Lục Cận Phong mở mắt ra, đập vào mắt là một luồng ánh sáng trắng lóa, phải mất một lúc anh mới thích ứng được với ánh sáng trong phòng, khung cảnh xung quanh cũng dần rõ ràng trở lại.
Rơi vào tầm mắt là khuôn mặt của Vạn Nhất, Lâu Doanh còn cả Xa Thành Nghị.
Vạn Nhất vui mừng nói: "Đại ca, cuối cùng anh cũng tỉnh rồi."
Những vết thương của Lục Cận Phong phần lớn là ngoài da, trong lúc rơi xuống đã vực dậy bản năng sinh tồn, cộng thêm được đào tạo quanh năm có năng lực tự vệ nhất định nên hiện tại mới nhặt được một mạng.
Lâu Doanh cũng rất kích động: "Anh rể."
Xa Thành Nghị cũng rất hào hứng: "Anh cũng coi như đã tỉnh rồi, còn sớm hơn mấy tiếng so với suy nghĩ của tôi."
"Yên, Yên Yên đâu? Cô ấy sao rồi?"
Đây là câu nói đầu tiên mà Lục Cận Phong mở miệng nói sau khi tỉnh lại, cũng không nằm ngoài dự đoán của mọi người.
Giọng nói của anh khàn đặc, cảm giác nói chuyện có chút khó khăn.
Cả ba người ở đây đưa mắt nhìn nhau, ai cũng đều không muốn nói sự thật cho Lục Cận Phong biết.
Xa Thành Nghị nói: "Anh vừa mới tỉnh lại, đừng nói quá nhiều."
"Tôi hỏi mấy người, Yên Yên sao rồi?" Lục Cận Phong vừa nhớ lại tình hình lúc ngã xuống núi đã thấy tóc gáy đều dựng đứng, vô cùng sợ hãi.
Không phải anh sợ mình chết, mà là sợ không cứu được Tô Yên.
Anh nhớ lúc Tần Nhã Hân đập xuống, thời khắc đó mình đã dùng sức đẩy Tô Yên lên phía trên tảng đá lớn, rồi chuyện xảy ra sau đó đã không còn nhớ được nữa.
Lục Cận Phong có chút bùi ngùi, cuối cùng không màng tới vết thương, gắng sức ngồi dậy.
Cũng vì lúc rơi xuống núi cánh tay bị va đập dẫn tới bị thương, cho nên vừa dùng sức chống tay ngồi dậy đã lập tức cảm giác một trận đau nhức dữ dội.
"Hmm!"
Lục Cận Phong đau đến hít vào một ngụm khí lạnh.
Vạn Nhất vội vàng nói: "Đại ca anh mau nằm xuống đi, chị dâu đang nằm ở phòng kế bên, vẫn còn hôn mê chưa tỉnh dậy.
Mặc dù tình hình rất nguy cấp nhưng mà tạm thời không nguy hiểm tới tính mạng, anh đừng lo lắng."
Lục Cận Phong chỉ nghe được một vế trong câu nói đó.
Tình hình của Tô Yên rất nguy cấp.
"Đưa tôi đi xem cô ấy, nhanh."
Lục Cận Phong không thể chờ được, một khắc cũng không.
Ba người bên đây đều biết với tính cách của Lục Cận Phong thì không thể nào không cho anh đi xem được.
Xa Thành Nghị nói: "Bây giờ bọn tôi đẩy anh qua đó."
Lục Cận Phong nằm trên giường bệnh, được đám Xa Thành Nghị, Vạn Nhất và Lâu Doanh đẩy đi qua phòng bên cạnh.
Tô Yên đeo mặt nạ dưỡng khí, mu bàn tay bị ghim kim tiêm đang truyền chất lỏng, khuôn mặt cũng đã được băng bó sơ qua.
