Thiện Sơ nói với Jeff rất nhiều lời động viên.
Dù sao, cũng là một trà xanh có thâm niên, mấy câu này đều là bán sỉ, xe tải này đi thì xe tải khác tới, chồng núi lấp biển.
Jeff cảm động đến rơi nước mắt, móc tim móc phổi nói với Thiện Sơ: "Thật ra tất cả những thứ này đều do Emily giở trò.
Tôi căn bản không bôi đen cô ấy, đều là cô ấy tự biên tự diễn."
Thiện Sơ làm bộ rất kinh ngạc: "Trời ạ, không thể nào? "Cô ấy là một cô gái thuần khiết biết bao.
Có phải có hiểu lầm gì không?"
Jeff nhìn Thiện Sơ hồn nhiên như cô tiên¹, trong lòng hơi rung động: Cậu ấy tin tưởng Emily, cũng tin tưởng mình như vậy.
Nội tâm cậu ấy rốt cuộc hồn nhiên đến cỡ nào?
¹ Thấy QT để thiên chân vô tà.
Mình search thì có vẻ câu này từ bộ Đạo mộ bút kí.
Quả nhiên là tâm sinh tướng.
Trong đầu Jeff mịt mờ: Tại sao Thiện Sơ lại tốt bụng với tất cả mọi người vậy chứ? Mình hi vọng cậu ấy chỉ đối tốt với mình, chỉ cười với một mình mình...!
Thiện Sơ chú ý đến ánh mắt Jeff chợt lóe lên tia tăm tối, thầm nghĩ" Con rùa này lại đang ấm ủ âm mưu đây.
Giống như loài ruồi vậy, không đánh chết sẽ vo ve vò vẽ.
Thiện Sơ tiếp tục cười khẽ, hỏi: "Vậy thì hạng mục ngoại khóa của cậu làm sao bây giờ? Không thể tham gia hội học sinh nữa, cậu có dự định gì chưa?"
"Rồi." Jeff không hề đề phòng Thiện Sơ, "Tôi dự tính noi theo bá tước Grey, tự tổ chức hoạt động từ thiện."
Thiện Sơ trong lòng hơi động, nói: "Thế cậu đã có kinh nghiệm tương tự chưa?"
Jeff lắc đầu.
Thiện Sơ làm ra vẻ cảm thán: "Thế thì có thể có chút khó khăn.
Bởi vì tình nguyện viên hơi hơi xuất sắc trong học viện đều đã đồng ý tham gia tổ chức của bá tước Grey rồi."
Triết Phu gật đầu, nói: "Đúng vậy..."
"Hơn nữa, ở phương diện này, bá tước Grey có kinh nghiệm độc đáo, giao thiệp cũng rộng." Thiện Sơ nói, "Cậu nhất định muốn so đấu với ngài ấy trên đường đua này sao?"
Vẻ mặt Jeff lúng túng.
Sự lúng túng này đã tồn tại từ lâu.
Bá tước Grey vẫn luôn là "con nhà người ta", cho dù Jeff có cố gắng cỡ nào, trước mặt bá tước Grey vẫn thấp hơn một cái đầu.
Hiện tại, vị trí của hắn trong lòng người đối diện cũng vậy!
Dựa vào cái gì?
Tâm tình Jeff nổi lên oán giận, trên mặt lại cố gắng chống đỡ mỉm cười: "Đều là làm việc thiện, sao phải có đường đua hay thi đấu" chứ?"
"Đúng là như vậy." Thiện Sơ thấy đủ thì thôi, biết những lời gây xích mích không thể nói nhiều, không được quá rõ ràng.
Do đó, Thiện Sơ đổi chiến lược mới, tiếp tục nói: "Cậu và bá tước Grey thân quen, có thể thường xuyên nhờ ngài ấy chỉ bảo.
Tôi tin ngài ấy nhất định sẽ giúp cậu thôi."
Nghe Thiện Sơ nói vậy, lòng Jeff càng chua chát.
Thiện Sơ lớn tiếng khen bá tước Grey, thổi phồng hắn lên đến tận trời, làm cho Jeff vô cùng hụt hẫng, lại còn phải cười hì hì phụ họa, cảm giác nhục nhã mười phần.
