“Xuỵt, cẩn thận người khác nghe thấy…” Phó tổng binh trước nay dè dặt thận trọng, không nhịn được ngăn cản đồng liêu ăn nói cuống ngôn.
Nhưng mà, lời còn chưa dứt, trong chiến trường vốn chỉ có thi thể, đột nhiên có vang lên tiếng kì dị — tiếng vỗ cánh rất nhỏ, dường như ở trong đêm tối có vô số cánh đang vỗ rồi hạ xuống.
Sau đó, ánh lửa ở mấy chỗ thiêu đốt yếu ớt trong đống phế tích bỗng nhiên không biết tại sao cháy bùng lên, sáng rực.
“Cái gì, vật gì vậy?” Phó tổng binh kinh ngạc, lắp bắp hỏi, “Quỷ…là quỷ sao?”
“Hừ, ngươi bị dọa sợ!” Quách Yến Vân từ trước đến nay lớn mật, thấy vẻ mặt của đồng đội như vậy thì rất là phản đối, “Tuy rằng ở đây người chết đầy đất, nhưng cũng không cần gió thổi cỏ lay liền giật mình sợ hãi chứ?”
Hắn cầm lấy cây đuốc từ binh sĩ bên cạnh, định đi lên phía trước.
Bỗng nhiên trong bóng tối truyền đến tiếng kêu thảm thiết, ngăn trở bước chân của hắn — “Cứu, cứu mạng! Điểu linh! Điểu — ”
Tiếng kêu cứu tràn ngập tuyệt vọng và sợ hãi đột nhiên ngừng lại, làm cho một đội binh lính ở bên này vì khiếp sợ mà lui bước.
Điểu linh! Đám ma vật kia…Đám ma vật kia tối nay lại đến sao?
Đám đó thích hấp thu tinh phách huyết khí của người, là ma vật đi theo mùi chết chóc, chúng bay suốt đêm để tới đây sao?
Tuy rằng là chiến sĩ đã được trang bị đầy đủ, thế nhưng tất cả binh sĩ, bao gồm cả Quách Yến Vân, khi nghe thấy cái tên ấy đều thay đổi sắc mặt, vô ý thức mà lui về phía sau, muốn rời khỏi quảng trường này.
Không thể cùng đám ma vật kia đối đầu… Đám quái vật không già không chết trong truyền thuyết kia, thân có hai cánh màu đen, người như đứa trẻ mười tuổi, luôn hoạt động trong đêm tối.
Bầy đàn thần bí này trong trăm năm qua đã gây ra nhiều vụ giết chóc làm chấn kinh toàn bộ đại lục Vân Hoang, trong đó có một bộ lạc nhỏ ở Sa Quốc bị diệt vong chỉ sau một đêm, cùng một cái thôn trấn quận Tức Phong của Trạch Quốc bị biến mất một cách ly kì.
Sau đó, Chinh Thiên quân đoàn nhận lệnh xuất binh, nhưng mà sau vài lần tiêu diệt mà không diệt được, điểu linh tuy rằng không dám trắng trợn mà đi tới giết người, những kẻ còn sống sót trong tay Chinh Thiên quân đoàn, từ nay về sau xuất quỷ nhập thần, lựon lờ khắp đại địa Vân Hoang.
Đám ma vật kia bởi vì bị Thương Lưu đế quốc quản thúc nghiêm khắc mà không dám ngang nhiên lộ diện, thế nhưng vài chục năm qua, mỗi khi có chỗ nào xảy ra giết chóc ở quy mô lớn, chúng nó liền giống như đi thịnh yến, kéo cả đàn đến, ở trên xác chết hoan hô nhảy múa, hấp thu hồn phách của người vừa mới chết.
Mà trong nhiều năm qua đã nhiều lần điều binh tay không trở về, Thương Lưu đế quốc vì tránh tiêu hao sức chiến đấu, chỉ cần điểu linh không tập kích người với quy mô lớn là sẽ không ngăn cản chúng nó hưởng thụ thi thể trên chiến trường.
Năm mươi năm trước, bộ tộc Hắc Đồ diệt vong, hai mươi năm trước Phục quốc quân bại thảm hại — trên chiến trường người chết vô số, lúc đêm tối có thể thấy hình bóng đám ma vật, ở trên xác chết chất chồng như núi hoan hô, tận hưởng thịnh yến của chúng nó.
