Trần Cận Nam cất giọng thê thảm nói:
- Nhị công tử bức bách thuộc hạ như vậy, thuộc hạ không thể
phân trần được nữa, đành trở về Đài Loan ra mắt Vương gia để Vương gia phát
lạc. Nếu Vương gia muốn hạ sát, thuộc hạ cũng không dám chống đối.
Trịnh Khắc Sảng hừ một tiếng, không biết nói thế nào.
Phùng Tích Phạm cất giọng lạnh lùng xen vào.
- Tại hạ e rắng Trần tiên sinh dời khỏi nơi đây rồi, nếu không đến đầu
hàng bọn Thát Đát, bán đứng nhị công tử, thì cũng dựng riêng một ngọn cờ, tự
lập mình lên làm vua, chứ chẳng chịu trở về Đài Loan.
Trần Cận Nam nổi giận đùng đùng quát hỏi:
- Vương gia phái ngươi đến tróc nã ta chăng?
Phùng Tích Phạm đáp:
- Vương gia ban tướng lệnh đặc uỷ nhị công tử tuỳ nghi hành sự ở Trung
Nguyên. Ngươi không nghe mệnh lệnh nhị công tử tức là sinh lòng phản nghịch.
Vậy bất cứ ai cũng có quyền giết đi.
Trần Cận Nam nói:
- Một mình nhị công tử thì chẳng có chuyện gì. Mọi sự đều do ngươi mà ra
để mưu đồ ly gián hàng ngũ trung lươnmg. Ta e rằng quốc tính gia phải bao
nhiêu gian khổ đã gây dựng nên cơ sở ở Đài Loan sẽ bị kẻ tiểu nhân gian trá
làm cho tan nát. Họ Phùng kia! Võ công ngươi dù đã nổi tiếng thiên hạ vô địch,
ta cũng không sợ đâu.
Phùng Tích Phạm vẫn lạnh lùng lên tiếng:
- Ngươi nói thế thì ra đã công nhiên phản nghịch Diên Bình Vương phủ rồi
còn gì nữa?
Trần Cận Nam đáp:
- Trần Vĩnh Hoa này đã tỏ tấc dạ son sắt đối với Vương gia. Ngươi đừng
hòng đổ tội phản nghịch lên đầu ta.
Trịnh Khắc Sảng hô lớn:
- Trần Vĩnh Hoa tạo phản rồi! Bắt lấy hắn cho ta!
Phùng Tích Phạm đáp:
- Xin tuân lệnh.
Mấy tiếng soạt soạt vang lên. Cả ba người cùng rút binh khí ra.
Tiếp theo là tiếng khí giới chạm nhau choang choảng. Cuộc động thủ đã
khai diễn.
Lại nghe Trần Cận Nam lớn tiếng hô:
- Nhị công tử! Xin công tử tránh sang một bên. Thuộc hạ không dám động
thủ với công tử.
Trịnh Khắc Sảng hỏi luôn hai câu:
- Ngươi không động thủ với ta ư? Ngươi không động thủ với ta ư?
Miệng gã hỏi mà tay gã vẫn vung đao chém tới Trần Cận Nam.
Vi Tiểu Bảo trong lòng nóng nẩy, khẽ đẩy nắp quan tài cao hơn chút nữa
để nhìn ra ngoài thì thấy Trịnh Khắc Sảng và Phùng Tích Phạm hai người hợp
sức đánh Trần Cận Nam. Phùng Tích Phạm ra chiêu cực kỳ mau lẹ.
Trần Cận Nam không dám đón đỡ mà chỉ né tránh, thành thế chịu đựng chứ
không phản kích.
- Bọn Phong Tế Trung, Tiền Lão Bản đi đâu cả rồi? Sao không một người
nào vào cứu viện? Nếu cuộc đấu cứ thế này mà tiếp diễn thì sư phụ ta tất bị
chúng hạ sát, không thể thoát được.
