Sau khi anh đưa Trần Nghiên Phi trở về nhà họ Trần, trên xe chỉ còn lại anh và Tử Yên, Tử Yên mới lên tiếng nói chuyện.
"Anh nói như vậy, không sợ cô ấy đau lòng sao?"
Âu Thiệu Dương cười nhạt: "Sớm muộn gì cũng phải giải thích rõ, có gì phải sợ?"
"Nhưng mà mẹ anh rất thích cô ấy.
Đúng rồi, có phải là mẹ anh đã phát hiện ra điều gì đó rồi không?" Cô cảm thấy thắc mắc, rõ ràng mấy ngày trước bà ấy đối với cô vẫn còn rất bình thường, chớp mất một cái đã trở nên cọc cằn, khó chịu.
"Ừm! Bà ấy biết cô từng làm ở quán bar, cũng biết chúng ta kết hôn giả rồi."
"Vậy...!anh định khi nào thì...!nói với nội là chúng ta ly hôn?"
"Cô nôn nóng đến vậy à? Một chút lưu luyến cũng không?" Hai mày anh nhíu chặt, nhìn cô qua gương chiếu hậu, ánh mắt thể hiện rõ sự khó chịu.
"Vậy còn anh? Anh không muốn nhanh chóng kết thúc sao? Dù sao thì ngay từ đầu anh cũng chỉ là do bất đắc dĩ mà không phải à?" Cô cảm thấy có chút buồn và đau nhói ở tim, nhưng vấn đề ở đây không phải là cô có nỡ rời xa anh hay không, mà bắt buộc cô phải rời khỏi thế giới của anh, nếu không, đến cô thật sự bị lún sâu vào cảm xúc của bản thân thì sẽ không thể nào dứt ra được.
"Nhưng nếu tôi muốn cô ở lại bên tôi thì sao? Dùng cả đời này để báo đáp cho tôi?" Anh vô thức nói ra lời này, như đùa lại như thật khiến cho Tử Yên cảm thấy bản thân mình thật sự không hiểu nổi anh nghĩ gì.
"Đối với anh, một đời có thể là sáu mươi năm, một trăm năm.
Nhưng đối với hồ ly, một đời là mấy ngàn năm, mấy vạn năm, vì vậy một đời mà anh nói chỉ là một cái chớp mắt đối với em.
Khi anh già đi, phải trải qua sinh lão bệnh tử thì em vẫn là một cô nương sinh đẹp và kiều diễm.
Nên...!chúng ta vốn không thuộc về một thế giới, tốt nhất vẫn nên tách nhau ra thì hơn." Cô cúi đầu, ánh mắt có