Sự lăng trì ngọt ngào.
Đôi mắt Phó Tư Điềm sáng lên, vội vàng trả lời: "Làm đến tháng 10 rồi."
Thời Ý mím môi, đi đến ngồi xuống đối diện cô, cầm dao rọc giấy trên bàn và mấy tờ chứng từ kế toán, "Phải làm xong trong tối nay sao?"
Phó Tư Điềm nếu còn không hiểu ý Thời Ý thì đúng là ngu ngốc.
"Thời Ý, không cần, cậu mau đi ngủ đi, mình làm thêm lát nữa là xong rồi. Đàn chị có đưa cho mình một bản đã làm xong của bạn học khác, mình đối chiếu làm theo là được."
Thời Ý giống như không nghe vào tai, "Mình dán chứng từ, cậu chép sổ."
Môi Phó Tư Điềm động đậy, muốn khuyên thêm, nhưng nhìn gương mặt lạnh lùng của Thời Ý, lòng có chút trống rỗng, lại có chút ngọt ngào. Cô thỏa hiệp, lấy giấy thừa trên bàn lót xuống bậc thềm, mời Thời Ý: "Vậy... vậy cậu ngồi đây đi, ngồi chồm hổm tê chân lắm."
Thời Ý trái lại không khách khí, đứng lên đi đến bên cạnh cô. Hai người ngồi song song trước bàn, cúi đầu làm việc.
Tiếng cắt giấy "sột soạt sột soạt" và tiếng bút "xoẹt xoẹt xoẹt" xen kẽ nhau vang lên liên tiếp trong không gian im lặng. Phó Tư Điềm chép được hai dòng sổ nhật ký liền lén nhìn Thời Ý một cái, luôn cảm thấy mình nên nói gì đó. Lại nhìn lén thêm lần nữa, Thời Ý quay đầu qua, đúng lúc tóm được cô.
Trong lúc bối rối, Phó Tư Điềm nở một nụ cười rất vô tội.
Thời Ý dời mắt đi, "Không làm ở ký túc xá là vì sợ làm ồn đến người khác sao?"
"Ừ, tiếng cắt giấy có hơi lớn."
"Giúp đỡ người khác, chứ không phải là kêu cậu làm khó chính mình."
Phó Tư Điềm đến lúc này dường như hiểu ra Thời Ý đang để ý chuyện gì, "Thời Ý, cậu cảm thấy mình không nên nhận lời với đàn chị à?" Cô ngập ngừng hỏi.
"Mình cảm thấy không quan trọng." Nét mặt của Thời Ý bị mái tóc che khuất.
Quả nhiên là chuyện này. Phó Tư Điềm ngập ngừng giải thích: "Mình cũng từng định từ chối, nhưng mà... đàn chị đối xử với mình rất tốt, rất săn sóc, mình..."
Thời Ý nhạt giọng hỏi lại: "Trong tiêu chuẩn của cậu, có ai là đối xử không tốt với cậu không?"
Phó Tư Điềm hé môi không nói nên lời. Thời Ý lờ đi, môi mỏng mím thành một đường.
Phó Tư Điềm cầm cán bút, nhìn cô ấy vài giây, gục đầu xuống, kiềm nén xấu hổ, thì thầm nói ra miệng: "Nhưng mà..."
"Cậu tốt với mình nhất."
Bàn tay đang cắt giấy của Thời Ý dừng lại một chốc, dùng khóe mắt nhìn trộm Phó Tư Điềm. Lỗ tai nhỏ đã hoàn toàn biến thành màu đỏ của Phó Tư Điềm lộ ra ngoài, khuôn mặt nhỏ nhắn cúi thấp như muốn chôn vào sổ.
Hờn dỗi trong lòng Thời Ý đột nhiên tan đi rất nhiều.
"Mình không tốt với cậu." Động tác trên tay cô ấy tiếp tục, đáp lại một câu không nghe ra cảm xúc.
Phó Tư Điềm như được đại xá, đôi mắt gợn sóng, cắn môi cười nhìn cô ấy.
Thời Ý không nhìn cô, im lặng một chút mới nói tiếp: "Biết cách từ chối người khác sao cho thỏa đáng, cũng là một loai năng lực sinh tồn quan trọng."
