Thôi chết :)) Up muộn tiếp rồi :((( có 2 chap nha mn :"> Tem đê
--------------------------------------------------
"Hai đứa làm sao vậy?"
JungKook nhìn JunHa lẫn Jimin vừa ôm phần điểm tâm thêm ly nước của mình vừa thay phiên nhau thẫn thờ thở dài thì nhịn không được nữa dùng ngón tay thon dài tinh xảo của cậu gõ gõ mặt bàn ăn để hai người hồi thần.Lúc này ba người bọn họ đang cùng ngồi trong một quán coffee nổi tiếng gần trường đại học để thư giãn sau một ngày học tập.
Hai đứa này thật lạ.Từ lúc vào quan tới giờ nước cũng không uống một ngụm,ngay cả bánh ngọt mình thích nhất Jimin cũng lơ ngơ ăn từng miếng.Lại thay phiên nhau thở dài giống y như các ông bà cụ.Mà đâu chỉ có hôm nay,đã mấy ngay nay hai đứa nhóc này như vậy rồi.
"Thiệt là đẹp mắt ah." JunHa dù đang phiền lòng nhưng cô bé vẫn không quên chảy nước miếng,ánh mắt lấp lánh nhìn ngón tay thon dài đang gõ trên mặt bàn không nỡ dời mắt đi.Có anh dâu nhỏ là một đại thần đẹp từ đầu đến chân,mặc dù chỉ được ngắm ké nhưng quả là cảnh đẹp,người vui ah.
"Thật sự rất đẹp." Jimin đang bận bối rối cũng si mê nhìn ngón tay trên mặt bàn.Anh JungKook đúng là làm người ta nhìn đến không muốn rời mắt mà.Dù chỉ là một ngón tay.
"Hai đứa này..." Đã quá quen với ánh mắt háo sắc của JunHa lẫn Jimin,JungKook vẫn phải phì cười trước vẻ mặt dại ra của JunHa và Jimin.
"Jimin thì không cần nói,anh đã biết nguyên nhân.Còn em thì sao vậy,lần đầu thấy em có tâm sự vậy nha,có chuyện gì buồn phiền à." Vấn đề làm Jimin bối rối đã biết rõ,JungKook chỉ tiếp tục nhẹ giọng hỏi JunHa.Không phải cậu tò mò chuyện người khác,vì tính cách cô bé này thật sự rất hoạt bát,đã 19 tuổi mà không có chút rụt rè,nữ tính nào.Suốt ngày cười vui vẻ,năng động cực kì,chưa một lúc nào buồn bã làm người khác cũng vui lây theo.Nhưng hôm nay thấy cô bé ưu tư,khép nép,vẻ mặt đầy tâm sự như vậy khiến cậu không thể không hỏi thăm.Chưa kể cậu còn là anh dâu nhỏ trong miệng của cô bé nữa.
Jimin nghe JungKook biết nguyên nhân khiến cậu buồn phiền lập tức đỏ mặt cúi gằm đầu lo ăn cơm.Anh JungKook thật là,không phải tối hôm đó cậu lỡ miệng hỏi anh ấy khi hôn anh họ có cảm giác như thế nào thôi sao.Anh ấy nghĩ đi đâu không vậy,mai anh họ đi công tác về cậu phải méc anh họ vụ anh ấy mặc mát mẻ xuất hiện trước mặt cậu mới được.
"Anh dâu nhỏ~~~." Được đại thần hỏi trúng tâm trạng JunHa không thèm giữ hình tượng của một thiên kim tiểu thư,não nề gục trên bàn,nũng nịu kêu.
"Sao vậy?"Thấy biểu tình đáng yêu của JunHa như vậy JungKook cưng chiều mềm giọng hỏi cô nhóc cậu xem như em gái này,đưa tay xoa tóc cô.
"Anh nói xem.Giả sử nếu có một người trước giờ anh cứ xem anh ấy là anh trai của mình,cũng cứ nghĩ anh ấy xem mình như em trai.Nhưng một ngày nọ tự nhiên anh ấy nói thích anh,yêu anh,anh sẽ phải làm sao ah~." JunHa rầu rĩ nói.
"Từ trước tới giờ anh chưa hề xem anh ba em là anh trai của anh và anh ba của em chưa bao giờ có ý nghĩ xem anh là em trai nha." Nghe được câu hỏi của cô bé JungKook hiểu rõ,cậu liền cười gian tà.Xem ra anh BoGum nhịn không được mà bày tỏ với cô bé rồi.Cũng phải thôi,năm học này có một sinh viên cùng năm với cậu tỏ tình,công khai theo đuổi JunHa,có hôm lúc theo đuôi cô bé vừa vặn bị anh BoGum bắt gặp nên anh ấy mới suốt ruột như vậy.
"Đàn anh,sư huynh,đại thần,thần tượng,anh dâu nhỏ của em.Em là fan não tan của anh bao lâu nay,anh đừng có học theo anh ba em phúc hắc với em như vậy được không.Em nói là giả sử,giả sử đó.Anh ba dạy anh học xấu rồi." JunHa ngẩng đầu chu miệng làm nũng.Đại thần thật xấu xa.
