Chap dành tặng @TracyARMY132 nhé. Hình như bé chưa flw nên chị không tag tên được a~~
Mọi người đọc truyện vui vẻ nha
----------_-----------
"Các người đông đủ, vui vẻ quá nhỉ?" Tiếng một người phụ nữ từ ngoài cửa cổng Hwan gia vang lên đầy chua chát, chất giọng này đúng thật chẳng thể lẫn vào đâu được.
"Hwan nhị phu nhân, xin bà ra ngoài cho." Một người vệ sĩ hối hả chạy theo sau bà ta, mồ hôi nhễ nhại, cố gắng dùng sức người sức miệng kéo bà ra ngoài.
"Cút ra! Hôm nay các người vui vẻ quá nhỉ? Đông đủ quá nhỉ? Còn có cả khách quí. Hahaha.." Go Sehae đưa mắt quét qua cả căn phòng lớn, miệng không ngừng gằn ra những lời nói mang theo cảm xúc phẫn nộ, bà ta bất chợt cười lớn, mặc cho đôi mắt kia đang đỏ hoe hằn tia máu.
"Sao lại để cô ta vào đây?" Bà ngoại Hwan không ngờ được rằng sẽ có ngày đứa con dâu giả tạo này bộc lộ ra hết tính cách ngang ngược của mình. Hôm nay còn là ngày vui của cháu dâu, bà nghiễm nhiên cảm thấy bức xúc.
"Dạ...thưa lão phu nhân, chúng con đã ngăn bà ta hết sức có thể rồi ạ. Con thực sự xin lỗi." Người canh cổng nghe thấy lời tra hỏi đầy bực bội của bà ngoại Hwan thì lập tức quì một chân, cúi đầu nhận lỗi. Sống cạnh Hwan gia bao nhiêu năm nay, chưa bao giờ anh ta nhìn thấy vẻ mặt bực bội này của bà ngoại Hwan.
"Thôi được rồi, con ra ngoài đi. Anh chị Jeon, các cháu, thật xin lỗi. Mời mọi người bước vào đây cùng ta." Bà ngoại Hwan ngán ngẩm nhìn đứa con dâu xấc xược, quay người áy náy với bố mẹ và anh chị của JungKook, mời họ vào trong để tránh mấy chuyện không hay.
"Hahaha, mẹ à, mẹ đừng lẩn tránh chứ. Mẹ ở đấy nghe con nói đi. Hành động như vậy chẳng phải quá hèn hạ sao mẹ?" Go Sehae lại cười lớn, hai vành mắt đỏ bừng, từng lời nói không có chút suy nghĩ cứ vậy tuôn ra từ khuôn miệng bà mang theo đầy chua chát.
"CHÁT!" Mẹ Kim lớn giáng một cái tát mạnh vào mặt đứa em dâu hỗn đản, quát :
"Cô vừa nói gì? Cô nói ai hèn hạ, đầu óc cô không biết suy nghĩ sao? SAO CÔ DÁM MẤT DẠY NƠI HWAN GIA NÀY?" Hwan BoHee không chịu được những lời nói cay độc của mụ em dâu này, lập tức đứng lại đến bên, không màng mọi người đang nghĩ gì mà giáng thẳng một cú tát vào mặt bà ta, cái này rất thích đáng với những người dám mở miệng xúc phạm mẹ bà.
"BoHee à!" Tiếng bố Kim lớn vang lên, ông chạy đến bên nắm lấy bàn tay bà, ánh mắt đầy lo lắng. Thôi rồi, vợ ông đã nổi cơn thịnh nộ.
"Mẹ à!" TaeHyung và JungKook, TaeYang và JunHa đều đồng thanh, chạy đến bên mẹ Kim, cố gắng ngăn cản. Tất cả mọi người còn lại đứng trân tại chỗ, ánh mắt căm ghét nhìn Go Sehae.
"Mẹ!!!" Từ ngoài cổng, tiếng hét lớn của SoYoung vang lên. Cô chạy vào ôm chầm lấy mẹ, vuốt qua đôi má sớm sưng đỏ của bà ta, gào lên:
"CÁC NGƯỜI LÀM GÌ MẸ TÔI VẬY HẢ? SAO CÁC NGƯỜI TÁT BÀ ẤY? MẸ TÔI ĐÃ NÓI GÌ SAI?"