Phó Tư Điềm ngoan ngoãn trả lời: "Mình biết rồi, lần sau mình sẽ mạnh dạn hơn."
Không phải cô không ý thức được vấn đề này. Có điều mỗi lần đối diện với gương mặt tha thiết chân thành của đối phương, cô lại ngại ngùng. Sợ rằng từ chối sẽ khiến đối phương bối rối, sẽ khiến đối phương nảy sinh ấn tượng không tốt với mình.
Thời Ý hừ một tiếng không rõ ràng, từ chối cho ý kiến. Nhưng sắc mặt cuối cùng cũng sáng lại.
Thời gian yên lặng trôi qua trong tiếng cắt giấy, từng dãy từng dãy số được viết xuống, khi tất cả chứng từ đã được ghi chép dựa theo thu, chi, chuyển khoản, sắp xếp theo thứ tự dán thành sách xong, kim đồng hồ đã chỉ hai giờ.
Phó Tư Điềm nhìn Thời Ý duỗi lưng, ngửa đầu thả lỏng cổ, sắc mặt có chút mệt mỏi, vừa đau lòng vừa ngại ngùng.
"Thời Ý, cũng gần xong rồi, còn một chút để mình tự làm được rồi, cậu đi ngủ trước đi." Cô lại thúc giục.
Thời Ý mở sổ cái còn sót lại, bất động, "Mình đọc số, cậu viết, đỡ sợ chép sai hàng."
Phó Tư Điềm chần chừ.
Đầu ngón tay Thời Ý dừng trên con số trong trang sách, "Coi như là học phí hai ngày cậu dạy mình đi xe đạp."
Phó Tư Điềm nhỏ giọng phản bác: "Vậy mình không nhận được không?"
"Chê ít?"
Phó Tư Điềm vội lắc đầu: "Không phải không phải."
"Thế thì nhận đi."
Phó Tư Điềm không nói lại cô ấy, lấy lui làm tiến: "Được thôi, nhưng mình có một điều kiện."
Còn dám ra điều kiện?
Ánh mắt Phó Tư Điềm che giấu chút ngại ngùng, thanh âm nhẹ nhàng, "Vậy cậu đóng học phí rồi, phải tiếp tục đi học, cậu đã học được đâu."
Thời Ý sửng sốt, không nói được, cũng không nói không được, "Nói lâu như vậy, cũng làm xong được rồi đó."
Giọng cô ấy lãnh đạm, khóe môi đã cong lên, "Ngày 5 tháng 11, chi 138..."
Phó Tư Điềm hiểu ra, xem như cậu ấy ngầm đồng ý rồi. Cô cong môi, ngoan ngoãn nhận sai, cúi đầu viết tiếp.
Âm thanh đọc sổ kế toán của Thời Ý nhẹ nhàng, trong vắt dễ nghe, gần như là một loại hưởng thụ, Phó Tư Điềm cứ nghe rồi nghe, tâm tư đã có chút bay bổng. Trong lòng vừa mềm mại vừa ngứa ngáy, thậm chí còn muốn lén ghi âm lại.
Biếи ŧɦái, quá mức. Cô mắng thầm chính mình, tập trung tinh thần.
Hai giờ rưỡi, cuối cùng sổ kế toán thủ công đồ sộ đã hoàn thành trước thời hạn. Phó Tư Điềm thở phào nhẹ nhõm, vội nói cảm ơn với Thời Ý, "Mình xin lỗi, liên lụy cậu đến tận bây giờ, cậu mau đi nghỉ ngơi đi."
Vừa dứt lời, bụng cô không chịu thua kém mà rột rột một tiếng. Phó Tư Điềm trở tay không kịp với tiếng kêu này.
Thời Ý nghe được rõ ràng, ánh mắt dừng trên bụng Phó Tư Điềm. Máu trên người Phó Tư Điềm dồn hết lên mặt, cúi đầu dọn bàn vờ như không có gì xảy ra.
Không muốn gặp ai.
"Ký túc xá có gì ăn không?" Thời Ý hỏi.
"Không sao, mình đi ngủ là hết đói." Phó Tư Điềm ôm bàn gỗ nhỏ giọng đáp.
Thời Ý đoán chừng nếu cô có đồ ăn thì cũng sợ làm ồn đến bạn cùng phòng. "Cậu biết làm mì không?"
