"Ba mươi năm cậu ta bị giam cầm trong ngục tối, bị những thanh sắt hay cả giàn giáo đâm xuyên qua người, bị đại bàng mổ xẻ da thịt, tắm mình trong sự tức giận điên rồ của chính mẹ ruột."~o0o~"Cảm ơn đã hợp tác. Ta sẽ thu xếp mọi việc ổn thoả."Jathae bước ra từ cánh cửa phòng làm việc của đồn cảnh sát, nghiêm trang bắt tay với một người thi hành công vụ. Sau khi chào hỏi xong xuôi, anh đi về phía Ria đang im lặng ngồi một góc và Melissa vẫn chẳng nói năng gì từ lúc choảng nhau xong cho đến bây giờ. Không khí căng thẳng sặc mùi chết chóc này quả thật khiến mấy anh áo xanh cũng không dám hít thở mạnh, cố gắng làm thủ tục bàn giao cho nhanh rồi tống khứ lũ quỷ u ám này ra khỏi lãnh thổ của bọn họ."Đứng dậy. Đi về." Lạnh lùng buông ra mấy chữ, Jathae không nhân nhượng túm lấy cổ áo Melissa xốc ngược lên, cưỡng chế lôi ra ngoài đường. "Đừng có bắt ta phải nhắc lại."Quả thật cái tư thế xách cổ mèo con này khiến những người xung quanh không khỏi hít vào một ngụm khí lạnh, cho rằng Jathae thực sự là một anh trai nghiêm khắc không bao giờ nhân nhượng khi dạy bảo thằng em ngỗ ngược của mình. Bọn họ nào có biết hai người kia chẳng chung huyết thống, Jathae cũng chẳng phải vì dạy dỗ gì mà chỉ đơn giản là đang bực mình mà thôi.Ria nối gót phía sau Jathae, sờ tay lên bên má đã được một viên cảnh sát dán băng gạc. Thật ra vết thương của cô cũng chẳng nặng nề gì, chỉ sưng lên một chút rồi hai, ba ngày sau sẽ xẹp, nhưng Ria lại cương quyết nói cần băng gạc nên bọn họ cũng đành dán cho cô.Hơn nữa, cũng chẳng biết Jathae đã làm gì mà Ria cùng Melissa chỉ bị bắt viết bản tường trình, dễ dàng được bỏ qua mà không chịu bất cứ hình phạt nào. Đáng lẽ gây rối ở nơi công cộng sẽ phải đóng phạt không ít, Melissa còn đánh gãy mũi hai trong ba tên lưu manh, tội chắc chắn không nhẹ.Jathae đang cắm đầu đi về phía trước đột ngột dừng lại, ném Melissa nãy giờ vẫn hành xử vô cùng kì lạ sang một bên rồi tức giận quát: "Ngu xuẩn!"Những người đi đường giật bắn mình, vội vàng lùi ra xa mấy bước, hận tại sao con đường này không có thêm một cây cầu bắc ngang qua đầu để tránh đụng con quái thú này luôn đi?Không chỉ Jathae nổi cơn tam bành, Melissa cũng rất khác với mọi khi. Thông thường, hoả thần đã phải phát hoả rồi lao vào choảng nhau với bất cứ ai dám chửi mắng mình mặc dù bản thân mới chính là tội nhân, nhưng lần này anh lại chỉ đút hai tay vào túi quần rồi nhởn nhơ bước về phía trước chứ không quan tâm đến lời nói của Jathae.Jathae tiếp tục mắng: "Hai người gây rối giỏi quá nhỉ? Mới rời ra được vài tiếng đã gây sự với con người rồi? Ria Carney, không phải cô ghét phiền phức sao? Melissa, ngươi không cảm thấy bẩn tay khi dính máu tươi của con người à?!?""