Hứa Nhã Kì kéo Giao Uyên đi vào một căn phòng ngủ nằm ở tầng 1 nơi lúc nãy Giao Uyên vừa rời đi, bước vào trong cô không nhịn được cất giọng giận dỗi nói lớn
- Mau nói! Là từ khi nào? Cậu hôm đó mới chỉ kể làm quen được một người chứ đâu nói trở thành bạn gái người ta đâu hả con nhóc này?
- Nào nào, cậu cứ từ từ bình tĩnh đi, tớ sẽ kể hết mà, ngồi xuống đây đi.
Giao Uyên được cô bạn thân của mình dùng giọng nịnh nọt để làm dịu cơn giận trong lòng nhưng cô vẫn mắng tiếp
- Làm sao mà bình tĩnh được hả? Bạn thân có bạn trai lại còn dấu dấu diếm diếm, là cậu cậu hình tĩnh được không? Mà nhanh nói đi chứ.
- Đây đây.
Chuyện là….
Từ tháng trước ba mẹ của Hứa Nhã Kì đi gặp ba mẹ của Dương Tử Đằng, lúc đó cũng có mặt của anh ta ở đó.
Hứa Nhã Kì vừa đi chơi cùng Giao Uyên về thì bị ba mẹ gọi đến nhà hàng đó, cô cũng không biết tưởng ba mẹ chỉ đơn giản là đến đó ăn rồi bảo cô đến.
Khi đến nơi thì cô gặp cái anh mà cô gặ trong bữa tiệc của Tô Tử Yên nói là vị hôn thê của mình.
Cô nghĩ trùng hợp như vậy? Nhưng thật ra chẳng có sự trùng hợp nào trong chuyện này cả.
Dương Tử Đằng tự nhiên không biết tại sao có số của cô hẹn riêng cô đến biệt thự riêng của anh ta.
Anh ta kể hết mọi chuyện đều là anh sắp xếp kể cả việc hôn ước đến sự gặp mặt trong bữa tiệc đó.
Dương Tử Đằng anh ta vốn là để ý cô từ lâu nên bày ra cái trò đó để tiếp cận Hứa Nhã Kì.
Anh ta bắt đầu dùng mọi cách để lại gần Hứa Nhã Kì, cũng không biết từ khi nào cô lại phải lòng anh ta.
Cứ thế hai người bắt đầu tiến vào mối quan hệ yêu đương thắm thiết.
….
- Ai ya vậy là mình lại mất thêm một người bạn thân hả? Huhu đúng là bất công mà.
- Gì chứ? Tớ có bạn trai không có nghĩa là tớ bỏ mặc cậu đâu nha.
Mà gần đây cậu có điều tra ra được cậu ấy chưa?
- Tớ vẫn đang tìm nhưng thật sự tớ không tìm ra, nước ta có rất nhiều họ Triệu.
Đúng, hai người chính là đang nói đến Triệu Băng Băng.
Sở dĩ Hứa Nhã Kì biết đến cô ấy là vì Giao Uyên kể.
Được nghe Giao Uyên kể về cô bạn thân trước kia, cô không nhịn được mà cũng muốn thân thiết với cô bạn kia.
Hiện tại hai người vân đang tìm kiếm Triệu Băng Băng.
Nếu như gia đình cô ấy không chuyển đi nơi khác thì đã không khó mà tìm ra cô ấy được rồi.
Hứa Nhã Kì than vãn nằm ềnh lên chiếc giường trắng tinh mềm mại
- Haizz tớ thật rất muốn nhìn mặt cậu ấy, đến khi nào tớ mới gặp được cậu ấy chứ?
Thấy Hứa Nhã Kì giơ tay ra vỗ vỗ, Giao Uyên cũng không ngại ngần gì mà nằm xuống gối đầu lên tay của cô ấy rồi lên tiếng đáp lại
- Tớ không biết nữa nhưng chắc chắn sớm muộn gì chúng ta sẽ tìm ra.
- Nghe nói Dương Tử Đằng là một cái tên rất nổi trong giới thượng lưu không ngờ lại là chồng của bạn thân mình đúng là…chậc chậc
——
Pằng! Pằng! Pằng!
Hai người con gái đang nằm trên giường hàn huyên tâm sự, bỗng tiếng súng từ bên ngoài truyền vào kèm theo là sự la hét thất thanh của những người trên tầng hai vọng xuống.
Hai người giật mình vội chay ra khỏi phòng xem tình hình bên ngoài.
Chạy lên tầng hai, trước mắt là một đám hỗn độn.
Những vị khách cô mời đều đang chạy tán loạn sợ hãi bỏ của chạy lấy người.
- Tất cả đứng im! Nếu còn chạy nữa tôi sẽ bắn chết tất cả các người đấy!/!/!/
Một trong số những tên bịt kín mặt bước lên giơ cao tay chĩa súng hướng lên trời, dứt lời vừa nói hắn liền bắn vài phát nữa khiến mọi người sợ hãi ngồi rập người xuống.
Tình hình trên chiếc du thuyền bây giờ rất căng thẳng.
Lâm Văn Trạch, Dương Tử Đằng cùng Cao Lãnh Khang di chuyển bước đến đứng song song với những tên bịt mặt đó.
- Có vẻ như bọn họ là đang tìm chúng ta đó lão đại.
Lâm Văn Trạch khẽ thì thầm vào tai Cao Lãnh Khang
- Giải quyết nhanh đi.
Cao Lãnh Khang cất tiếng nói đầy nguy hiểm, lạnh lùng nói một câu ra lệnh
Chỉ những tên tép riu này mà cũng đòi giết 3 người bọn họ? Đây là đang sỉ nhục bọn họ à? Những tên này một mình Lâm Văn Trạch đã đủ để hạ gục hết bọn chúng rồi.
Đúng như vậy.
Trong chớp mắt Lâm Văn Trạch chạy nhanh như bay, cánh tay dài vươn với tới lấy những cái nĩa trên bàn, cầm trên tay phi thẳng đến chỗ những tên ngạo mạn không sợ chết kia.
Phọc! Phọc! Phọc
3 cái