Xa Thành Nghị giải thích: "Trong lúc ngã xuống sườn núi, mặt của Tô Yên bị va đập dẫn tới bị thương, vết thương có chút sâu, nhiều xương trong người bị gãy cộng với xuất huyết trong.
Còn có, thuốc mà Tô Duy cho đã mất đi hiệu lực, vius biến thể rồi, tôi và ngài Thượng Quan đang nghiên cứu chế tạo thuốc giải lần nữa.
Biết được ngọn nguồn của virus rồi, lần này sẽ nhanh chóng có thể nghiên cứu ra được đâu."
Bên tai Lục Cận Phong như thể được dựng lên một tấm bình phong che chắn lại, không nghe thấy được gì cả, trong mắt anh chỉ có Tô Yên đang hấp hối đấu tranh với sinh mệnh kia.
Bên trong đôi mắt thâm thúy kia dường như có màng nước đang rung chuyển.
Lục Cận Phong là ai chứ?
Là đầu tàu của tập đoàn Lục thị ở Đế Đô, trong giới kinh doanh chỉ cần giậm chân một cái đã có thể khiến người trong cả hai giới trắng đen kia mất ăn mất ngủ ba ngày ba đêm.
Một đứa con trời như vậy, có ai từng thấy anh rơi nước mắt?
Ai mà tin Lục Cận Phong biết khóc chứ.
Xa Thành Nghị và Vạn Nhất đã quen biết Lục Cận Phong nhiều năm vậy rồi, đây vẫn là lần đầu tiên nhìn thấy Lục Cận Phong rơi lệ, trong lòng cũng đều chấn động.
Ai cũng nói rằng đàn ông không dễ rơi lệ, chỉ là chưa đụng tới chỗ đau lòng mà thôi.
Xa Thành Nghị liếc mắt ra hiệu cho Vạn Nhất và Lâu Doanh, cả ba người thức thời ra ngoài để lại không gian riêng cho Lục Cận Phong và Tô Yên.
Giường bệnh của Lục Cận Phong và giường bệnh của Tô Yên được xếp song song với nhau, cả ba người vừa đi đã thấy Lục Cận Phong run run đưa tay ra, nhẹ nhàng nắm chặt tay của Tô Yên.
Một giọt nước mắt từ khóe mắt lăn xuống, trượt qua sống mũi, chảy vào trong con mắt còn lại.
"Vợ ơi!"
Âm thanh của Lục Cận Phong nức nở, trước mắt là Tô Yên bị trọng thương, người phụ nữ mà anh nâng niu trong lòng bàn tay lại bị tổn thương thành ra như vậy, hỏi anh làm sao có thể chấp nhận được chứ.
Bên ngoài phòng bệnh.
Bầu không khí cũng rất nặng nề, u ám.
Ông cụ Lục, Hạ Phi, Hạ Vũ Mặc và Kawaii đều đã tới, biết được Lục Cận Phong đã tỉnh, tất cả mọi người đều thở phào nhẹ nhõm.
Hạ Vũ Mặc càng khóc to hơn: "Cha tỉnh rồi, mẹ cũng sẽ nhanh chóng tỉnh lại thôi."
Ông cụ Lục rất vui mừng, trên mặt Hạ Phi cũng có thể nhìn thấy được vẻ phấn khởi.
Lục Cận Phong tỉnh lại cũng là đại diện của một dấu hiệu tốt.
Xa Thành Nghị và Thượng Quan Ân cũng vội vàng tiếp tục nhốt mình trong thí nghiệm để nghiên cứu.
An Hinh và Lý Văn tới bệnh viện, cũng chỉ có thể chờ ở bên ngoài.
Tô Yên vẫn đang hôn mê, nhưng hiện tại người thân không được vào trong phòng chăm sóc đặc biệt thăm, cũng không ai nhìn thấy Tô Yên cả.
Chu Kiệt đi tới bệnh viện, lấy tư cách là bạn bè mà hỏi bác