....."Ria mặt không đổi sắc đối diện với Jathae đang giận dữ, vừa định rời đi thì lại ngẩng đầu nhìn lên, để anh ta thấy rõ miếng băng gạc lớn trên má cô, dường như muốn hỏi "trông tôi có giống đã không gắng sức can ngăn không?"Jathae nhất thời cứng họng, đành quay ra Melissa để xả cơn tức giận còn chưa tan: "Melissa! Thái độ đó là có ý gì? Ngươi có biết mình gây rắc rối lớn đến thế nào không? Không thể tưởng tượng nổi một vị thần lại vào đồn cảnh sát uống trà. Ngươi không biết nghĩ một chút à?"Biết Melissa làm lơ mình, Jathae giống như ngọn núi lửa sắp nổ tung. Ria thấy vậy liền giơ tay chặn phía trước để ngăn cản, nhưng lần này không dám đụng vào người ta nữa: "Bỏ đi.""Kể cả đánh nhau thì cũng phải lôi lũ đó ra góc khuất rồi làm gì thì làm. Có điên không mà công khai phá tanh bành quán người ta ngay dưới CCTV như thế?"Những lý luận của Jathae cũng chính là điều mà Ria muốn nói, nhưng anh ta cũng phải hiểu rằng Melissa đâu phải kiểu người ngoan ngoãn chịu cúi đầu trước ai đó, tạm thời nhịn xuống một cục tức để xử lý sau?"Thật chẳng ra thể thống gì cả!" Jathae bất lực đến mức không thèm mắng mỏ nữa cho đỡ tốn hơi.Ria im lặng bước phía sau hai người, sực nhớ tới chiếc điện thoại di động của hoả thần vẫn còn nằm trong túi xách của mình từ khi mới bước vào game studio liền muốn trả anh, ai ngờ khi vừa quay đầu lại, anh đã đi trước một quãng khá xa."Melissa." Bước chân Ria tăng tốc về phía trước. Cô nhẹ giọng gọi nhưng lại không hề nghe được tiếng phản hồi nào ngoại trừ tiếng gió thét gào trong đêm đen.Ria thoáng chần chừ, gọi lại lần nữa: "Melissa?"Mặc dù hoả thần thuộc dạng người khó chiều, nhưng nơi nào có anh, nơi đó chắc chắn vô cùng ồn ào.Ria quay đầu nhìn về phía Jathae, ra hiệu với anh bằng ánh mắt như muốn hỏi có chuyện gì xảy ra. Jathae không vội trả lời cô, nhăn mày nghĩ ngợi một lúc rồi đột ngột vươn tay, không nhân nhượng mà đẩy cô ngã nhào vào lưng Melissa.Không phải Ather nói muốn Melissa mở lòng với bạn bè sao? Đây là mở lòng với đồn cảnh sát thì có. Nói không chừng sau này còn gắn bó với nơi đó dài dài. Mặc dù không hiểu chuyện gì đã diễn ra, song một người giám hộ cậu ta như Ria nên giải quyết ổn thoả vấn đề đó trước khi quá muộn.Jathae có suy nghĩ như vậy, tất nhiên, anh hoàn toàn không bàn trước kế hoạch với Ria.Ria bị đẩy liền mất đà, nắm lấy vạt áo của Melissa để đứng thẳng. Cùng lúc đó, bước chân của hoả thần cũng dừng lại. Melissa quay đầu nhìn cô, cặp mắt ẩn hiện màn sương u tối."....."Ria đứng thẳng dậy, đột nhiên nghe được tiếng nói gằn xuống trong cổ họng: "Ngươi đã nghĩ ta sẽ thua đúng không?"Melissa lại quay đầu nhìn về phía trước, thái độ chẳng hề giống với dáng vẻ ầm ĩ thường ngày."Ngươi đã nghĩ ta sẽ thua khi đấu với bọn chúng, vì vậy mới liều mình ngăn cản."Ria: ????Ria nhìn chằm chằm anh, trầm mặc thật lâu rồi mới mở miệng: "Không phải.""Nói dối!" Melissa bất ngờ quát lên, khiến những người qua đường lại được một phen giật bắn mình. Bàn tay anh nắm chặt thành quyền, cả cơ thể run lên bần bật vì tức giận.Vì lúc đó anh quay lưng về phía Ria, cô đã không thể nhìn được biểu cảm trên gương mặt anh.Sau khi bàn tay đang nắm lấy vạt áo phông của Melissa buông lỏng, anh tiếp tục bước về phía trước. Ánh đèn điện mờ ảo hắt lên dáng người to lớn, khiến Melissa đột nhiên trở nên cao hơn so với thường ngày. Cái bóng của anh in xuống mặt đường bê tông, vừa trầm tối lại vừa đáng sợ.Trước đêm giáng