Thiện Sơ trêu chọc đủ rồi, tạm ngừng đề tài, chỉ nói: "Thôi, tôi cũng nên về rồi."
"Ừm, " Jeff mỉm cười, "Cám ơn cậu đã nói chuyện với tôi.
Tâm trạng của tôi tốt hơn rồi."
"Đừng khách sáo." Thiện Sơ ôn hòa trả lời.
Thiện Sơ quay người tiếp tục tung tăng ở cuối đường cây xanh, cả người vui sướng rạo rực: Jeff đã có ý cạnh tranh với bá tước Grey.
Quả nhiên, không nên kích thích thiếu niên.
Nếu như là Jeff ba mươi tuổi, dù có coi trọng Thiện Sơ đến mức nào, cũng không thể dễ dàng bị gây xích mích như vậy.
Nhưng Jeff mười bảy tuổi không giống thế.
Con trai mười bảy tuổi rất dễ buồn bực, xúc động, làm một vài sự việc ngốc nghếch.
Thiện Sơ vui vẻ mà hát lên.
Tuy rằng cậu cảm thấy chính mình còn chưa đủ hiểu rõ bá tước Grey, nhưng cậu có thể khẳng định một chút:
Jeff đắc tội Emily, có thể bỏ qua cho.
Nhưng đắc tội bá tước Grey, không thể sống.
Thiện Sơ đi chưa được nửa đường, đã gặp phải một nam sinh cao lớn.
Chiều cao của người này hơn hai mét ---------- nhắc đến chiều cao này, chỉ cần nhìn bóng cũng biết là giáo bá Titan.
Thiện Sơ ngẩng đầu lên, quả nhiên nhìn thấy gương mặt quen thuộc: "Titan?"
Nói rồi cậu theo bản năng mà che lại khuy áo.
Cậu không hi vọng mình bị cướp khuy áo lần thứ hai, như vậy rất phiền phức.
Titan cũng chú ý tới động tác của Thiện Sơ, nói: "Tôi không có muốn lấy khuy cài của cậu."
Titan quơ quơ ống tay áo, trên ống tay cài khuy áo màu đồng thau.
"À, " Thiện Sơ thả lỏng một chút, hỏi, "Thế là vì cái gì?"
Titan híp mắt: "Nghe nói cậu rất giỏi làm bài tập?"
"Cũng không tệ lắm." Thiện Sơ không dự định tỏ ra khiêm tốn ở phương diện này, dù sao cậu cũng là sinh viên xuất sắc nhận được học bổng.
Titan liền nói: "Vậy cậu giúp tôi viết tiểu luận đi."
Thiện Sơ thoạt nhìn không quá bất ngờ.
Cậu vừa rồi cũng đã đoán được.
Dù gì ở kiếp trước cậu cũng làm bài tập cho Titan không ít lần.
Thậm chí, còn bị Titan uy hiếp hỗ trợ gian lận.
Bảo làm bài tập Thiện Sơ vẫn có thể đáp ứng, nhưng loại chuyện như gian lận, Thiện Sơ sống chết không chịu làm.
Bởi vì một khi bị phát hiện gian lận, đại thiếu gia Titan đại khái vẫn có thể hoàn toàn không bị gì, nhưng nhân vật nhỏ như Thiện Sơ chắc chắn sẽ bị đuổi học, thậm chí bị đưa vào danh sách đen, sau đó đành vô duyên với tất cả trường đại học danh tiếng.
Vì thế, Titan vô cùng tức giận, sai Toby nhốt Thiện Sơ trong phòng thiết bị suốt một buổi tối.
Lúc đó, vẫn là Jeff xuất hiện "cứu" cậu.
Kết hợp đầu đuôi câu chuyện, Thiện Sơ hoài nghi chuyện này cũng là tác phẩm do Jeff đứng sau.
Không thì tại sao Titan lại tâm huyết dâng trào muốn gian lận?
Lại nói, trước đây Titan bắt nạt Thiện Sơ, cũng chỉ cướp khuy áo mà thôi, gã sẽ không nhốt người trong gian phòng nhỏ.
Thế nhưng coi như là do Jeff thao túng, Titan vẫn