Tối hôm đó, Vương Trạch đã ở lại canh chừng Tử Yên, không cho cô ra ngoài.
Vì vậy cô đã đợi anh ta ngủ say, sau đó thì biến về nguyên hình, lẻn ra ngoài.
Tử Yên đi đến phòng bệnh của Âu Thiệu Dương và hoá lại thành người.
Anh bị bỏng thật sự rất nặng, lại còn bị ngạt khói, vì vậy bác sĩ cũng phải lắc đầu, vô phương cứu chữa.
Tử Yên nhìn anh, cơ thể đều bị quấn băng trắng, hơi thở yếu ớt, khiến cô không thể kiềm được nước mắt.
Tuy đời người ngắn ngủi nhưng cô không muốn anh phải ra đi như thế này, cô muốn được nhìn thấy anh hạnh phúc sau đó trải qua sinh lão bệnh tử.
Tử Yên nhẹ nhàng nắm lấy tay anh, dường như cô cảm nhận được là anh đang cử động.
"Âu Thiệu Dương, anh sẽ không chết đâu, em nhất định sẽ cứu sống anh."
Âu Thiệu Dương khẽ mở mắt, anh chỉ có thể nhìn cô nhưng lại không thể nói chuyện, cũng không thể cử động.
Tử Yên hơi cong khoé môi, cô mỉm cười với anh sau đó đem hết tu vi mà mình có được truyền cho anh, ngay cả yêu đan của cô, cô cũng cho anh.
Chỉ cần anh sống, cô không cần có tuổi thọ ngàn vạn năm, cũng không cần có phép thuật hay tu vi cao thâm gì cả.
Ngay cả cái mạng nhỏ bé này, cô cũng có thể bất chấp mà cho anh.
...
Ngày hôm sau, bác sĩ trả lại kiểm tra, họ tuy cố gắng hết lòng hết dạ với bệnh nhân nhưng lại không có hy vọng gì nhiều.
Cơ mà không ngờ chỉ sau một đêm, anh không những có tiến triển tốt mà còn hồi phục rất nhanh, còn có thể hồi phục lại làn da ban đầu, không để lại sẹo.
Đây là lần đầu tiên bác sĩ gặp trường hợp hiếm có, khó tin như thế này.
Nhưng đồng thời, Triệu Tử Yên sau đêm đó cũng đã biến mất, không ai tìm thấy cô, camera lại càng không quay lại được hình ảnh nào của cô.
Cứ như là bị bốc hơi vậy, một dấu vết cũng không để lại.
...
Một tháng sau, khi Âu Thiệu Dương đã hoàn toàn hồi phục, anh đã cho người tìm tung tích của Tử Yên.
Anh không tin cô thật sự biến mất, càng không tin cô sẽ bỏ mặc anh.
Nhưng một tuần sau đó, một chút tung tích của cô cũng không có, anh cảm thấy bản thân như muốn phát điên, mệt mỏi đến ngã bệnh.
Tối hôm đó, có một tiểu hồ ly lẻn vào trong biệt thự của anh sau đó lén lút vào trong phỏng của anh.
Dưới ánh trăng huyền ảo chiếu rọi vào trong phòng, tiểu hồ ly hoá thành một cô gái nhỏ nhắn với một bên gương mặt xinh đẹp như hoa nhường nguyệt thẹn, còn gương mặt bên kia lại có một vết sẹo lớn vì bị bỏng.
Cô gái lấy khăn ướt giúp anh lau mồ hôi trên trán và cho anh uống thuốc hạ sốt.
"Tử Yên, Tử Yên..." Anh gọi tên cô trong mơ hồ, không không biết là đang tỉnh hay mơ.
Ánh mắt cô gái u buồn nhìn anh, cô cúi người xuống hôn nhẹ lên trán anh rồi định rời đi.
Nhưng đột nhiên anh lại ngồi bật dậy, nắm chặt lấy cổ tay cô: "Tử Yên, anh biết là em, em đừng trốn nữa, có được