Bỗng thấy Phùng Tích Phạm phóng kiếm đâm tới, luồng kình lực rất mãnh
liệt. Trần Cận Nam vung kiếm lên gạt. Hai thanh kiếm lập tức quấn lấy nhau.
Trịnh Khắc Sảng liền thừa cơ vung đao chém séo tới. Trần Cận Nam
nghiêng mình tránh khỏi.
Thanh đơn đao của Trịnh Khắc Sảng biến thế quét ngang.
Xẹt một tiếng vang lên. Lưỡi đao rạch trúng đùi Trần Cận Nam thành một
vệt.
Trần Cận Nam "ối!" lên một tiếng. Thanh trường kiếm của ông cũng bị hất
ra.
Phùng Tích Phạm tiện đà vung kiếm chém xuống trúng vào vai bên hữu
Trần Cận Nam.
Vi Tiểu Bảo thấy sư phụ máu chảy đầm đìa, chiến đấu một cách cực nhọc,
dần dần không chống nỗi mà bản lãnh gã lại quá kém cỏi, tự biết chẳng thể
giúp được gì cho sư phụ. Gã bồn chồn trong dạ, chờ đợi người Thiên Địa Hội
đến tiếp viện.
Bốn bề yên lặng như tờ. Trong nhà tiếng khí giới đụng chạm chát chúa mà
bên ngoài vẫn bằn bặt như chẳng nghe thấy gì.
Trần Cận Nam lại rú lên một tiếng. Cánh tay mặt ông cũng bị trúng kiếm.
Ông cầm kiếm sang tay trái vừa chống đỡ vừa lùi về phía cửa ra vào.
Phùng Tích Phạm hiểu ý Trần Cận Nam muốn ra cửa chạy trốn, liền vọt tới
cản lối cười lạt hỏi:
- Tên phản tặc kia! Bữa nay ngươi còn hòng thoát thân được chăng?
Vi Tiểu Bảo chỉ mong Phùng Tích Phạm lần đến gần quan tài để gã phóng
truỷ thủ đâm ra.
Bữa trước gã ở trong khách điếm cầm trủy thủ đâm qua vách làn để hạ sát
mấy tên Đạt Ma.
Gã coi chiêu "Cách bản thích nhân" này là một tuyệt kỹ bình sinh của gã.
Nó cao thâm hơn quyền thuật "Cách sơn đã ngưu" nhiều.
Nhưng Phùng Tích Phạm lại mỗi lúc một xa ra thì còn đâm thế nào được?
Trịnh Khắc Sảng hô:
- Tên phản tặc kia! Sao không bỏ kiếm chịu chết đi?
Vi Tiểu Bảo thấy tình thế mỗi lúc một thêm nguy cấp, gã lẩm bẩm:
- Bữa nay mà ta không liều mạng cứu sư phụ, thì còn chi là nghĩa khí giang
hồ?
Gã liền nắm lấy cổ họng rít lên hai tiếng chí choé.
Ba người đang đánh nhau bên ngoài nghe thấy đều giật mình kinh hãi.
Trịnh Khắc Sảng hỏi:
- Cái gì thế?
Phùng Tích Phạm lắc đầu. Tay hắn ra chiêu vẫn không chậm lại chút nào.
Vi Tiểu Bảo kêu thêm ba tiếng ú ớ.
Trịnh Khắc Sảng sợ quỉ, người run bần bật.
Đột nhiên nắp quan tài mở ra, một đám phấn trắng tung bay tới tấp.
Ba người lập tức mắt đau như bị kim đâm, miệng ho không ngớt.
Nguyên Vi Tiểu Bảo sợ ướt kinh sách, đã lót rất nhiều vôi bột dưới đáy
quan tài. Bây giờ gã bốc lấy liệng ra,
Phùng Tích Phạm biết rõ không phải là ma quủ liền nhảy vọt về phía quan
tài vung kiếm chém xuống.