Chỉ là mười năm gần đây không có náo động nào lớn, Vân Hoang thái bình lâu ngày, cũng đã qua một thời gian dài không nhìn thấy điểu linh — bởi vậy, ở trong mắt một thế hệ nhưu bọn họ, “điểu linh” liền thành truyền thuyết xa xôi giống như “Không Tang” ở trong miệng các người già.
Nhưng mà, ở cái loại đêm tối đầy máu tanh này, ma vật quỷ dị như vậy không ngờ lại xuất hiện trên nhân thế! Những điểu linh này, trăm năm qua ngay cả Chinh Thiên quân đoàn cũng phải hết cách, căn bản quan nha binh sĩ là không thể đối phó.
Quách Yến Vân tuy rằng gan lớn, cũng là một kẻ liều lĩnh, lúc này nghe thấy hai chữ “điểu linh”, lập tức cung tay, hét lớn một tiếng với thủ hạ “Mau bỏ đi”, chỉ huy binh linh nhanh chóng theo đường phố phường Tín Nghĩa rời khỏi nam thành.
Nhưng mà, đã chậm.
Bọn họ vừa mới quay đầu lại, liền thấy cánh chim màu đen từ trên trời sà xuống, làm bọn họ bị che lấp.
Dưới cánh chim, khuôn mặt của đứa trẻ con hiện ra, đến gần, mang theo dáng tươi cười thiên chân vô tà, hoa chân máu tay với một đám binh sĩ đang tái nhợt mặt, kêu gọi đám bạn ở xa:
“Hi hi, nhìn này… Nơi này có người sống ! Nơi này có người sống!”
“Đừng ở nơi đó tìm kiếm hồn phách người chết, nơi này có người sống này!”
“Đều là người khỏe mạnh, đã lâu rồi không gặp đồ tươi sống như thế!”
“Ta muốn tên béo bên này…”
“Ấy, đồ tốt nhất là phải giữ lại cho U Hoàng tỷ tỷ, không được chọn trước!”
Cánh màu đen giống như biển lớn, đám ma vật có hình dáng trẻ con với cái mào năm màu mỉm cười đến gần, nghị luận sôi nổi.
Nhưng mà ma vật có khuôn mặt của trẻ con này, con mắt lại mờ mịt không có biểu cảm, con mắt hoàn toàn đen, giống như con ngươi chiếm toàn bộ nhãn cầu, không nhìn thấy tròng trắng mắt.
Không đợi đám binh sĩ kia đưa chân chạy trốn, tay của một cái đứa trẻ trong đó bỗng nhiên dài ra, trên cánh tay béo mềm như ngó sen cư nhiên lại dài ra một đôi một đôi móng vuốt khô héo, nhỏ hẹp, móng tay thật dài đâm về tên binh sĩ mập mạp kia.
Tên binh sĩ béo hoảng sợ kêu to, rút đao đeo bên người ra, điên cuồng chém về phía móng vuốt đang duỗi tới.
“Ai nha!” Cái điểu linh kia bị đau mà kêu to lên, bất ngờ buông tay, đem móng vuốt co lại về bên miệng, thổi, “Đau quá…mang theo đao! Không phải người thường sao…”
“Là binh sĩ! Là binh sĩ!” Vài cái điểu linh ở bên cạnh thấy rõ quần áo của người tới, kêu lên.
“Ôi, đó là binh sĩ! U Hoàng tỷ tỷ cùng ‘Thập Vu’ ước định rồi, không được ăn người của bọn họ!” Có một điểu linh thoạt nhìn đặc biệt nhỏ thở dài, tiếc hận mà liếm liếm môi, “Thật đói…gần đây chẳng tìm được cái gì ăn ngon.”
“Nuốt lời đi! Nuốt lời đi!” Cánh màu đen xòe ra, rất nhiều điểu linh kêu lên, trong con mắt đen kịt chỉ có khát vọng với thức ăn, “Ăn bọn họ đi! Không cần cùng Thập Vu kí khế ước, không cần phải ăn người chết, chúng ta sắp chết đói rồi!”
