Vì Tử Yên muốn gặp anh lần cuối và nói lời tạm biệt với anh nên đã đi theo anh đến tận quán bar.
Nhưng sau khi đến đây, cô nhìn thấy có rất nhiều người tập trung ở đây, trên không trung còn bốc khói đen, mọi người đang chạy tán loạn ra ngoài, ồn ào và hỗn loạn đến mức không thể nghe rõ là chuyện gì đang xảy ra.
Chợt, cô nghe thấy có người đang gọi cho xe cứu hỏa đến.
Cháy sao?
Đúng lúc đó, cô nhìn thấy Trần Nghiên Phi từ trong đám đông bước ra, cơ thể run rẩy.
Tử Yên vội vàng bước đến, nắm lấy bả vai cô ấy: "Rốt cuộc là xảy ra chuyện gì? Thiệu Dương đâu?"
Trần Nghiên Phi khóc lóc, giọng nghẹn ngào như sắp không nói thành tiếng: "Anh ấy...!anh ấy còn bên trong."
Tử Yên trợn mắt nhìn cô ấy, sau đó vội vàng chen vào trong đám đông, lao vào bên trong quán bar, mặc cho khói lửa đang lan nhanh.
"Cô ta điên rồi sao? Vào trong đó làm gì?"
"Cô ta chắc là chán sống rồi."
Bên trong có rất nhiều rượu và những loại nước có cồn, vì vậy rất nhanh, khói lửa gần như bao kín cả quán bar, cô không thể nhìn thấy gì ngoài một màu trắng xoá và đỏ rực của lửa.
Tử Yên biến về nguyên hình, như vậy sẽ dễ di chuyển về tránh né những thứ bất ngờ rơi xuống.
Cuối cùng cô cũng tìm được anh, nhưng anh lại nằm bất động, mê man, không thể tự đi ra ngoài được.
"Khụ! Khụ! Âu Thiệu Dương, Âu Thiệu Dương, anh mau tỉnh lại đi!"
Không khí bên trong càng lúc càng khó thở và nóng bức vô cùng, lửa lại càng lớn càng cháy lớn.
Cô đỡ lấy người, nhanh chóng đưa anh ra ngoài.
"Tử Yên?" Anh mơ hồ mở mắt, vốn dĩ vẫn chưa hoàn toàn tỉnh táo.
"Á! Xong rồi, chúng ta không thể ra ngoài được, lửa lớn quá!"
"Cô ra ngoài đi, cứ mặc kệ tôi!"
"Anh nói gì vậy chứ? Chúng ta phải sống sót ra ngoài."
Tử Yên quyết tâm kéo anh ra ngoài, nhưng gần đến cửa ra, lửa lại cháy lớn.
Đột nhiên, ở phía trên có một thứ gì đó đỏ rực rơi xuống, Âu Thiệu Dương nhìn thấy, anh không suy nghĩ được gì nhiều, theo bản năng đã đẩy cô ra.
Sau đó thì...
"Rầm!"
...
Một đời một kiếp thật ra là một điều vô cùng xa vời, thay gì hứa hẹn những điều vô bổ, ta có thể vui vẻ bên nhau dù chỉ là một khoảnh khắc.
Nhiều người thường nói, nếu đã không có kết quả, thà đừng gặp gỡ, bởi vì sau khi nhớ lại những khoảng khắc bên nhau ta lại bất giác mỉm cười, nhưng khi nhớ đến thời điểm chia tay ta lại cảm