Người quen cũ thời bé.
Gương mặt của Thời Ý lộ rõ ra, mắt đen, mày như vẽ, ngay cả đôi môi mỏng, đều là dáng vẻ khiến cho trái tim Phó Tư Điềm rung động.
Như có tật giật mình, trong chớp mắt khi tầm mắt Thời Ý chuyển tới, Phó Tư Điềm dời mắt theo bản năng, lui một bước về sau. Muốn giấu đi cái nhìn bất lịch sự của mình.
Gần như cũng trong tích tắc đó, một tiếng "rầm" vang lên, một vật nhọn cứng đâm vào sau lưng Phó Tư Điềm, đau đến mức Phó Tư Điềm loạng choạng nhào về trước.
"Cô làm cái gì vậy?" Giọng một người phụ nữ quát lớn từ phía sau.
Phó Tư Điềm xuýt xoa một tiếng, vội vàng xoay người nhìn, lúc này mới phát hiện một người phụ nữ và một bé trai bốn năm tuổi đứng sau lưng mình. Người phụ nữ một tay dắt bé trai, một tay xách giỏ đựng hàng hóa, đang bày ra tư thế bảo vệ.
"Cô có biết đi đường không thế, mém chút nữa là đạp vào người khác rồi có biết không hả?" Người phụ nữ vẫn chưa hết tức giận, giọng có chút lớn.
Phó Tư Điềm sực tỉnh, hẳn là khi nãy cô lùi một bước suýt đụng vào bọn họ. Da mặt cô mỏng, bị quát lớn hai tiếng, xấu hổ đỏ cả tai, "Cháu xin lỗi cháu xin lỗi, cháu không nhìn thấy, hai người không sao chứ ạ?" Cô liên tục giải thích.
Người phụ nữ chưa trả lời, ngón tay non nớt của bé trai đã chỉ ra phía xa, giọng nói trẻ con phụng phịu, "Chị ơi, bóng của em..."
Phó Tư Điềm nhìn theo hướng ngón tay của bé trai, một quả bóng cao su nhỏ cách đó không xa đang nảy lên nảy xuống, lăn tới lăn lui, dừng dưới một đôi giày sneaker màu trắng.
Phó Tư Điềm đi về hướng quả bóng, nhìn thấy chủ nhân của giày sneaker trắng cúi người, năm đầu ngón tay mở ra nhặt quả bóng lên. Cô di chuyển tầm mắt theo quả bóng, không kịp phòng bị liền chạm vào ánh mắt của Thời Ý.
Thời Ý mím môi, mặt không có biểu tình mà nhìn lại cô.
Bước chân của Phó Tư Điềm bất giác chậm lại, tim đập bịch bịch. Nghĩ đến việc có thể Thời Ý đã chứng kiến toàn bộ quá trình, trong nháy mắt mặt cô đỏ tới tận cổ.
Không chỉ có nhìn lén bị bắt quả tang mà còn làm trò cười. Quá xấu hổ, muốn tìm cái lỗ để chui xuống.
Cô bước tới mặt Thời Ý, nhận lấy bóng cao su Thời Ý đưa, thậm chí còn không dám nhìn một cái lên mặt của Thời Ý, nhỏ giọng nói một câu "Cám ơn" sau đó quay người chạy trở về.
"Con bé này sao mà hấp tấp thế? Có điều nhìn cũng rất xinh đẹp." Phương Nhược Hoa – mẹ của Thời Ý buồn cười nhìn theo bóng dáng của Phó Tư Điềm.
Thời Ý câu môi không có ý kiến, xoay người cầm một bình nước giặt không hại da tay bỏ vào xe đẩy: "Giống con thỏ không?"
"Hả?" Phương Nhược Hoa cùng cô ấy đẩy xe hàng tiến về phía trước: "Dáng dấp à? Như con nói thì đúng là có một chút, nhìn rất ngoan ngoãn lanh lợi."
Thời Ý lại thờ ơ phun ra mấy chữ: "Ý con là, lúc bỏ chạy."
Phương Nhược Hoa ngơ ngác một chút, bị chọc trúng điểm cười, bỗng nhiên cười đến không ngừng lại được.
Phó Tư Điềm hoàn toàn không biết gì cả, cô ôm quả bóng quay trở lại bên cạnh hai mẹ con người phụ nữ, lại tiếp tục nhận lỗi thêm lần nữa, đứng ở chỗ đó giả vờ như đang lựa đồ, cuối cùng vẫn không nhịn được mà nhìn lại hướng Thời Ý vừa đứng ——
Làm gì còn bóng dáng của Thời Ý nữa.
Cậu ấy thật sự không nhận ra mình. Phó Tư Điềm xác nhận.
Thậm chí... Có khi cậu ấy còn chẳng nhớ là mình có tồn tại nữa.