"Còn nữa,anh cười lên như vậy khiến trái tim mỏng manh của em chịu không nổi đâu.Hút hồn chết em." Sau đó cô nhóc chống cằm,lại si mê đại thần.
Vừa nghe JungKook nói chuyện của JunHa,Jimin lập tức ngẩng đầu hóng chuyện.Cậu cũng rất thắc mắc chuyện gì khiến chị JunHa luôn tươi cười lại buồn phiền như vậy.Khi nghe câu sau cùng của JunHa cậu cũng ngây ngốc gật đầu phụ họa,hai mắt mở to loé sáng nhìn sang.Anh JungKook khi cười xấu xa cũng rất đẹp nha.
"Lo ăn bánh của em đi,gật cái gì mà gật." JungKook thấy Jimin ngốc manh đáng yêu như vậy nhịn không được gõ nhẹ đầu cậu nhóc một cái.
"Là anh BoGum đúng không?Anh ấy tỏ tình với em à?" Không trêu ghẹo JunHa nữa,JungKook nhẹ giọng hỏi.
"Anh dâu nhỏ~tại sao đến anh không cần em kể anh đã biết rõ vậy~." JunHa nghe câu hỏi của JungKook liền uể oải nói rồi chậm rãi kể lại cho JungKook nghe chuyện gì đã xảy ra.
Trước giờ cô cứ xem anh BoGum là anh trai giống như các anh họ vậy,cũng xem anh như một người bạn thân của mình.Bởi vì anh ấy còn thân với cô hơn các anh họ,việc đi học trước giờ luôn là anh BoGum đưa đón,anh ấy hay dẫn cô đi ăn uống,đi chơi,còn hay lùng mua,giới thiệu mấy cuốn đam mỹ hay,yaoi mới ra bản gốc...cho cô,thật sự mà nói giống như tri kỉ vậy.Cô còn tưởng anh ấy là một hủ giống hệt cô.Cứ nghĩ anh ấy thích con trai,cô còn định kiếm một anh công hay một bé thụ cho anh ấy nữa chứ.
Nhưng tất cả thế giới quan của cô đều thay đổi chỉ vì vài ngày trước trong một lần anh BoGum đến đón cô tan học về.Đầu năm học này có một đàn anh năm 3 mới tỏ tình,nói công khai theo đuổi cô.Khi đó cô cũng đã nói thẳng từ chối rõ ràng nhưng đàn anh đó chỉ cười nói,anh ta thích cô,nếu cô chưa có bạn trai thì anh ta muốn theo đuổi,đó là quyền lợi của anh ta.Lúc đó cô không thấy chút vui vẻ chút nào khi được người khác ái mộ,mà chỉ thấy phiền nhưng không biết phải làm sao để thoát.
Vừa vặn hôm đó anh BoGum vừa tới đúng lúc đàn anh đó đang đi theo,nói huyện thuyên đủ chuyện với cô,cô liền chạy tới níu tay nói anh BoGum là bạn trai thanh mai trúc mã của mình để thoát sự theo đuổi của đàn anh đó,anh BoGum cũng phối hợp với cô khiến đàn anh đó buông tay.Cô cứ nghĩ anh BoGum chỉ diễn kịch theo mình nhưng mà...nhưng mà tối hôm đó sau khi ăn cơm,lúc chở cô về tới nhà anh BoGum lại nghiêm túc nói thích,thậm chí là yêu cô,hơn nữa đã từ rất lâu rồi.Cô cũng không nhớ khi đó bản thân đã phản ứng lại như thế nào bởi vì khi đó cô thật sự chết lặng khi nghe người mình luôn xem như anh trai,bạn thân lại nói yêu mình như vậy.
"Em nghĩ sao?" JungKook nghe xong cũng không khuyên bảo liền,chỉ ôn nhu hỏi JunHa.
"Em không nghĩ được gì." JunHa rầu rĩ lắc đầu.
"Em có thấy khó chấp nhận,khó chịu khi nghe anh ấy nói như vậy không?" JungKook lại hỏi.
"Em...không có.Chỉ là bất ngờ,không thể tin,có một chút sợ,với không biết xử lý làm sao mà thôi." Ngẫm nghĩ một chút cô bé nhẹ lắc đầu.Cô thật sự rất bất ngờ,không tin mà thôi,hơi sợ mà thôi.Mấy hôm nay trốn tránh anh BoGum vì cô không biết đối diện với anh ấy như thế nào.
"Vậy em chấp nhận được không?" JungKook mỉm cười hỏi thêm một câu.Thật sự mà nói với anh BoGum tình cảm giữa hai người bọn họ là tình yêu trai gái,tự nguyện đơn phương.Với JunHa lại là tình anh em,tình bạn.Giữa họ có một đường ranh nói mỏng manh thì rất mỏng manh,nói xa cách quả thật cũng rất xa cách.Có lẽ sự theo đuổi của đàn anh kia đã làm anh ấy lo sợ.Anh BoGum đang đặt cược tình cảm,mọi thứ tùy thuộc vào quyết định của JunHa.Chỉ cần cô bé cứng rắn nhận định tình cảm trước giờ của cô bé thì anh ấy sẽ thua trắng,còn cô bé mà mê mang,không rõ thì anh ấy còn cơ hội,cơ hội rất lớn.
"Em....không biết nữa.Em chỉ là không dám