sinh đúng một tuần, khúc cây đã cháy hết, báo hiệu điềm rủi sắp sửa ập đến khu vườn cấm.Giữa trời đông lạnh lẽo, đoạn đường về nhà bị nối dài bằng cả thế kỉ..Reng...reng...Tiếng chuông báo thức vang lên inh ỏi vào sáng sớm. Ria tỉnh dậy khỏi cơn mộng mị, với tay cầm lấy chiếc điện thoại, trượt một cái, trả lại cho khu vườn cấm sự tĩnh lặng.Gần đây không rõ vì lý do gì mà cô ngủ rất ngon. Trước kia không cần báo thức cũng có thể dậy sớm, đợt này thì đến khi mặt trời lên cao vẫn còn say giấc.Nhanh chóng thay vào một chiếc áo len sáng màu, Ria sửa soạn xong xuôi liền đi đến chiếc bàn ăn sáng đặt ngoài khu vườn cấm như thường lệ. Có lẽ vì dậy muộn, tất cả mọi người đều đã có mặt, đang ồn ào giành nhau một miếng bánh mì nướng cuối cùng hay gắt gỏng về một chuyện gì đó mà vốn dĩ chẳng hề quan trọng."Melissa đâu?" Khi nhìn thấy Ather đang cho chú chim hoàng khuyên ăn những mẩu vụn bánh mì, Ria lên tiếng hỏi."Cậu ta đi trước rồi. Thằng sâu mọt đó dám chê đồ ăn ta nấu!" Jathae xuất hiện với gương mặt cau có, đập mạnh một phát xuống bàn. Vị thần tri thức chẳng khác gì bảo mẫu, luôn miệng cằn nhằn về từng cử chỉ, hành vi của đứa con nhỏ. Chú chim hoàng khuyên được Melissa nuôi đang ăn sáng ngon lành nghe vậy liền tức giận, lao tới dùng chân muốn cào vào mặt anh, tất nhiên Ather đã kịp thời kéo nó lại."Kệ đi. Có phải lần đầu đâu." Zedra đưa lên miệng một lát bánh mì nóng ròn rụm, bình thản ăn nốt bữa sáng của mình.Hoả thần Melissa là người có tinh thần hợp tác kém nhất trong số những vị thần tham gia trò chơi, nhưng chắc chắn rằng anh ta không phải là kẻ sẽ bỏ bữa sáng để đi học sớm.Ria chỉ tiện hỏi một câu, sau đó chẳng đề cập đến vấn đề này nữa, kéo ghế ngồi vào bàn ăn như thường lệ.Đột nhiên, cô nhớ lại những lời hôm qua của anh.Ngươi cho rằng ta sẽ thua đúng không?.Đêm đến, cả khu vườn cấm chỉ còn lại tiếng cây lá xào xạc. Cô gái nằm trên chiếc giường lớn đã nhằm nghiền mắt, song mi tâm lại nhíu chặt đến khó thở.Giống như đang chìm trong một cơn ác mộng không có lối thoát....Cô bé nhỏ con với đôi chân trần tò mò đi khắp các dãy hành lang, trên tay còn ôm một cái hộp trong suốt với những ô đen trắng xen kẽ.Có ánh sáng lọt qua từ kẽ hở phòng ngủ....Cô bé bước đến, môi nhỏ mấp máy không thành tiếng, sau đó đưa mắt nhìn vào nơi những tia sáng đang thi nhau lọt qua.Bên trong căn phòng ngủ có ai đó.Đột nhiên, từ kẽ hở bỗng lòi ra một mẩu giấy nhỏ, bên trên chỉ ghi vỏn vẹn một dòng chữ run rẩy:"Ta yêu con."Cô bé bất động, vừa ngẩng đầu, trên khe cửa vốn len lỏi ánh sáng bỗng chốc trở nên tối om.Một con mắt nhăn nheo nhòm qua kẽ hở. Nó trừng lớn, con ngươi hằn lên những tia chết chóc đầy hận thù.Một giây sau, từ võng mạc chợt xuất hiện những vệt đen mờ, lan toả khắp lòng trắng, biến tất cả thành một cái hố sâu hoắm."Đền mạng cho ta!!!"