Lâu Tự có thói quen ăn xong cơm tối phải ra ngoài chạy bộ, nhưng vì ánh mắt đáng sợ đó nên dạo này hắn rất ít khi chạy bộ.
Hôm nay ăn cơm hơi sớm, Lâu Tự nhìn sắc trời vẫn còn sáng nên ra đi ra ngoài. Chưa chạy được hai vòng quanh tiểu khu hắn nghe thấy mấy bác gái ngồi trên ghế đã nói chuyện cúp điện.
Tiểu khu cũ này cả bọn họ không có máy phát điện dự phòng, muốn có điện lại ít nhất cũng phải mất một hai tiếng. Lâu Tự cũng không dám chạy thêm, mùa đông trời nhanh tối, hắn lại sợ ma muốn chết, thà nhân lúc trời còn sáng leo thang bộ còn hơn ngồi ngốc dưới lầu chờ trời tối có điện. Hơn nữa tầng nhà hắn cũng không quá cao.
Đi vào tiểu khu, chỗ ngoặt của mỗi cầu thang chỉ có một ô cửa sổ, không thể nào so sánh với ban ngày. Chút ánh sáng le lói chiếu vào làm cho cầu thang càng thêm âm u hôn ám.
Lâu Tự sợ hãi nhớ đến chuyện kể đêm khuya kia nhưng vẫn muốn nhìn kĩ mọi ngóc ngách, đi lên một tầng hắn đều phải cầm đèn di động soi soi, nhìn rõ rồi mới dám đi về phía trước. Đi đến tầng thứ ba, Lâu Tự nghe được âm thanh răng rắc truyền lên từ tầng dưới. Hắn mới đi từ tầng hai lên nên biết rõ có người thất đức vứt giấy bạc đầy đất.
– Vậy là ai dẫm lên?
Da đầu Lâu Tự tê rần không dám quay lại nhìn, chân bước vội lên lầu, một bước hai bậc thang. Hắn không muốn biết dưới kia là người hay quỷ đâu, nếu quay đầu thấy người thì không sao, nhưng lỡ là quỷ thì hắn phải tìm ai khóc đây?
Không biết có phải do tác dụng tâm lý không mà hắn cảm thấy tốc độ mình nhanh hơn hẳn, dưới lầu… bước chân cũng nhanh lên theo. Rõ ràng không nghe thấy tiếng bước chân nhưng Lâu Tự vẫn cảm thấy có người dẫm lên từng tiếng tim đập của hắn, từng bước từng bước, thịch – thịch – thịch.
Đầu óc Lâu Tự trống rỗng, hắn không còn nhớ mình đã leo lên tầng bao nhiêu nữa. Có nghĩa rằng, hắn phải dừng lại cầm đèn pin chiếu lên số tầng dán trên tường. Lâu Tự ngừng bước cầm đèn pin lia nhanh nhìn số tầng, sau đó đột nhiên gấp gáp chạy lên, dùng hết tốc lực, tư thế xấu xí.
Có lẽ là ảo giác, hình như Lâm Tự nghe được tiếng cười khe khẽ vang lên.
Trời đang đông nhưng Lâu Tự lại ra rất nhiều mồ hôi, hắn chạy quá nhanh, hô hấp dồn dập, bàn tay móc chìa khóa cũng không nghe lời.
Trực giác con người rất chuẩn. Lâu Tự cảm thấy được có thứ gì đó đang từng bước từng bước đi đến đây, hắn vẫn không dám quay đầu, chỉ mong nhanh nhanh mở cửa.
Chìa khóa rơi trên mặt đất phát ra tiếng vang thanh thúy, Lâu Tự sụp đổ nắm chặt tay cầm, nhắm tịt mắt, quay đầu chịu chết.
Bầu trời đen kịt nhanh chóng, hành lang tối mù, Lâu Tự không thể nhìn rõ thứ đứng chỗ hành lang kia là người hay quỷ. Hắn dựa vào cửa từ từ trượt xuống, ngồi trên đất run rẩy mở miệng: “Sao, sao lại theo tôi?” Giọng của hắn vang lên làm sáng đèn điều khiển bằng âm thanh, Lâu Tự nhìn rõ người đứng trên hành lang, nháy mắt thả lỏng tựa vào cửa thở dốc.
“Lâu Tự?” Cận Uyên cầm theo một túi đồ ngọt to đùng bước tới.
“Sao lại là anh?” Lâu Tự ngẩng đầu, nét mặt vừa như oán giận lại như oan ức.
Đôi mắt Cận Uyên tối lại, nửa khom người đưa tay lau nước trên khóe mắt Lâu Tự, “Cảm thấy người phía trước giống cậu cho nên mới đi theo. Dọa cậu sợ sao?”
Động tác này có vẻ thân mật quá mức rồi, nhưng Lâu Tự đã bị dọa đến choáng váng tất nhiên sẽ không để tâm. Hắn chỉ cảm thấy xấu hổ, lại bị bạn học cũ thấy được dáng vẻ thảm hại của mình, “Sao lúc nãy anh không lên tiếng? Làm tôi sợ muốn chết.”
Ngón tay Cận Uyên khẽ cứng đờ, anh thu tay lại không trả lời. Lâu Tự vẫn đang hoàn hồn, cũng không hỏi thêm.
Lâu Tự sợ mà, sợ từ nhỏ. Hồi học cấp ba lớp ôn tập buổi tối mọi người sẽ tắt đèn kể chuyện đêm khuya, chỉ có mình hắn lui trong góc giả vời ngủ. Mọi người trong lớp không ai biết hắn sợ ma, chỉ cho là hắn không