"IM MIỆNG! PHÉP TẮC CỦA BỌN MÀY ĐỂ ĐI ĐÂU HẾT RỒI?" Ông ngoại Hwan nãy giờ ngồi trong ghế phía nhà lá, đưa mắt tức giận nhìn cảnh hỗn loạn. Ngay lập tức, ông phóng cây gậy qua chỗ mẹ con nhà SoYoung, la lớn.
"NHÀ NÀY CƯU MANG BỌN MÀY ĐỂ BÂY GIỜ BỌN MÀY LÀM LOẠN HẢ?" Ông tiếp tục quát lớn, quá bức xúc, một tay ông ôm lấy trán, day day đau khổ. Đời ông quá bất hạnh khi sinh ra đứa con trai hỗn đản, bất hạnh hơn nữa vì nó không biết dạy vợ dạy con. Ngu ngốc.
"Cha à, cha nghe con nói, sao cha có thể bỏ mặc gia đình con..." Go Sehae chạy đến bên tán lá, vừa đi vừa gào thét thảm thiết, hai má chảy dài nước mắt.
"Câm miệng. Chính bọn mày đã đồng ý cút khỏi Hwan gia này. Cút ra. Nơi này không chào đón gia đình mày. Cút!" Ông ngoại Hwan mình đầy phẫn nộ. Chính một tay ông bà cưu mang hai đứa cháu, nâng như nâng trứng, hứng như hứng hoa, nó đã không biết ơn còn quay lại cắn ông, phá hoại tập đoàn, chiếm đoạt tài sản, rồi tuyên bố rời khỏi Hwan gia, xem như không có quan hệ máu mủ gì. Vậy mà giờ đây vợ nó còn dám há miệng bảo ông bà bỏ mặc gia đình nó. Đây là tất cả những gì một đứa con trai có thể làm sao?
"Cha à, cháu nội và con trai cha sắp chết ở nhà mà cha còn nói được vậy sao?" Sehae vẫn già miệng, tiếp tục nói, nước mắt vẫn không ngừng trào ra. Gyeong con trai bà,hiện tại đã bị liệt hẳn một bàn tay, xương mũi của của nó cũng lệch hẳn so với khuôn mặt, gây chứng khó thở bất thường, khuôn mặt nó biến dạng đến nỗi tối hôm đó lết về nhà, bà còn chẳng nhận ra đó là con trai mình, tay rũ rượi, thân thể nhoem nhuốc máu, nhìn thấy thôi bà đã muốn đột quỵ tại chỗ. Sao con trai bà lại ra nông nỗi này?? GiChul chồng bà cũng từ hôm đó mà đổi tính đổi nết, ông đập phá đồ đạc trong phòng, tính tình gắt gỏng, rượu chè be bét, công ty thì bị giảm cổ phiếu trầm trọng, sa sút không phanh. Hợp đồng với tên nghị trưởng kia cũng bị hủy, bị xé trước mắt không chút thương tâm. Bây giờ gia đình bà chẳng khác gì một mớ hỗn độn. Vậy mà ở đây, nơi Hwan gia này lại có thể vui vẻ đến mức đó.
"Cái gì?" Ông ngoại Hwan và mọi người trong nhà nghe Sehae nói vậy, trong lòng nảy sinh lo lắng. Dù sao suốt mấy năm nay, gia đình đứa con út này cũng luôn được ông bà yêu thương, dù sao cũng chung giọt máu, cũng là con ông cháu ông, sao ông không quan tâm cho được.
"Tất cả đều tại đứa con hoang đó, đều tại nó, TẤT CẢ LÀ TẠI NÓ!!!" Sehae gào lên, khóc thảm thiết khi nghĩ lại về hoàn cảnh gia đình mình hiện tại. Bà chỉ thẳng vào mặt Jimin đang đứng khép nép bên cạnh các anh mình, ánh mắt bà lại càng mang đầy căm tức, hận thù. Chính đứa con hoang này đã làm chồng và con trai bà chịu khổ sở, làm gia đình bà bấy lâu nay loạn xạ, rối tung.
