tới mẩu ngón tay bị cắt đứtcủa Tiêu Lan, hắn tự giễu cười cười, mặc dù lúc trước bị đánh một trận, nhưng hắn không thể không thừa nhậnở trong lòng, Tiêu Lan vẫn có chút thực lực đáng nể.

Trong cung, Vũ anh Điện.

Tiêu Lan đến lúc đúng lúc Thái tử và Đại Tư Mã Thẩm Trạm đều ở đây, Thái tử nhìn thấy hắn rõ ràng rất cao hứng, không ngừng nháy mắt ra hiệu.

Hoàng thượng cũng rất vui mừng, cười nói: "A Lan, ngươi tới vừa lúc, trẫm đang cùng Đại Tư Mã nói về việc đến cuối tháng muốn đi săn, lần này ngươi hồi kinh thì không cần đi vội, bồi trẫm cùng đi Lương Châu săn bắn."

Thẩm Trạm đang ngồi cũng không đứng dậy, chỉ thoáng gật đầu, thong dong nói: "Dĩnh âm Hầu đi đường vất vả." Ông ta một thân quan phục đỏ tươi, lúc nhìnngườihai mắt như cười như không, Thái tử sợ nhất bộ dáng này của ông ta, tổng cảm giác sau một khắc sẽ bị lăng trì vậy, thế nên âm thầm hướng về phía Tiêu Lan nhếch miệng.

Thẩm Trạm có tước vị nhất đẳng trên người, quan chức lại lànhất phẩm, không dậy nổi người cũng đúng thôi.

Tiêu Lan hành lễ, không thân cận cũng không xa cách, chỉ nói: "Thẩm đại nhân."

Thẩm Trạm cười cười, ngược lại nói với Hoàng thượng: "Nếu bệ hạ đã quyết tâm muốn đi, thần liền sai người chuẩn bị."

"Tốt", chuyện này Hoàng thượng nói đã nửa tháng, Thẩm Trạm đến hôm nay mới đồng ý, Hoàng thượng mừng rỡ, mũ miện cũng nhẹ nhàng lay động theo, "May mà có Đại Tư Mã ở đây, trẫm không có gì phải lo nữa."

Thẩm Trạm cũng không khiêm tốn, đứng dậy cáo lui, trước khi đi còn xách Thái tử theo, nói có việc học muốn kiểm tra, trong nội tâm Thái tử rất không tình nguyện, nhưng không dám nói gì, bỏ đi một thân khí thế không đề cập tới, nói riêng về thân thích, Thẩm Trạm vẫn là cậu của Thái tử.

Chỉ là không phải là ruột.

Nhưng hiện nay hơn phân nửa triều chính đang ở trong tay Thẩm Trạm, Hoàng hậu không thể không dứt bỏ khúc mắc với ông trước đó để dựa vàonhiều hơn, nên Thái tử cũng không dám không tuân theo.

Hai người ra khỏi Vũ anh Điện, Hoàng thượng liền ngồi xuống long tọa, "A Lan, lại gần đây trẫm nhìn một chút."

Tiêu Lan tiến lên vài bước, Hoàng đế quan sát hắn rồi nói: "Hình như đen hơn một chút."

"Đa phần là trên đường phơi nắng ", Tiêu Lan nói: "Khi trở vềđúng mùa nóng."

Hoàng đế gật gật đầu, hỏi chút tình huống ở Dĩnh Xuyên, không hỏi chính sự nhiều, ngược lại ông ta thích nghe chuyện phong cảnh thổ nhưỡng, nghe rất thích thú, liền trực tiếp ngồi ở trên bậc thềm, sau cùng lại thở dài, buồn bã nói: "Đáng tiếc Thần Phi không còn."

Xém chút Tiêu Lan đã bật thốt hỏi Thần Phi sao lại không cònnhưng đến cùng vẫn miễn cưỡng nhịn xuống, mở miệng lời nói liền biến thành: "Hoàng thượng bảo trọng long thể."

- - Long thể cũng không chịu tổn thương gì, so với năm ngoái còn béo hơn một chút, chỉ là già hơn
thôi.

Hoàng đế không lên tiếng, híp mắt nhìn Tiêu Lan, thật lâu mới nói: "Ngươi đi xem Thái tử một chút đi, mới nãy trẫm thấy trên điện hắn có chớp mắt với ngươi, ngươi hồi kinh, Thái tử rất vui."