Đối với cô mà nói, Thời Ý rất đặc biệt, là người khiến tim cô đập rộn ràng, là người mà cô ngày đêm mong nhớ.
Nhưng đối với Thời Ý mà nói, cô chẳng qua chỉ là một người quen cũ không mấy quan trọng thời bé.
Thật ra việc này rất bình thường, thậm chí đây là một chuyện rất đáng để ăn mừng. Nhưng Phó Tư Điềm vô hình trung vẫn cảm thấy mất mác.
Sự mất mác này kéo dài đến buổi tối bọn họ mở ra buổi họp lớp đại học lần đầu tiên.
Họp lớp đã được thông báo vào buổi sáng. Buổi chiều sáu người trong ký túc xá đã có mặt đông đủ, hai người lớp 5, bốn người lớp 6, cả bốn người ở lớp 6 đều là dân nội tỉnh, Trình Giai Lạc và La Thiến là đồng hương, đều là người Tuyên Thành. Vừa khai giảng, mọi người ai cũng sợ bị lạc lõng, sợ không hòa hợp được với ký túc xá, vì vậy sáu người cùng nhau đi ăn cơm chiều ở căn tin, sau khi ăn xong tay nắm tay thân thiết, xếp thành hình chữ nhất đi đến học viện.
Khi các cô đến, phòng tự học buổi tối phân cho lớp bọn họ đã có hơn phân nửa người ngồi rải rác.
Vội vàng liếc mắt một cái, Phó Tư Điềm không nhìn thấy Thời Ý. Trương Lộ Lộ kéo cô đến ngồi xuống hàng ghế còn trống phía trước. Phó Tư Điềm không tiện quay về phía sau tìm người, thắc thỏm trò chuyện cùng các bạn học mới xung quanh, ánh mắt vẫn chú ý đến những người ra vào cửa lớp.
Nhưng mà đến tận khi chủ nhiệm lớp đeo kính, đầu hơi hói bước vào, Phó Tư Điềm cũng không nhìn thấy Thời Ý.
Chủ nhiệm lớp bắt đầu nói chuyện, sau khi nói xong các quy định, như thường lệ chính là màn tự giới thiệu. Ký túc xá của Phó Tư Điềm có số thứ tự gần đầu nhất, Trình Giai Lạc và La Thiến nói xong sẽ đến phiên Phó Tư Điềm. Phó Tư Điềm không thể không thu lại tâm trạng, trong đầu diễn thử màn tự giới thiệu.
Cô rất dễ xấu hổ, nhưng hồi cấp 2 cấp 3 đã từng không ít lần đứng trên bục phát biểu với danh phận học sinh ưu tú, cho nên cũng không luống cuống. Chỉ là khi cô đứng trên bục giảng, Thời Ý ngồi ở một góc hàng phía sau không biết xuất hiện từ lúc nào, thấy cô phát hiện ra mình, tựa như lóe lên chút kinh ngạc, Phó Tư Điềm đang phát biểu trôi chảy, nghẹn lại...
Toàn phòng học im lặng hai giây, trông thì ngắn nhưng lại rất dài.
Thời Ý nhíu mày một chút, giống như mất hứng không nhìn cô nữa, cúi đầu bấm điện thoại.
Phó Tư Điềm lấy lại tinh thần, cố kiềm chế sự xấu hổ, tiếp tục lời nói trước đó, tự giới thiệu xem như cũng kết thúc thuận lợi.
Quay lại chỗ ngồi, Phó Tư Điềm chán nản che mặt, chẳng còn tâm trạng nào mà nghe những bạn học khác giới thiệu nữa.
Nhất định Thời Ý đã nhận ra mình là người ở siêu thị. Chỉ vỏn vẹn một ngày mà đã làm khùng làm điên trước mặt cậu ấy hai lần, không biết ấn tượng đầu tiên để lại cho cậu ấy là gì đây.
Không biết qua bao lâu, chủ nhiệm lớp gọi người tiếp theo: "Được rồi, xem nào, kế tiếp là số 228, Thời Ý."
Tinh thần Phó Tư Điềm phấn khởi hẳn lên.
Tiếng ghế bị đẩy ra vang lên, cùng với đó là những thanh âm bàn tán khe khẽ. Trương Lộ Lộ nhỏ giọng thì thầm bên tai Phó Tư Điềm: "Ê, Tư Điềm, cô bạn này xinh ngang ngửa cậu đó, thoạt nhìn rất khí phái..."
Phó Tư Điềm thấp giọng rì rầm: "Cậu ấy đẹp hơn."
Đây là lời từ trong nội tâm của cô.
Thời Ý đổi quần áo, không còn là áo thun quần jean ở siêu thị buổi trưa nữa, thay vào đó là váy liền áo, giày xăng-đan, lãnh diễm hơn buổi trưa, nhìn