Jimin đứng phía đó, nhận được cái nhìn muốn ăn tươi nuốt sống của bà ta, cậu giật bắn mình, nước mắt sắp tràn ra ngoài vì lần nữa lại bị gọi bằng danh "đứa con hoang" đầy ám ảnh đó. Trong lòng cậu bây giờ như đang bị hàng ngàn con dao sắc lẹm xỉa qua đau đớn. Bỗng từ phía sau, một bàn tay to lớn luồn vào tóc cậu, xoa xoa nhẹ nhàng, một tay nữa vỗ vỗ tấm lưng đang giật theo tiếng nấc như muốn trấn an cậu. Jimin theo phản xạ quay người lại, nhận được một ánh mắt dịu dàng từ HoSeok, người mà cậu luôn cho là lạnh lùng bá đạo, bây giờ lại có thể nhẹ nhàng ở bên cậu trấn an thế này. HoSeok nhếch môi cười nhẹ, dời ánh mắt khỏi Jimin, nhìn thẳng vào mặt người đàn bà đang chỉ vào Jimin, ánh mắt căm phẫn, uất hận.
"Mày...mày là người đã hại con tao, mày là người đã hại chồng tao, chính mày, thằng xấc xược!!!" Sehae không ngần ngại, bước đến trước mặt HoSeok, cố ý đẩy mạnh Jimin làm cậu ngã nhào xuống đất, Sehae đưa tay lên cao, định giáng một cú tát vào mặt Jimin thì bỗng cổ tay bị bóp chặt.
"Bà nghĩ mình đang làm gì?" HoSeok nghiền chặt thứ đang nắm trong tay, nghiến răng nhìn người trước mặt, ánh mắt hằn tia máu.
"A...Đau, cậu là ai? Mau thả ra, mày nghĩ mày đang làm gì hả?" Sehae cố vùng vẫy khỏi tay HoSeok, cổ tay bà bị bóp chặt như sắp bị nghiền nát xương, bà đau đớn la lên thất thanh.
"Câm miệng trước khi tôi bẻ gãy tay bà." HoSeok bá đạo, mặc cho mọi người xung quanh đang trợn tròn mắt nhìn anh, anh biết việc mình đang làm là chính đáng, là đúng đắn để trừng trị mẹ con nhà này.
"AA...Mau thả tôi ra, mau thả ra. Cậu đang bảo vệ đứa con ghẻ đó sao? Nó đáng để cậu quan tâm và bảo vệ sao? ÁÁÁ..." Sehae vẫn mạnh miệng, mọi người xung quanh vẫn nhìn bà bằng ánh mắt khinh bỉ, chỉ có đứa con gái bà đang quì dưới chân HoSeok, cầu xin:
"Xin anh...Xin ảnh thả mẹ tôi ra...Cầu xin anh...tay bà ấy...không được...mau thả mẹ tôi ra, làm ơn đi mà..." SoYoung khóc không ra nước mắt, ôm chặt chân HoSeok mà van xin.
"Nếu như biết rõ hậu quả, sao còn tìm đến đây?" HoSeok cau mày nhìn người dưới chân.
"Là chúng tôi sai, xin anh...mau thả mẹ tôi, bà ấy...tay bà ấy sẽ gãy đi mất...Cầu xin anh..." SoYoung vẫn một mực cầu xin, đầu lắc nguầy nguậy, miệng không ngừng van xin.
"Anh...HoSeok, anh mau thả bà ấy ra đi..." Jimin đứng dậy, đi đến bên, kéo áo HoSeok, đôi mắt từ bao giờ đã phủ một tầng sương.
"Đến bây giờ em còn muốn..."
"Được rồi HoSeok, cậu hãy thả bà ta ra rồi nói chuyện thật đàng hoàng." Taehyung nãy giờ đưa bố mẹ Jeon và anh chị JungKook vào trong tiếp trà, dặn dò mọi người rồi cùng JungKook trở lại gian nhà chính. Thấy tình hình không ổn, anh đến can ngăn bạn mình. HoSeok từ trước tới nay luôn là người điềm tĩnh trong công việc, không một lí do gì có thể làm anh nổi giận mà trực tiếp ra tay đến mức này. Chắc chắn bà ta đã làm gì Jimin nên mới phải chịu như vậy. TaeHyung không trách bạn mình, tình cảm của HoSeok với Jimin anh là người rõ mồn một.
"Hừ..." HoSeok buông tay Go Sehae, hừ một tiếng rồi quay sang Jimin, hắng giọng:
"Lại đây!" Trông anh có vẻ rất bực rồi. Jimin cúi đầu, lủi thủi bước lại gần anh.