"Vâng", Tiêu Lan lui ra ngoài điện, trực tiếp đi về phía Đông cung, trên đường thì gặp được vị vừa mới trốn về được từ chỗ Thẩm Trạm – Thái tử, vẻ mặt hắn đau khổ, còn chớp chớp mắt, thấy Tiêu Lan thì mặt mày nhất thời hớn hở hẳn lên: "Lục ca, đệ biết thế nào huynh cũng tới tìm đệ mà."

"Ta có mang đến vài thứ", Tiêu Lan nói: "Đợi lát nữa ta sẽ sai người đưa đến chỗ điện hạ, Dĩnh Xuyên không có đồ ăn ngon, ta chỉ chọn ra mấy thứ đồ chơi."

Cái Thái tử quan tâm là tâm ý: "Chỉ cần là Lục ca mang tới thì đều tốt lắm, mẫu hậu cũng nhớ huynh, biết hôm nay Lục ca tiến cung nên mới sai người đến nói Lục ca đi qua ngồi một chút."

Khóe miệng Tiêu Lan hơi nhếch, cùng hắn đi đến Hiển Dương Cung.

trên đường đi, Thái tử gãi gãi đầu, nhỏ giọng hỏi: "Lục ca có biết chuyện Thần Phi nương nương không?"

"Điện hạ biết rõ chuyện này sao?"

"Đêm đó đệ ngủ say nhưng cũng thấy được ánh lửa ngút trời ", Thái tử có chút khổ sở nói: "May mà Thất đệ được cứu ra, haizz."

"Bây giờ Thất hoàng tử được vị nương nương nào nuôi dưỡng?"

Thái tử nói: "Ở chỗ Vinh phi nương nương."

Tiêu Lan hơi yên tâm, thấy sắc mặt hắn có chút trắng bệch, "Gần đây thân thể điện hạ có việc gì sao?"

"Bệnh cũ thôi", bản thân Thái tử không để trong lòng, "Mùa xuân vừa đến thì đệ liền thấy khó thở, đã đỡ nhiều rồi, Lục ca không cần lo lắng."

Bọn họ nói vài câu đã đến Hiển Dương Cung, Hoàng hậu sai người chuẩn bị trà bánh, thấy Tiêu Lan liền cười rộ lên: "A Lan có thể hồi kinh, ta vốn còn nghĩ tới muốn tuyên phu nhân của ngươi tiến cung trò chuyện, lại sợ nàng một đường này quá mệt mỏi nên còn không có hạ chỉ ý."

"Tạ nương nương thông cảm", Tiêu Lan hành lễ nói: "Bởi vì Doãn đại nương lưu lại Bộc Dương trông nomtrạch viện, bà ấy không vừa lòng người khác hầu hạ, trên đường không thoải mái, sợ nhiễm bệnh nên không dám tiến cung thỉnh an."

Hoàng hậu gật gật đầu, cặp mắt quan sáttinh tế, thấy hắn có hơi đen thì ấm giọng nói: "Trước kia không nhìn ra, A Lan lại là người đau thê tử, một đường này ngươi cũng vất vả, có phải đột ngột hồi trong kinh nên còn không quenhay không, ta thấy ngươi nghỉ ngơi cũng chưa tốt."

Tiêu Lan mím môi, im lặng không nói gì.

Hoàng hậu thấy hắn giống như có chút ngượng ngùng thì mắt cong cong, cũng không nói chuyện này nữa, chỉ hỏi chuyện tình trên đường, bởi vì có Thái tử ở đây nên rất náo nhiệt.

Buổi trưa Tiêu Lan không hồi phủ, Hoàng thượng gọi hắn đếndùng cơm, buổi chiều mới cho trở về, lại bảoTiêu Lan chuẩn bị một chút, tháng sau cùng ông ta đi Lương Châu.

Ra khỏi cửa cung, Tiêu Lan lập tức phân phó Hàn Lâm: "Lệnh cho nhân thủ ở Giang Đô không tập trung ở đó nữa, trước di chuyển sang Giang Đô đợi lệnh."

Hàn Lâm cái gì cũng không hỏi, lập tức lĩnh mệnh.

trước sau
Bình luận văn minh lịch sự là động lực cho tác giả. Nếu gặp chương bị lỗi hãy "Báo lỗi chương" để BQT xử lý!
Sử dụng gói vip bạn sẽ được phép tắt hết quảng cáo khi đọc truyện