Trong tiếng kêu la, đám ma vật giống như trẻ con kia đều vươn móng vuốt ra, đi bắt một đội binh sĩ đang bị vây trụ.
“Mọi người cẩn thận!” Quách Yến Vân mắt thấy tình thế nguy cấp, dần đầu rút đao ra, khiến mọi người đưa lưng về phía nhau tạo thành một vòng.
“Hi hi, đánh chúng ta ư…” Thấy đám người sắp chết vùng vẫy, các điểu linh nở nụ cười, thanh âm êm tai, nhưng chúng nó lại vươn móng vuốt, trên mặt giống như có ánh điện ngưng tụ, mỗi một lần nắm được liền làm đao kiếm trong nháy mắt hóa thành nước! “Các ngươi là con người, có lợi hại hơn nữa thì có thể làm sao… Chinh Thiên quân đoàn cũng không giết được chúng ta ~”
“Phụt” một tiếng, móng vuốt dài nhỏ đâm vào trong hốc mắt của người binh sĩ béo, từ phía trong đâm ra, nhô lên từ trên đỉnh đầu.
Bộ óc trắng lóa ứa ra, tất cả điểu linh đều vô cùng hưng phấn, vỗ cánh tập trung.
“Đừng náo loạn!” Một cảnh yến hội máu thịt sắp bắt đầu thì trong không trung bỗng nhiên có thanh âm ngăn cản.
“U Hoàng tỷ tỷ!” Nhóm điểu linh ngẩn ra, đều thu lại móng vuốt, tương đối kinh ngạc, hờn dỗi mà thẻ lưỡi.
“Chúng ta đói bụng…Chúng ta không muốn ăn canh thừa cơm cặn, chúng ta muốn ăn đồ sống.” Cuối cùng, cái điểu linh đặc biệt nhỏ quay đầu lại, vẫy cánh bay đến bên cạnh đống lửa ở đống phế tích, có chút nũng nịu mà dựa vào cái cô gái kia.
Lửa không biết bị cái gì động đến, đột nhiên bùng cháy lên.
Ánh lửa chiếu ra khuôn mặt thuần khiết của cái cô gái nọ — nhìn qua hơi lớn tuổi một chút so với các điểu linh, điểu linh mười một tuổi mở ra đôi cánh màu đen thật lớn, đứng ở trên không trung, trên đầu có mào năm màu, trên người dùng trang sức chùm lưới xinh đẹp lại phiền phức, trên cổ tay có chín cái chuông, theo động tác của cô ta phát ra tiếng đinh đang dễ nghe.
Vừa dặn dò đồng loại, nó vừa phóng míng vuốt ra, buông xác chết đã bị mở đầu ra, xác chết vừa mới bị hấp thu hồn phách rơi xuống đất với một tư thái kỳ dị.
“Cùng Thập Vu ước định rồi, không được ăn người của bọn họ, các ngươi không được hồ đồ.” Cô gái được gọi là “U Hoàng” cau mày, không để ý đến cái điểu linh nhỏ tuổi đang làm nũng, “Lần trước ta đã thật vất vả mới cứu được các ngươi từ trong tay Chinh Thiên quân đoàn, các ngươi nghĩ rằng ta nguyện ý ăn canh thừa cơm cặn sao? Chỉ là lực lượng của Thập Vu không phải là cái chúng ta có thể đối phó, nếu bị một lần vây quét, chúng ta có thể bị tiêu diệt hết.”
Một lời nhắc nhở này làm mọi người nhớ lại một lần bị bao vây tàn sát vô cùng dã man, đều tự động không lên tiếng.
Trong lúc chần chờ như vậy, Quách Yến Vân đã nhân cơ hội chỉ huy thuộc hạ còn lại, dốc sức rút đao đánh ra ngoài.
“Ta đói a…Ta ăn cái gì đây!” Điểu linh nhỏ tuổi thấy đồ ăn chạy trốn, cao giọng khóc lớn, vươn móng vuốt cầm lấy cánh của U Hoàng, “Thập Vu muốn chúng ta chết đói sao?”
“La La đừng khóc.” U Hoàng thở dài, hết cách, “Những ma vật như chúng ta có