"Có đau ở đâu không?" HoSeok tiếp tục tra hỏi, trong giọng nói hoàn toàn như tảng băng, lạnh ngắt.
Jimin bất chợt rùng mình trước tông giọng lạ lẫm, cậu lắc đầu, hai mắt lại đỏ lên.
"Ông ngoại Hwan, có gì xin người thứ lỗi vì con xấc xược." HoSeok vẫn không quên sự hiện diện của ông ngoại nơi chòi lá, đi đến bên cúi đầu, chấp nhận mọi sự khiển trách khi anh vô tình làm chuyện không nên với con dâu Hwan gia trước mặt ông.
"Không sao! Cảm ơn cậu vì đã lo lắng cho thằng bé. Làm tốt lắm." Ông ngoại Hwan ngồi vòng chân, tay đưa lên vuốt râu, cười khà khà nhìn người trước mắt. Hừm.. Phong thái rất đẹp, lời nói dứt khoát, hành động mạnh mẽ. Đáng khen!
"Cậu học võ hả?" Ông lại tiếp tục lân la sang chuyện võ lâm yêu thích của mình, nhướn mày trắng hỏi.
"Vâng. Con học võ đã mười tám năm, thưa ông." HoSeok tiếp tục cúi đầu, trả lời câu hỏi của ông ngoại.
"Ây da, thằng khỉ, đừng khách sáo, qua đây ngồi với ta." Tìm được người hợp gu, ông ngoại Hwan bắt đầu lôi kéo người để bàn tán về chuyện võ lâm. Ông vẫy vẫy tay bảo anh đi lại.
"CHA CÒN CÓ TÂM TRẠNG NÓI CHUYỆN SAO? CON TRAI VÀ CHÁU TRAI CHA SẮP CHẾT Ở NHÀ RỒI." Sehae nhìn thấy cảnh trước mắt, miệng không giữ được lại gào lên.
"Đây là Hwan gia, không phải nơi để dì làm loạn. Tôi cảnh cáo gì." Taehyung đến bên, trừng mắt nhìn Go Sehae bằng ánh mắt đầy cảnh cáo, người đàn bà này điên thật rồi.
"Sao nào? Bọn mày sống trong sung sướng, còn gia đình tao thì phải sống trong khổ cực sao? Không công bằng." Sehae gằn giọng, chỉ vào mặt Taehyung, miệng không ngừng phun ra những lời nói không chút tình nghĩa.
"Dì nghĩ xem. Tại sao? Tại sao gia đình dì lại phải sống trong khổ sở?" Taehyung cau mày, giọng nói điềm tĩnh.
"Anh mau im đi, tất cả chỉ vì Kim gia nhà anh, tất cả đều vì bố mẹ các anh cướp hết hạnh phúc của gia đình tôi. Anh còn hỏi sao? Tất cả là tại anh đấy, là tại thằng con hoang kia nữa." SoYoung chịu không nổi, xông lên nói.
"Là con hoang nhưng vẫn sống tình nghĩa hơn gia đình cô, vẫn được người khác yêu quí hơn gia đình cô, sống tốt hơn gia đình cô. Mau im miệng." Taehyung bắt đầu gằn giọng, bàn tay anh nắm chặt lại.
"Được rồi Taehyung, để nó nói ta nghe, tại sao vì cháu ta mà gia đình nó tan hoang như thế." Ông ngoại Hwan nhìn một màn chán nản, vẫy tay bảo Taehyung thôi khỏi nói, rồi tiếp tục.
"Con mau gọi bà ngoại và bố mẹ con ra đây, để mọi người cùg chứng kiến xem Jimin của ta đã làm gì với gia đình nó."
Taehyung tuân theo lời ông ngoại, bước vào trong nhà và nhanh chóng đưa bà ngoại, bố mẹ anh và bố mẹ JunHa ra, gia đình bố mẹ Jeon và anh chị đã có anh TaeOh, chị MiChae, TaeYang và JunHa ở lại cùng.
"Có chuyện gì nữa? Tôi không muốn nhìn mặt nó." Bà ngoại Hwan không thèm nhìn mặt đứa con dâu thiếu nết, cũng chẳng thèm liếc đứa cháu nội kia nữa. Bà chán nản gia đình này lắm rồi.
