Ngày hôm sau, vì ông của Âu Thiệu Dương muốn gặp Tử Yên nên tối đó anh và cô đã trở về Âu gia ăn tối.
Nhưng vì Âu phu nhân đã biết chuyện nên bà ấy không thể đối xử nhiệt tình với cô như trước nữa, thái độ vô cùng lạnh nhạt, thậm chí là ghét bỏ.
Chỉ có ông là rất vui vẻ khi nhìn thấy cô, trên môi không lúc nào là không nở nụ cười hiền hoà.
Một lúc sau, bên ngoài vang lên tiếng chuông cửa, Âu phu nhân tỏ ra vui mừng, bà ấy đi ra ngoài mở cửa với tâm trạng rất phấn khích.
"Nghiên Phi, con đến chơi là dì đã vui lắm rồi, còn quà cáp làm gì?"
"Con chỉ là muốn bày tỏ tấm lòng của mình thôi, mong là dì và ông sẽ thích nó."
Nhìn thấy Trần Nghiên Phi, Âu Thiệu Dương có chút không vui: "Sao em lại đến đây?"
Còn chưa chờ Trần Nghiên Phi lên tiếng thì Âu phu nhân đã vội cất giọng khó chịu: "Là mẹ gọi con bé đến chơi đấy, con có ý kiến gì à?"
Bầu không khí bỗng chốc trở nên kì lạ, để phá tan bầu không khí đó, ông đã đứng dậy hỏi người làm: "Cơm nước đã xong chưa vậy?"
Quản gia bước ra trả lời: "Dạ đã chuẩn bị xong rồi, mọi người đã có thể vào dùng bữa."
"Được rồi, chúng ta mau vào ăn đi cho nóng, vừa nói chuyện cũng được."
Quản gia đỡ ông vào bàn ăn, mọi người cũng theo đó mà vào trong.
Trần Nghiên Phi vừa vào bàn ăn đã vội vàng chen lấn, đẩy Tử Yên sang một bên, giành chỗ ngồi gần ông và Âu Thiệu Dương.
Tử Yên không nói gì, cô chỉ lùi về sau, sau đó thì tìm một chỗ ngồi khác.
Vậy là Âu Thiệu Dương bị mắc kẹt giữa Trần Nghiên Phi và Tử Yên.
Âu phu nhân lên tiếng: "Thiệu Dương, mau gấp thức ăn cho Phi Phi đi."
"Vậy thì không hay lắm đâu ạ.
Tử Yên sẽ cảm thấy không vui mất." Cô ấy giả vờ hiểu chuyện trước mặt mọi người.
Âu phu nhân cau mày, bênh vực cho Trần Nghiên Phi và khó chịu với Tử Yên ra mặt.
Người ngoài nhìn vào cũng biết bà ấy thích ai và không thích ai: "Có gì mà không vui chứ, cũng đâu phải là chuyện gì to tát.
Đã làm vợ thì phải khoan dung một chút."
Ông im lặng không nói nhưng lại gấp thức ăn bỏ vào bát cho Tử Yên.
"Không sao đâu, con có thể tự ăn được." Cô gượng gạo nở một nụ cười sau đó cúi đầu ăn thức ăn trong bát của mình.
Bầu không khí trong cả bữa ăn thật sự vô cùng khó chịu, khiến cô thở thôi cũng không dám thở mạnh, cứ có cảm giác như Âu phu nhân luôn hướng ánh mắt ghét bỏ về mình.
Đến lúc ra về thì cô mới có thể thở phào nhẹ nhõm, nhưng mà người ta thường nói, ba mươi chưa phải là Tết.
Âu phu nhân ân cần hỏi: "Phi Phi, lúc nãy con đến đây bằng gì?"
"Con đi taxi đến đây."
"Thế thì...!Thiệu Dương, dùng sao cũng tiện đường, con đưa Phi Phi về đi."
Âu Thiệu Dương khó hiểu, anh cau mày: "Tiện đường? Có sao?"
Trần Nghiên Phi nắm lấy tay Âu phu nhân, tỏ ra khó xử: "Không cần đâu dì, con đi taxi trở về là được rồi.
Con không muốn làm phiền vợ chồng anh ấy đâu."
Âu phu nhân vỗ nhẹ lên mu bàn tay cô ấy như nói là mọi chuyện cứ để dì: "Sao vậy? Triệu Tử Yên, cô cảm thấy khó chịu sao?"
"Con..." Cô không biết nên làm thế nào nên nhìn