Lão nhắm mắt phóng kiếm đâm bừa. "Sột" một tiếng vang lên. Mũi kiếm đã
cắm vào đáy quan tài.
Lão toan rút kiếm ra đâm nữa thì đột nhiên cảm thấy mé bên phải trước
ngực đau nhói lên, biết là mình đã bị ám toán. Lão vội tung mình nhảy lùi lại.
Sau lưng đập vào vách từơng đánh binh một cái.
Phùng Tích Phạm võ công tinh thâm không lường. Tay trái lão giữ vết
thương trước ngực, tay mặt cầm kiếm múa tít. Làn kiếm quang dầy đặc tưởng
chừng mưa gió cũng không lọt vào được.
Vi Tiểu Bảo thu mình trong quan tài đâm một nhát trúng đích. Gã nắm chặt
thanh đao truỷ thủ nhảy ra ngoài thì thấy Phùng Tích Phạm, Trần Cận Nam và
Trịnh Khắc Sảng cả ba người đều nhắm chặt hai mắt lại. Ai nấy đều cầm đao
kiếm vung múa loạn lên.
Gã ngó lại Phùng Tích Phạm thấy lão tuy bị trúng một nhát truỷ thủ, nhưng
chưa phải là vết thương trí mạng. Gã muốn sấn lại gần để bồi thêm một nhát
dao nữa, nhưng thấy lão đứng gần sư phụ mà cả hai người múa đao kiếm loang
loáng, nên không dám mạo hiểm tiến vào.
Lúc này thời cơ rất cấp bách. Vi Tiểu Bảo nghĩ thầm:
- Lát nữa mà họ lau hết bột dính vào mắt để mở ra coi thấy mọi sự vật thì
thật là hỏng bét!
Trong lòng rất đỗi hoang mang, gã không biết làm thế nào, liền chụp lấy
một nắm vôi bột cầm s½n trong tay đứng chờ, hễ thấy Phùng Tích Phạm hay
Trịnh Khắc Sảng giơ tay lên dụi mắt là liệng tới.
Vi Tiểu Bảo liệng vôi bột mấy lần, Phùng Tích Phạm phát giác ra vôi bột
từ phương nào ném tới, lão liền thi triển thân pháp... (thiếu một dòng).
Vi Tiểu Bảo sợ chẳng còn hồn vía nào nữa, hốt hoảng ngồi phệt xuống.
"Sột" một tiếng! Mũi kiếm lại đâm vào trong quan tài.
Vi Tiểu Bảo không dám trả đòn. Gã vừa bò vừa lăn ra ngoài cửa. Phùng
Tích Phạm tiếp tục cầm kiếm đâm, chém xuống quan tài lia lịa không ngớt. Lão
yên trí địch nhân vẫn còn ngồi trong đó.
Tai mắt Phùng Tích Phạm vốn cực kỳ linh mẫn mà Vi Tiểu Bảo trốn lánh cực
nhọc vất cả như vậy, đáng lý lão phát giác ra lập tức, nhưng vì mắt lão chẳng
nhìn thấy gì, trước ngực lại bị trúng đao thương, nên trong lúc nhất thời tâm
thần cực kỳ rối loạn. Huống chi Trần Cận Nam cũng vào hàng võ công trác
tuyệt chẳng kém gì lão đang đứng ở bên cạnh, tình thế nguy hiểm vô cùng!
Trong lúc hoang mang, lão không nghĩ tới mắt ông hiện giờ cũng chẳng nhìn thấy
sự vật. Lão chỉ mong hạ sát thủ trừ được kẻ ám toán mình là lập tức trốn đi,
nên Tiểu Bảo mới ra thoát.
Phùng Tích Phạm đâm liền mấy nhát không thấy trúng người liền ra chiêu
"Thiên nham cạnh tú". Thanh kiếm vọt ra những điểm hàn tinh hộ vệ quanh mình.