"Cha có chuyện muốn nói ạ?" Bố mẹ Kim đến bên chòi lá, ngồi xuống nghe ông ngoại Hwan chỉ dặn.
"Thưa ông, con xin phép lui ạ." HoSeok thấy đã đến lúc Hwan gia giải quyết chuyện gia đình, anh không nên ở lại đây, định ý đứng dậy thì bị ông ngoại Hwan cản lại.
"Cậu ngồi đấy, bảo vệ Jimin cho tôi." Ông ngoại Hwan kiên quyết, không cho HoSeok đứng dậy. Ông muốn xem anh ta có thật lòng với đứa cháu bé bỏng của ông hay không. Xem như đây là bài kiểm tra cuối cho đứa cháu rể tương lai. Hà hà, nghĩ đến sau này có người cùng ngồi trong chòi lá bàn chuyện võ lâm đã thấy khoái rồi.
HoSeok không tin vào tai mình, đưa mắt nhìn Taehyung đang đứng đối diện, nhận được cái gật đầu từ cậu bạn, anh an tâm ngồi xuống. Chưa bao giờ HoSeok thấy bối rối thế này. Lần đầu trong đời đấy, Jung tổng lạnh lùng bá đạo cũng đã biết bối rối rồi. May rằng hôm nay đám mười người kia không được đi theo, không thì mất hết hình tượng của anh. Lúc đó mặc cho bọn họ van xin nài nỉ, nhưng chỉ nhận được ánh nhìn lạnh tanh của HoSeok bèn im bặt, không ai dám hó hé một lời.
"Mẹ con nó bảo muốn kể tội Jimin đã làm chồng và con trai nó sắp chết ở nhà. Tôi muốn gọi mọi người ra đây để nghe rõ chuyện, ai thấy có gì sai đúng hay không hợp lí cứ nói. Bây giờ cô nói đi." Ông ngoại Hwan ngồi ở ghế chính diện, cầm cây gậy tri kỉ kia, bắc chân, vuốt râu nghe con dâu nói.
"Chuyện là..."
"Khoan đã dì. Từ nhỏ, dì chưa học cách thưa bẩm khi nói chuyện với bề trên lớn tuổi sao? THƯA DÌ?" Taehyung cố ý cắt ngang ngay từ đầu, cố ý soi mói lời nói của người dì một cách kĩ lưỡng.
Go Sehae lập tức im bặt, JungKook ngồi cạnh anh bỗng đảo mắt một vòng, cố nén cười trong lòng. Ai chứ ông xã nhà cậu, đã ghét thì soi tức chết người ta.
"Thưa cha, thưa mẹ, chuyện là..."
"Đừng gọi ta là mẹ cô, giả tạo!" Bà ngoại Hwan nghe không lọt tai từ "mẹ" ngọt xớt thì cắt lời nhìn Go Sehae đang ấp úng.
"Thưa mọi người, chuyện là chồng con và con trai con hôm trước...bị thằng nhỏ đó..."
"Xưng hô cho đúng trước khi ta đuổi cô ra ngoài." Ông ngoại Hwan nghe ba từ "đứa con hoang" thì lập tức cau mày, chĩa gậy nhỏ vào mặt Sehae, gằn giọng.
"...Bị Jimin hãm hại. Có một tên bịt mặt nữa đã đánh Gyeong của con đến nỗi liệt một bàn tay, mặt mày méo xệch, còn có cả...một tên tóc khá dài...dẫm vào mặt chồng con...Là hắn, là hắn ta, là mày, sao mày dám làm vậy với chồng tao?" Sehae đầu óc quay cuồng kể lại, bỗng bà thoáng nhớ lời người chồng nói, tên dẫm vào mặt ông là người cao lớn, nuôi tóc dài, hình như rất thân với Jimin. Chẳng phải là cậu ta sao? Người đang ngồi cạnh ông ngoại Hwan, Jung HoSeok?
"Cậu ta...chính cậu ta đã hại con trai và cháu trai cha ra nông nỗi như bây giờ. Anh GiChul hiện tại đã rượu chè be bét, đầu óc không còn màng gì đến cuộc sống hiện tại, về đến nhà giở thói đập phá đồ đạc. Còn Gyeong thì bị liệt một bàn tay khiến nó rất khổ sở, xương mũi bị lệch đi làm