Sau khi Tử Yên đọc được tin trên mạng, cô đã biến về nguyên hình, lén đến Âu gia xem xem ông đã biết chuyện chưa và có phản ứng như thế nào.
Cô nghĩ chắc chắn ông sẽ rất thất vọng, dù sao trước đây ông đã tin tưởng cô như vậy và dành tình yêu thương cho cô đến vậy.
Nên cho dù là như thế nào cô vẫn cảm thấy bản thân mình có lỗi.
Nhưng khi cô đến Âu gia thì nghe được những người giúp việc trong biệt thự nói ông đang nằm trong bệnh viện.
Vì vậy tối hôm đó cô đã đến bệnh viện, đứng ngoài cửa phòng bệnh lén nhìn vào trong.
Gương mặt già nua và xanh xao của ông khiến cô càng cảm thấy đau lòng, nếu không phải tại cô thì ông cũng sẽ không tức giận đến mức này.
Nhưng có lẽ từ đây mọi chuyện đã thật sự kết thúc rồi, khi cô rời đi, nhanh thôi, sẽ không còn ai nhớ đến cô nữa.
Âu Thiệu Dương cũng sẽ tìm ra một người phụ nữ phù hợp với mình, kết con rồi sinh con.
Còn cô chỉ là một tiểu hồ ly nhỏ, tiếp tục về núi tu luyện, trăm năm, ngàn năm, thậm chí là hàng vạn năm cũng sẽ không liên quan gì đến loài người nữa.
Chợt, cô nghe thấy có tiếng bước chân quen thuộc, vì vậy cô vội vàng trốn vào một góc.
Quả nhiên, người đó là Âu Thiệu Dương, anh vào trong thăm ông nhưng chỉ được một lúc thì đã bước ra.
"Tìm được người đó chưa?" Anh nói điện thoại với trợ lý.
Trong điện thoại, trợ lý đáp: "Là Trần tiểu thư, Trần Nghiên Phi."
"Được, tôi biết rồi." Sau đó thì anh tắt máy.
Nhưng anh vừa tắt máy thì có người lại gọi đến, đó là Trần Nghiên Phi.
"Thiệu Dương, anh đến tìm em được không?" Nghe giọng của cô ấy, có vẻ đã say.
Anh cau mày, tuy không muốn gặp cô ấy cho lắm nhưng...!dù sao thì cô ấy cũng xem như là em gái của anh.
"Em đang ở đâu?" Anh vừa nói vừa vội vàng bước đi, dáng vẻ trông rất lo lắng.
Tử Yên nhìn theo bóng lưng của anh, trong lòng có chút khó chịu, đến nước này, cô phải thừa nhận là mình đã yêu anh mất rồi.
Cô đã yêu anh ngay từ lúc mà anh cứu cô vào một năm trước, mặc dù không nhìn rõ mặt, mặc dù chỉ cảm nhận được giọng nói ấm áp và bàn tay dịu dàng của anh, nhưng cô đã rung động từ ngay lúc đó.
Cô cũng biết là mình không nên yêu anh, cũng không dám trông chờ gì vào tình yêu này, nhưng mà...!trước khi rời đi, cô vẫn muốn nói một lời tạm biệt.
...
Khi anh đến quán bar tìm Trần Nghiên Phi, cô đã uống say, gương mặt đỏ ửng.
"Anh đưa em về." Anh đỡ lấy cô ấy nhưng lại bị cô hất tay ra.
"Em không muốn về.
Âu Thiệu Dương, em hỏi anh, có phải anh biết hết tất cả rồi không? Có phải là anh đang rất tức giận không?"
"Em say rồi."
"Em không say.
Anh trả lời em đi, em có chỗ nào không bằng cô ta chứ? Cô ta chỉ là một người phụ nữ đê tiện, cô ta chỉ vì tiền của anh thôi.
Tại sao anh lại thích cô ta hơn em?" Trần Nghiên Phi vừa khóc lóc vừa nghẹn ngào nói.
Âu Thiệu Dương bất lực, đành ngồi xuống cùng cô ấy: "Em nên hiểu, tình têu không thể cưỡng cầu hay ép buộc đối phương."
"Không đúng! Anh là bị cô ta mê hoặc nên mới như vậy.
Rõ ràng lúc trước anh nói sẽ cưới em