Tiếng đập cửa vang lên dồn dập vô tình đánh thức Chu Bình, giật mình choàng người ngồi dậy. Ngơ ngác nhìn cửa sổ phủ kín bụi cát, xem ra bão cát vẫn chưa tan. Đưa mắt nhìn sang Mộ Dung Ly Tranh vẫn đang ngủ bên cạnh, Chu Bình rón rén bước xuống giường, thuận tiện mang chậu y phục bẩn ra ngoài giặt.
Chu Bình bước ra cửa liền chạm mặt Sở Ngọc Bảo, trên mặt lộ vẻ khẩn trương: “Bạch mã bên ngoài là của ai thế, là hoàng cữu mẫu sao?”
“Không phải, là của Ly Tranh.”
Sở Ngọc Bảo vuốt ngực thở phào nhẹ nhõm: “Không phải hoàng cữu mẫu thì tốt rồi, bất quá Mộ Dung thị chỉ đi một mình đúng không?”
“Chỉ đi một mình, đêm qua nàng đến tìm ta.”
“Vậy thì bản quận chúa yên tâm rồi.” Liếc nhìn chậu y phục trên tay Chu Bình, Sở Ngọc Bảo nghi hoặc dùng ngón tay gạt ra xem thử: “Cái gì thế?”
“Đây là y phục của Ly Tranh, hôm qua nàng đến đây y phục đã dính bẩn, ta giúp nàng giặt sạch sẽ.”
Sở Ngọc Bảo mạc danh kì diệu hô to: “Ngươi đường đường là Liên Hạ quận chúa lại hạ mình giặt y phục cho Mộ Dung thị?”
Chu Bình chun mũi phản đối: “Giặt giúp nàng thì làm sao chứ?”
“Đừng nói với ta là ngươi thích nàng đi!?”
Hoảng thủ hoảng cước nhào đến bịt chặt miệng Sở Ngọc Bảo: “Be bé cái mồm, Ly Tranh vẫn đang ngủ trong phòng đấy!”
“Ách, là thật sao?”
Chu Bình có chút xấu hổ thu tay lại, trộm nhìn cửa phòng vẫn đang đóng kín: “Đi chỗ khác nói chuyện được không?”
“Nguyên lai là Mộ Dung thị, nha đầu ngươi giấu cũng kĩ lắm đấy.”
“Ta đã nói qua chỗ khác nói chuyện mà!” Chu Bình thẹn quá hoá giận giậm chân xuống sàn nhà: “Hơn nữa ta không phải nha đầu! Ta so với ngươi lớn hơn hai tháng đó!!”
“Úc? Đi chỗ khác thì đi chỗ khác.”
Hai người một trước một sau di chuyển đến sương phòng, Chu Bình không quên mang theo thau nước giặt y phục của Mộ Dung Ly Tranh. Sở Ngọc Bảo ngồi trên ghế nhìn Chu Bình mải miết giặt đồ, nhịn không được bĩu môi cười nhạo.
“Ngươi si tình thật đấy.”
“Không phải giống ngươi sao?”
Sở Ngọc Bảo xấu hổ gãi mũi: “Đừng có đánh trống lảng với ta! Bất quá ta cảm thấy Mộ Dung thị hình như không để ý đến ngươi, có phải ngươi chưa nói gì với nàng?”
“Đã nói, nhưng nàng bảo nàng không xứng, sau đó…” Chu Bình ảm đạm trút tiếng thở dài: “Nàng muốn thành thân cùng Mai tiểu thư.”
“Chu Bình mà ta biết không nhu nhược như vậy nha.” Sở Ngọc Bảo một phát đứng dậy kéo tay Chu Bình: “Ngươi đã từng nghe qua câu gạo nấu thành cơm hay chưa? Chỉ cần ngươi và Mộ Dung thị quấn quít không rời làm gì còn có chỗ cho Mai tiểu thư gì đó chen chân?”
“Không được, như vậy thất đức lắm, ta sẽ không làm!”
“Này, ngươi sợ gì chứ, ngươi là thiên kim quận chúa kia mà!” Sở Ngọc Bảo đăm chiêu sờ sờ cằm, tìm đại một lý do biện hộ: “Tuy chúng ta làm vậy rất có lỗi với Mai tiểu thư gì đó, nhưng ngươi có thể chuộc lỗi bằng cách tìm một người tử tế cho nàng nương tựa, lời ta nói đúng hay không?”
“Lời ngươi nói cũng có lý, nhưng mà…”
“Nhưng nhị gì chứ, cứ nghe lời ta đi.” Sở Ngọc Bảo đắc ý dào dạt: “Ta không tin nàng không động lòng trước ngươi.”
Chu Bình cảm thấy có chút bất an nhưng lại không dám nói ra.
-------------------------------------------------
“Cách này có được hay không a?”
“Được mà, được mà, yên tâm đi!” Sở Ngọc Bảo sảng khoái ngửa đầu cười to: “Ngươi xinh đẹp trẻ trung như vậy, Mộ Dung thị có ngốc mới từ chối!”
Chu Bình vòng tay ôm lấy thân thể, hai chân gầy nhom run lẩy rẩy: “Nhưng lạnh chết ta rồi.”
“Chịu đựng một chút đi, chấn chỉnh tinh thần lên cho ta!”
Sở Ngọc Bảo giúp nàng chỉnh sửa sa y trên người, hài lòng gật gù mấy cái: “Bản quận chúa nhìn không sai, ngươi mặc màu đỏ rất đẹp.”
“Ta lại cảm thấy có chút phóng túng.”
Chu Bình xấu hổ nhìn thân thể che lấp bởi tấm sa y mỏng đến mức có thể nhìn thấy rõ mồn một da thịt trắng tuyết bên trong. Hai đùi mềm mại liên tục cọ sát vì lạnh, ngón chân nhỏ ra sức co chặt bám vào sàn nhà tránh bị gió lạnh quật ngã.
Sở Ngọc Bảo nhìn một lúc vẫn không thấy hài lòng, đưa tay tháo luôn dây yếm của Chu Bình: “Nàng nếu thích nữ nhân nhất định không thoát khỏi mê hồn trận này nha~”
Chu Bình bất đắc dĩ nhìn trời: “Bản quận chúa thấy bản thân không khác gì kĩ nữ.”
“Đừng có nghĩ lung tung!”
Không hiểu Sở Ngọc Bảo từ đâu nghĩ ra kế quyến rũ này bắt nàng mặc mỗi sa y phải là màu đỏ mới được. Chu Bình ngốc nghếch nghe theo, nhưng khi đến dục trì bắt đầu cảm thấy hối hận, trời thì đang lạnh