Phó Tư Điềm gật đầu, Thời Ý nói: "Mình cũng đói. Đến nhà mình không? Cách trường học năm phút đi xe."
Phó Tư Điềm kinh ngạc, Thời Ý bổ sung: "Sáng mai trước giờ lên lớp, mình chở cậu về."
Không phải vấn đề này. Nhà của Thời Ý đó, rất có sức hấp dẫn với cô, cô có nằm mơ cũng muốn đặt chân đến, có điều, Phó Tư Điềm lo lắng: "Có phiền lắm không?"
"Chỉ có mình mình ở đó thôi."
Phó Tư Điềm lưỡng lự, Thời Ý đá bóng thẳng: "Không muốn đi hả?"
Phó Tư Điềm nhanh chóng lắc đầu, Thời Ý liền cầm lấy chiếc bàn gỗ nhỏ từ tay cô, dặn dò: "Vậy đi lấy túi đi, đem sách của sáng mai theo."
Phó Tư Điềm cảm giác mình còn chưa kịp hiểu chuyện gì đã xảy ra, thì đã đi theo Thời Ý vào thang máy xuống lầu một. Như đang nằm mơ, cô đứng trước cửa thang máy lầu một nhìn Thời Ý bên cạnh mình.
Thời Ý cụp mắt, lấy thẻ sinh viên từ túi xách ra.
Phó Tư Điềm nghĩ đến chuyện gì đó, lo bị dì quản lý ký túc gặng hỏi, vội chạy đến trước mặt Thời Ý giành quẹt thẻ, sau đó kéo cửa ra chờ Thời Ý.
Bước chân của Thời Ý hơi chững lại, nhìn khuôn mặt nhỏ nhắn của Phó Tư Điềm vài giây, cất thẻ vào.
"Không sợ bị ghi lại lịch sử về muộn, bị trừ điểm à?" Thành công ra khỏi lầu ký túc xá, Thời Ý hỏi.
Cho đến tận bây giờ Phó Tư Điềm vẫn luôn là một sinh viên gương mẫu tuân thủ khuôn phép, chuyện khuya lơ khuya lắt rời khỏi ký túc xá là lần đầu tiên làm, không biết vì sao có một loại cảm giác hưng phấn như chim sổ lồng.
"Không sợ, điểm mình nhiều lắm." Cô nhoẻn miệng cười.
Độ cong trên khóe môi Thời Ý càng sâu.
Nhưng Phó Tư Điềm thật thà: "Có điều vừa nãy mình sợ nhỡ dì hỏi mình đi đâu, ra ngoài làm gì." May là bà dì chỉ mắt nhắm mắt mở nhìn hai người, tiếp tục chìm vào giấc ngủ.
"Dì ấy không quan tâm mấy cái này đâu." Thời Ý giải thích.
Phó Tư Điềm tò mò: "Trước đây cậu từng đi ra vào giờ này à?"
"Có đâu, mình cũng là lần đầu tiên."
"Vậy sao cậu biết dì ấy sẽ mặc kệ?"
"Đoán đó."
Phó Tư Điềm ngẩn người, nhìn biểu cảm cây ngay không sợ chết đứng của Thời Ý, tiếng cười đột nhiên không nhịn được mà vang lên. "Gì vậy trời..."
Thời Ý để cô cười, cũng không giải thích rõ, dắt Phó Tư Điềm đi đến lầu ký túc xá Học viện Giáo dục Quốc tế.
Thân Đại ba giờ sáng, sự yên tĩnh bao trùm khắp nơi, Phó Tư Điềm phảng phất nghe được gió mát lay động lá cây như thế nào, tiếng bước chân của chính mình và tiếng bước chân của Thời Ý lại vang vọng trong đất trời ra làm sao. Tựa như cả thế giới đều đang say giấc nồng, chỉ có cô và Thời Ý còn thức giấc.
Một thế giới chỉ thuộc về hai người bọn họ.
"Ở nhà cậu thường hay xuống bếp sao?" Thời Ý tán gẫu.
Chân trái, chân phải, chân trái, Phó Tư Điềm lặng lẽ điều chỉnh thứ tự của hai chân cho giống với Thời Ý. "Ừm, công việc của ba mẹ mình hơi bận rộn, những ngày nghỉ, ba bữa cơm bình thường đều là mình làm."
"Có