“Sau khi đánh xong, ba dượng của cậu ấy quay người rời đi.
Hoàn toàn không nhìn đứa trẻ đang thở thoi thóp đấy lấy một lần.
Đến lúc tớ chạy tới, cậu ấy đã sắp không xong rồi! Tớ bảo lái xe đưa cậu ấy đến bệnh viện, trên đường, cậu ấy nắm chặt lấy tay tớ rồi nói, cậu ấy rất muốn cho tớ xem bộ quần áo mà cậu ấy mặc hôm nay.
Cậu ấy nói, cậu ấy muốn cho tớ thấy dáng vẻ đẹp trai nhất của cậu ấy.”
“Tớ thực sự không ngờ rằng, món quà mà tớ tặng lại mang đến cho cậu ấy một tai họa lớn như thế.
Lúc đó tớ đã bật khóc.
Cậu ấy hỏi tớ, hôm nay tớ sẽ tặng cho cậu ấy món quà gì? Tớ mở chiếc hộp ra rồi cho cậu ấy xem món quà mà tớ muốn tặng.
Đó là một đôi giày da được làm thủ công, nó rất hợp với bộ vest nhỏ nhắn trên người cậu ấy.
Tớ thấy cậu ấy nhìn chằm chằm vào đôi giày rất lâu, tớ biết, chắc chắn cậu ấy rất thích đôi giày này.
Vậy nên tớ mới mua nó để tặng cho cậu ấy.”
“Cậu ấy nhìn đôi giày đó rồi bỗng nhiên mỉm cười.
Cậu ấy sờ vào đôi giày một cách quyến luyến.
Cậu ấy nói, nếu như tớ có thể sống đến lúc trưởng thành, tớ nhất định sẽ mặc bộ quần áo và đi đôi giầy đẹp đẽ thế này rồi đứng bên cạnh cậu, tớ sẽ bảo vệ cậu giống như cậu bảo vệ tớ.”
“Tớ liên tục xin lỗi cậu ấy nhưng cậu ấy lại không nói gì, cậu ấy chỉ nhìn chằm chằm tớ.
Cậu ấy nói, Tiểu Di, cảm ơn cậu đã chịu làm bạn của tớ, cảm ơn cậu đã tặng quà cho tớ.
Tiếc là, cả cuộc đời này tớ không thể mang được nữa.
Cũng không có cơ hội để mặc bộ quần áo và đi đôi giày đẹp như thế này nữa.”
Lưu Nghĩa và Thẩm Thất lau nước mắt cho nhau.
Thẩm Thất nghẹn ngào nói: “Sau đó thì sao? Cậu ấy thế nào?”
“Cậu ấy đã chịu đựng được đến lúc tới bệnh viện thì tắt thở.” Lưu Nghĩa khóc không thành tiếng: “Lúc đó, tớ rất hận bản thân, vì sao tớ lại yếu đuối như thế, ngay cả bạn thân của mình mà cũng không bảo vệ được.
Tiểu Thất, có phải tớ là một kẻ hèn nhát không? Lúc đó, rõ ràng có mang theo cả vệ sĩ và lái xe mà không thể bảo vệ được người bạn tốt nhất của mình.”
Thẩm Thất không ngừng lắc đầu: “Không, đây không phải là lỗi của cậu.”
“Cậu biết không? Lúc cậu ấy tắt thở, cậu ấy đã nhìn tớ rất vui vẻ.
Cậu ấy nói, cuối cùng thì cậu ấy cũng không bị đánh nữa.
Tiểu Thất, trái tim của tớ đau lắm, đau lắm.” Lưu Nghĩa khóc không thành tiếng: “Tớ nói với cậu ấy, tớ sẽ mặc quần áo đàn ông thay cậu ấy, mặc những bộ quần áo và đi những đôi giày mà cậu ấy thích, thay cậu ấy sống nốt phần đời còn lại.
Cậu ấy nói với tớ hai chữ, cậu ấy bảo, cảm ơn.
Nói xong câu này, cậu ấy không còn thở nữa.
Cậu ấy chết trong vòng tay tớ.
Lúc đó, tớ đã thề, tớ nhất định phải trở nên mạnh mẽ hơn! Chỉ có trở nên mạnh mẽ thì mới có thể bảo vệ được những người mà tớ muốn bảo vệ.”
“Từ đó trở đi, tớ không có bạn nữa, bởi vì tớ không muốn phải nhìn thấy kết cục người bạn tốt nhất chết trong vòng tay mình một lần nào nữa.” Lưu Nghĩa hung hăng lau vệt nước mắt trên gương mặt: “Sau khi về đến nhà, tớ muốn cắt mái tóc dài đi, gia đình không cho phép, tớ đã lén lút lấy trộm kéo, cắt từng nhát từng nhát một.
Mái tóc dài rơi đầy dưới đất chính là sự quyết tâm của tớ.
Sau khi về nhà, phát hiện tớ đã cắt tóc rồi, mẹ đã đánh tớ một trận.
Tớ không khóc.
Tớ cứ nhìn mẹ một cách bướng bỉnh, tớ nói, tớ ghét tóc dài, tớ ghét váy! Tớ muốn mặc quần, không muốn mặc váy nữa!”
“Ba mẹ đều không biết đã xảy ra chuyện gì, họ hỏi người giúp việc nhưng người giúp việc không dám nói, bởi vì tớ đã uy hiếp họ, nếu như họ nói, tớ sẽ đuổi việc họ.
Ba mẹ của tớ thực sự quá bận, cũng không rảnh để quan tâm đến chuyện của tớ, cuối cùng họ cũng mặc tớ.
Sau này, khi ba mẹ đã ly hôn, tớ đã đổi tên, từ Lưu Di thành Lưu Nghĩa.
Chữ ‘nghĩa’ nhắc nhở bản thân tớ rằng phải nhớ đến tình nghĩa bạn bè, nhớ đến đến người bạn đã bị tớ làm liên lụy.
Đây chính là nguồn gốc của cái tên Lưu Nghĩa này.”
Thẩm Thất thở dài một cách nặng nề: “Thì ra là vậy.
Thì ra tên của cậu còn có một ý nghĩa thế này nữa.”
“Sau đó, tớ luôn đóng chặt trái tim mình, không ai có thể bước vào được.
Cho đến khi quen cậu.” Lưu Nghĩa nắm tay của Thẩm Thất rồi nói: “Lúc đó, cậu và Hạ Nhật Ninh đang cãi nhau, bộ dạng dầm mưa khóc thút thít của cậu rất giống cậu ấy.
Vì vậy,