“Chính là ông à? ” trên khuôn mặt người đàn ông mang theo nụ cười ấm áp: “Là ông bán tài liệu cho bà ấy? “
“Là, là tôi...!Xin lỗi cậu! Tôi cũng chỉ là làm việc cho Lục gia, mong cậu rộng lòng tha thứ...!tha cho tôi đi!”
“Bên trong phần tài liệu kia có cái gì? ” anh lạnh lùng ngắt lời ông ta.
“Tôi...!Tôi không dám nhìn, tôi mang đến đưa cho Lục phu nhân, bà xem xong đã hủy ngay...!” người quỳ gối dưới chân anh cuối cùng nước mắt giàn giụa đầm đìa, lộ ra một vẻ mặt vô cùng xấu xí.
Mà anh chỉ cảm thấy cáu kỉnh.
“Người bán cho ông là ai, ở đâu?” anh không nhanh không chậm hỏi.
“Không, không biết nữa...!Tôi có điện thoại của hắn! Tôi sẽ giúp cậu điều tra! Rất nhanh thôi!” trong đôi mắt của người đang quỳ bỗng nhiên hiện lên một tia sáng, cứ như bắt được hy vọng thoát thân.
“Không cần.
” Lục Lễ nói: “Được rồi, ông cút đi.”
Sau khi ông ta dập đầu tạ tội xin lỗi cả ngàn lần rồi, mới như con chó chết chủ mà chạy trối chết ra khỏi phòng.
Lục Lễ ngồi ở trên ghế, chậm rãi lộ ra một nụ cười lạnh lùng.
...
Hắn đang giẫm lên trên vết xe đổ.
Sau khi thi tốt nghiệp trung học xong, hắn cắt đứt với đám bạn xấu — hoặc có lẽ là một đám lâu la tạm thời thì đúng hơn, lén theo Diệp Minh đến cái thành phố này.
Hắn khác người thường, hắn chỉ là một thằng thọt mới học hết cấp ba, cũng không nghĩ mình sẽ tìm được công việc gì tốt cả.
Hắn đã từng đi rải đơn, đi rửa bát, một đoạn thời gian còn từng làm thợ sửa chữa đồ linh tinh.
Dấu vết của cuộc sống sung túc thời nhỏ lưu lại càng ngày càng ít đi trên người hắn, dần bị mài mòn bởi thời gian và lối sống hiện giờ.
Trong khoảng thời gian này hắn đi đến chỗ cậu từng làm, xin làm một chân phục vụ, thật giống như một con chó hoang đánh hơi được mùi.
Lúc Diệp Minh có vấn đề thì bắt chuyện với hắn một tiếng, lúc không có chuyện gì lại không quan tâm.
Hắn mang mũ lưỡi trai, trong sân trường đại học đông đúc lỉnh vào, linh hoạt tránh được bảo vệ tra hỏi.
Thứ ba Diệp Minh có lớp ở trên lầu, mỗi tuần vào ngày đó, hắn sẽ đợi ở ngoài cửa sổ trong khi cậu đang học, ánh mắt xuyên qua đám người mà ngắm nhìn chuẩn xác bên sườn mặt của cậu.
Mặc dù Diệp Minh không thường lưu lại ở trong trường học, nhưng cũng không phải là không có người ghét.
Một khi cậu đã nhíu mày với một ai đó, thì hắn sẽ canh lúc đêm khuya vắng vẻ, dạy dỗ một trận cái kẻ dám làm cậu bực bội kia.
...!Như trước đây hắn từng làm cho cậu.
Điều khác biệt duy nhất là, cậu không còn đợi ở sau lưng hắn nữa, mà là đang ở trong phòng học sáng trưng, ở trên đường lớn kẻ qua người lại, ở trong sân vận động mới tinh vừa được sửa chữa...
Và nằm trong vòng tay của một người đàn ông khác
Ánh mắt Diệp Minh vừa đảo qua, đã thấy được người quen.
Cậu không vờ như không thấy nữa, mà để lộ nụ cười mỉm, nói với người kia: “Anh Huy...!Sao anh cứ đi theo tôi thế...!Bộ anh rảnh quá không có gì làm à?”
Giang Kế Huy mặc quần thun dài, đội mũ, chân đi khập khiễng, dáng vẻ nhìn giống như phường đầu trộm đuôi cướp.
Hắn núp ở trong bóng tối sau bụi cây, vô cùng bí mật, chỉ có người đã quá quen với hắn mới có thể phát hiện.
Giang Kế Huy hơi đầu lên, ánh mặt trời đã chiếu vào trên góc cạnh gò má của y.
Chỗ này trong trường rất hiếm khi có dấu chân người, cũng không có ai giám sát cả, vì vậy Diệp Minh yên lòng hướng tới hắn.
Giang Kế Huy thấy cậu đi đến hướng của mình, lập tức cong khóe môi lên nói với cậu: ” Có người đang điều tra ai là người đã để lộ những bức hình kia đấy...!Sao nào, là bạn trai chính thức hay là người tình vụng trộm của cậu?”
Lúc Diệp Minh học cấp ba, trừ hắn ra, bên cạnh cậu vẫn có những người khác...!Mỗi lần cậu chịch ai đó xong, đều kêu hắn chụp lại, nói muốn giữ làm kỷ niệm.
Hắn cất rất nhiều ảnh chụp như vậy.
Trừ cái đó ra, hắn còn có mấy bức hình Diệp Minh tòm tèm trước đó vài ngày, sau đó dựa theo yêu cầu của cậu, gom lại bán cho mẹ của bạn trai cậu, được một số tiền lớn.
Hắn liếc nhìn số tiền, rồi chuyển ngay cho Diệp Minh.
...!Ah, kẻ có tiền đúng là ra tay hào phóng.
Diệp Minh đảo qua đôi mắt đã đỏ vằn vện lên của hắn, sau đó hỏi: “...!Chuyện này can hệ gì tới tôi”
Giang Kế Huy, bị truy lùng chừng mấy ngày nay, còn phải đổi sim đổi điện thoại mấy lần, giờ nhẹ nhàng nhíu mày, sau đó lại cười nói: “Quả thật không liên quan đến cậu chủ nhỏ, dù sao...!“
“Coi như có điều tra ra là tôi đi, thì chẳng qua cũng do tôi ghen nên mới muốn phát tán ảnh chụp riêng tư của cậu ….
Đúng không?”
Ánh mắt lưu luyến của y đảo qua gương mặt thân thuộc y vẫn hằng nhung nhớ.
Một tia ý thức nhớ lại những phiền toái ít ngày qua đã bị y vứt ở sau lưng, trong đầu giờ chỉ còn ý nghĩ muốn hôn cậu.
Giang Kế Huy cao trọn mười cm so với Diệp Minh, vì vậy lúc hắn nói chuyện với cậu, luôn phải hơi cúi đầu: “Muốn nhiều tiền như vậy làm cái gì chứ...!Cậu cẩn thận đừng tự mình hại mình.”
Giọng nói của hắn để lộ ra độ khàn khàn, nghe như rất nhiều ngày chưa được nghỉ ngơi đủ.
Diệp Minh chỉ là