Diệp Khê nhẹ gật đầu, công nhận nói:
"Tớ cũng là cảm thấy như vậy.
"
Bóng đêm đã sâu, tinh thần mọi người đã căng cứng một ngày, nên rất nhanh liền rã rời, Diệp Khê ngáp một cái, con mắt đã có chút không mở ra được, dụi dụi hai mắt, mơ mơ màng màng:
"Chúng ta ngủ đi.
"
Hạ Y Y trầm mặc không nói, cũng nằm xuống.
Nhiễm Bạch khóe miệng ngậm lấy một nụ quỷ dị cười, nhìn đêm đen kịt bên ngoài, trong mắt lóe ra tia sáng tĩnh mịch.
Một bên khác, Lâm Tuyết kích động nằm ở trên giường, xem trang bìa trên hệ thống:
Tên: Lâm Tuyết
Tuổi tác: 23
Dị năng: dị năng hệ kim
Đẳng cấp: 0(17100)
Tốc độ: 15
Lực lượng: 13
Thể chất: 17
Nhanh nhẹn: 16
Trí thông minh: 21
Ba lô: không gian phổ thông, vòng phòng hộ (×1)
Kim tệ: 200
Lâm Tuyết nhìn số liệu trên mặt hệ thống, trong mắt hiện ra ánh sáng bùng cháy.
Hạ Y Y, lần này tôi có hệ thống tận thế!
Tất cả đồ vật kiếp trước của cô sẽ thuộc về tôi!
Cho nên sẽ không để cô lại cướp đi cơ duyên lần nữa.
Hạ Y Y nằm ở trên giường trằn trọc.
Nguyên kịch bản, nữ chính Tô Yên thu hoặc được một cầu thuỷ tinh có thể câu thông với zombie ở trong thôn trang này.
Vốn dĩ, hai ông bà lão kia đều là Zombie, chẳng qua vì có được cầu thủy tinh này nên mới có ý thức con người mà thôi.
Khi tất cả mọi người thức dậy vào sáng sớm hôm sau, liền phát hiện mình đã bị trói trong một cái tầng hầm, mà sụp đổ hơn chính là xung quanh người có rất nhiều Zombie.
Lúc đó, Tô Yên dựa vào không gian thức tỉnh của mình mà kêu gọi cầu thủy tinh, mà những Zombie kia cũng thay đổi thành người bình thường.
Cơ duyên lớn như thế, nếu nói cô không có dụ hoặc là không thể nào.
Lại nghĩ tới lúc ban ngày Lâm Tuyết im lặng nói hai chữ không gian với mình, Hạ Y Y cảm giác toàn bộ đầu óc đều muốn sụp đổ, suy nghĩ lo lắng.
Cuối cùng mơ mơ màng màng cũng ngủ thiếp đi.
Ngay tại lúc tất cả mọi người đã ngủ say.
Nhiễm Bạch vốn nên nằm ở trên giường lại không thấy bóng dáng.
Nhiễm Bạch lặng yên không một tiếng động xuất hiện bên trong căn phòng của bà lão.
Tóc dài đến eo rối tung trên vai, đôi mắt lẳng lặng nhìn chăm chú cảnh tượng bên trong căn phòng này.
Khóe môi cong lên một nụ quỷ dị cười.
Cùng lúc đó,