Kỷ Lâm Phong xoay người từ trên người Sở Hòa nằm xuống giường, cánh tay ôm trọn lấy chiếc eo thon của cô, vây cô trong ngực mình.
Sở Hòa nhắm mắt, cả người mềm nhũn nằm trong ngực Kỷ Lâm Phong thở hổn hển, hưởng thụ dư âm sau trận hoan ái.Mái tóc dài bù xù của Sở Hòa xõa trên ngực Kỷ Lâm Phong, có hơi ngứa ngáy, anh lấy tay hất nhẹ ra, hỏi: “Thoải mái không em?”Gò má Sở Hòa đỏ bừng, không sức lực để trả lời, trên mặt cảm giác có một vật tròn tròn chạm vào, cô khẽ dịch chuyển vị trí, biết được đó là cái gì, Sở Hòa há miệng ngậm lấy định sẽ trả thù, mút mút.Khoang miệng ấm áp ướt át bao quanh đầu vú, cả người Kỷ Lâm Phong căng cứng, vật dưới người thoáng chốc lại có phản ứng, hùng dũng oai vệ áp lên khe hở ở mông Sở Hòa.“Lại trêu anh?”Giọng nói trầm thấp vang lên trên đỉnh đầu cô, nhìn chằm chằm vật dưới người kia, Sở Hòa vừa sợ vừa hoảng, uốn éo người muốn vật cứng rắn ấy thoát khỏi khe hỡ ở mông mình.
Vừa chuyển động một cái đã khiến phản ứng của thân thể Kỷ Lâm Phong lớn hơn, bàn tay đặt trên eo Sở Hòa xoay người cô và đè lên, thứ tự của hai người nhất thời đảo ngược.Côn thịt để sát miệng hoa huyệt chuẩn bị hành động, Sở Hòa đột nhiên bị Kỷ Lâm Phong đè dưới người, hoảng hốt hét “a” một tiếng, hoa huyệt co chặt lại, dịch ướt trong suốt chạy ra, dính vào quy đầu thô to.
Côn thịt như thể có ý thức giật giật, muốn chui vào trong hoa huyệt ẩm ướt đang tỏa ra hơi nóng kia.Trán Kỷ Lâm Phong toát ra mộ tầng mồ hôi mỏng, nơi không hồn kia tựa như đang dùng mọi cách để dẫn dụ anh tiến vào.
Cánh tay dài của anh duỗi ra, nhanh chóng cầm áo mưa đeo vào, sau đó cúi người hôn lên đôi môi đỏ mọng của Sở Hòa, giọng nói mơ hồ.“Làm tiếp một lần nữa.”Vừa dứt lời, hai tay Kỷ Lâm Phong mở bắp đùi Sở Hòa, tách hai cánh hoa mềm mại ra, để lộ miệng hoa tràn đầy chất dịch lỏng vui sướng, dùng sức đỡ phần thân dưới mạnh mẽ đi vào.“Á….” Dưới người đột nhiên bị lấp đầy, Sở Hòa nũng nịu hừ một tiếng, siết chặt eo gầy của Kỷ Lâm Phong muốn từ chối: “Lâm Phong… Không muốn…”Hoa huyệt hút lấy quy đầu rất chặt, cảm thụ sung sướng.
Kỷ Lâm Phong nhẹ nhàng rút côn thịt ra, sau đó lại dồn lực mạnh mẽ đẩy toàn bộ vật đó vào bên trong.Vẫn rất chặt.Kỷ Lâm Phong chuyển động thắt lưng mình vài cái, cảm thấy cảm giác bị hoa huyệt chống đỡ khó khăn, côn thịt bị hoa huyệt bao vây chặt chẽ, anh ghé vào sát lỗ tai cô hỏi: “Không muốn à? Nhưng Hòa Nhi lại kẹp chặt như vậy, anh….”Sở Hòa nghe thế thì mặt đỏ đến tận mang tai, không đợi Kỷ Lâm Phong nói xong đã ngượng ngùng che miệng anh lại: “Anh lưu manh…”Kỷ Lâm Phong bật cười mấy tiếng rất trầm thấp, cũng không phản bác gì, cuối cùng chỉ chứng minh rốt cuộc mình có bao nhiêu “lưu manh” qua hành động.
Anh thẳng người dậy, hai đầu gối tách ra quỳ trên giường, mỗi tay véo nhẹ