Đồng thời lão lắng tai nghe không thấy tiếng binh khí ở mé tả, liền nhảy sang
mé đó. Bỗng thấy đầu vai đụng tường, lão liền đứng tựa lưng vào. Tư thế này
khiến cho lão có thể phát huy toàn lực để đối phó với địch nhân. Trước ngực
lão máu tươi vẫn tiếp tục chảy ra không ngớt.
Lão hé mặt nhìn thì lập tức lại bị vôi bột liệng vào làm cho lão đau nhức
cơ hồ không chịu nổi. Lão còn sợ nhân vụ này mà bị đui mù nên không dám mở
mắt ra nữa.
Phùng Tích Phạm tựa lưng vào tường nhích đi từng bước một. Lúc này lão
không phân biệt được phương hướng, chẳng biết cửa nhà ở chỗ nào. Lão tự
nhủ:
- Ta cứ tựa lưng vào tường và lê chân đi thế này thì rồi cũng tìm thấy cửa
nhà. Hễ ra ngoài được, địa thế rộng rãi, là thoát hiểm như chơi.
Vi Tiểu Bảo đứng ở trước cửa thấy Phùng Tích Phạm tiếp tục nhích mình
đi liền đoán ra tâm ý của lão. Gã định bụng:
- Ta chờ hắn khi lần tới cửa sẽ đâm cho một nhát là xong.
Nhưng rồi gã lại nghĩ:
- Thằng cha này võ công ghê gớm vô cùng! Dù ta có phóng trủy thủ đâm
trúng thì lúc lâm tử hắn vẫn còn có thể xoay tay vung kiếm chém mình. Cái
mạng nhỏ xíu này cũng không khỏi đi đời nhà ma.
Gã liền khẽ lùa lưỡi truỷ thủ vào khe cửa chừng hai tấc đứng chờ.
Gã thấy Phùng Tích Phạm nhích dần chỉ còn cách cửa không đầy hai
thước, đột nhiên gã la lớn:
- Ta ở chỗ...
Tiếng "này" chưa kịp nói ra, Phùng Tích Phạm ra chiêu cực kỳ mau lẹ đã
vung kiếm chém tới.
Một tiếng xẹt khẽ vang lên. Cẳng tay mặt Phùng Tích Phạm lướt qua lưỡi
truỷ thủ liền bị đứt thành hai đoạn.
Vi Tiểu Bảo vội ẩn vào bên căn nhà đất, trống ngực đánh thình thịch.
Lại nghe Phùng Tích Phạm gầm thét xông ra ngoài.
Vi Tiểu Bảo không dám cản trở để mặc lão chạy đi. Gã trở về đến cửa
nhìn vào thì thấy Trần Cận Nam và Trịnh Khắc Sảng vẫn tiếp tục vung đao múa
kiếm.
Phùng Tích Phạm đi rồi, còn lại một mình Trịnh Khắc Sảng, Vi Tiểu Bảo
không coi vào đâu. Gã lớn tiếng hô:
- Sư phụ! Lão Nhất kiếm vô huyết đã bị đệ tử chém cho thành ra đầy mình
những máu và chạy trốn rồi. Mời sư phụ ra đây.
Trần Cận Nam sửng sốt hỏi:
- Ai đó?
Vi Tiểu Bảo đáp:
- Tiểu Quế Tử!
Trần Cận Nam cả mừng cầm ngang thanh kiếm để trước ngực không múa
nữa.
Vi Tiểu Bảo lại cất tiếng hô:
- Trương đại ca! Lý nhị ca! Vương tam ca! Các vị đến cả rồi. Hay lắm! Hay
lắm! Thằng lỏi thối tha họ Trịnh kia vẫn chưa chịu buông khí giới đầu hàng. Các
vị xông vào cả đi, băm vằm gã ra.
Trịnh Khắc Sảng chẳng còn hồn vía nào nữa. Gã có biết đâu Vi Tiểu Bảo
hô hoán như vậy chỉ là hư trương thanh thế. Gã liền lớn tiếng gọi:
- Sư phụ! Sư phụ!...
Gã không nghe thấy tiếng Phùng Tích Phạm trả lời, ngần ngừ một chút rồi
liệng thanh đơn đao ở trong tay đi.
Vi Tiểu Bảo quát:
- Qùi xuống!
Trịnh Khắc Sảng co đầu gối lại quì ngay xuống đất.
Vi Tiểu Bảo nổi lên tràng cười khanh khách. Gã lượm thanh trường kiếm
của Phùng Tích Phạm chỉ vào cổ Trịnh Khắc Sảng, quát:
- Đứng dậy! Quay về mé hữu, bước đi ba bước rồi cúi xuống mà chuồn
vào.
Vi Tiểu Bảo hô một câu là Trịnh Khắc Sảng lại run bần bật, y lệnh thi hành.
Hắn chui ngay vào trong quan tài.
Vi Tiểu Bảo nổi lên tràng cười khanh khách. Gã chạy tới lượm lấy bọc kinh
sách đeo vào làn vai rồi đậy nắp quan tài lại. Đoạn gã nói:
- Sư phụ! Chúng ta hãy đi rửa mắt đã.
Gã dắt Trần Cận Nam ra khỏi căn nhà tường đất. Mới đi được bảy, tám
bước liền ngó thấy Mã Ngạn Siêu nằm lăn ra bên giàn hoa. Gã giật mình kinh
hãi, chạy lại đỡ dậy.
Mã Ngạn Siêu nói:
- Xin hương chủ hãy cứu viện Tổng đà chúa là việc khẩn yếu. Còn thuộc
hạ chỉ bị thương phong tỏa huyệt đạo chứ không có gì đáng ngại.
Trần Cận Nam cúi xuống nắn bóp sau lưng y mấy cái để giải khai huyệt
đạo.
Mã Ngạn Siêu được khai thông huyệt đạo rồi ngửng lên nhìn Trần Cận Nam
hỏi:
- Mắt Tổng đà chúa làm sao thế?
Trần Cận Nam chau mày đáp:
- Trúng phải vôi bột liệng vào.
Mã Ngạn Siêu nói:
- Thế thì phải rửa bằng dầu thơm chứ đừng dùng nước.
Y nắm tay Trần Cận Nam dắt đi.
Vi Tiểu Bảo nói:
- Mã đại ca chiếu cố cho ân sư. Tiểu đệ có chút việc rồi trở lại ngay.
Gã chạy về căn nhà đất cầm búa và lấy bảy, tám cái đinh đóng nắp quan
tài lại rồi bảo Trịnh Khắc Sảng:
- Trịnh công tử! Công tử hãy nằm nghỉ đây mấy bữa. Thế này là may cho
công tử lắm rồi. Công tử còn thiếu tại hạ một vạn lang bạc. Món nợ đó tại hạ
vui lòng xoá bỏ cho công tử, bất tất phải trả nữa.
Gã lại nổi lên tràng cười khoan khoái rồi trở ra đại sảnh.
Mã Ngạn Siêu đã lấy dầu thơm rửa mắt cho Trần Cận Nam rồi. Trần gia
đang giải khai huyệt đạo cho bọn Tiền lão bản, Phong Tế Trung, Huyền Trinh
đạo nhân đang nằm ngổn ngang dưới đất.
Nguyên Phùng Tích Phạm đến tập kích một cách đột ngột. Bản lãnh lão
rất tinh thâm lại tấn công bất thình lình khiến mọi người trở tay không kịp.
Bọn Phong Tế Trung lại không ở với nhau một chỗ. Khi nghe tiếng hô
hoán mới chạy đến ứng chiến, nên lục tục bị Phùng Tích Phạm điểm huyệt hết.
Quần hùng phẫn nộ không biết đến thế nào mà kể, nhưng