."Hộc..."Ria choàng tỉnh, bờ môi trắng bệch hé ra thở dốc, lưng áo ngủ đang mặc ướt đẫm mồ hôi giữa tiết trời lạnh giá, gương mặt tái nhợt như vừa có ai dùng dao khoét lại vết thương ngang đùi.Những cơn ác mộng cô gặp phải ngày càng tăng mức độ khó chịu.Ria thở ra một hơi nặng nề, đưa mắt liếc nhìn chiếc đồng hồ điện tử, lại chợt nhận ra từ lúc mình đặt lưng xuống giường đến giờ mới chỉ trôi qua có năm phút. Đột nhiên, cô kéo hộc tủ đầu giường lục tìm một lúc, cuối cùng lôi ra một vỉ thuốc trắng đã dùng hết quả nửa, nghĩ nghĩ cái gì đó rồi lại ném trở vào trong, đóng sầm cửa tủ, ngả lưng nằm xuống giường lớn.Năm phút này quả thật xảy ra đủ các loại chuyện.Một tháng trở lại đây, tinh thần Ria lúc nào cũng ở một trong hai trạng thái: hoặc là gặp ác mộng cực kì khó chịu, hoặc là ngủ ngon đến không biết trời đất là gì.Ria định cố gắng ngủ tiếp, song đầu lại đau âm ỉ như bị ai dùng búa bổ vào. Hết cách, cô đứng dậy xỏ đôi dép bông đi trong nhà, khoác thêm một chiếc áo mỏng rồi rời khỏi phòng ngủ để ra ngoài hóng gió.Mười hai giờ đêm, bên ngoài vườn là một mảng tĩnh lặng, ngay cả chú chim vàng khuyên vốn rất ồn ào cũng đã im bặt từ lúc nào.Cạch.Một tiếng động nhỏ bất ngờ vang lên từ căn phòng sinh hoạt chung. Ria tiến về nơi đặt cây thông giáng sinh cùng chiếc lò sưởi bằng gạch, xoay tay nắm cửa, thứ đầu tiên rơi vào tầm mắt là bóng lưng cao lớn cùng mái tóc vàng kim quen thuộc."Tiểu tiên nữ, em thức muộn vậy?" Ather giật mình quay đầu khi có người bước vào, trên tay vẫn còn đỡ lấy vòng lá mùa vọng bị rớt xuống từ bức tường sơn màu cà phê bên cạnh lò sưởi."Anh cũng thức muộn vậy?" Ria không đáp lại anh mà hỏi lại một câu tương tự. Cô đi tới bên cạnh chiếc bàn trà, tiện tay chỉnh lại trạc đỡ nến đang vặn vẹo, chợt chú ý tới một cuốn sách đọc dở đang đặt trên bàn.Missoula của Jon Krakeuer."Anh có thói quen thức khuya. Vả lại, dạo gần đây có nhiều thứ khiến anh suy nghĩ."Ria cầm cuốn sách Ather đang đọc lên, mở tới một trang được đánh dấu, tự nói: "Một cuốn sách tàn bạo."Missoula của John Krakruer là một cuốn sách lấy chủ đề về những cuộc tấn công tình dục trong trường học và sự thất bại của hệ thống luật pháp, là cuốn sách khó đọc bởi sự tàn bạo được tái hiện lại dưới những câu từ trong sáng. Thành phố Missoula cũng giống với Sanney, được miêu tả là một nơi đẹp như tranh vẽ, đến mức có thể thu hút các du khách đầu tư vào bất động sản chỉ sau vài giờ đặt chân đến. Tuy nhiên, đó chỉ là vỏ bọc ngây thơ dùng để che dấu đi cái tên gọi "Missoula: Xâm phạm tình dục và hệ thống công lý tại một thành phố giáo dục.""Anh đã sống nhàn hạ quá lâu rồi, giờ phải đọc để hiểu hơn về thế giới." Ather nói nhẹ hẫng. Sau khi treo lại vòng lá mùa vọng, anh tiến về phía quầy cà phê, tự pha một ly sô cô la nóng. "Em muốn dùng gì không?""Một cái gì đó ngọt?" Ria nói mà không suy nghĩ.Ather xoa cằm, sau đó lấy từ chiếc giỏ tre cây kẹo gậy sơn màu đỏ trắng xen kẽ rồi ném cho cô."Ngọt quá." Ria gập cuốn sách lại rồi đặt lên bàn, bóc vỏ ni lông bọc bên ngoài cây kẹo, vừa đưa vào miệng đã nhăn mặt nói."Em không thích đồ ngọt sao?" Ather ngạc nhiên hỏi, cầm theo cốc sô cô la bốc khói nghi ngút rồi ngồi xích lại gần Ria trên chiếc ghế sô pha bằng nhung ấm áp."Tôi ghét đồ ngọt.""Vậy sao em còn ăn nó?"Ria im lặng không đáp."Muốn thử thách bản thân à?" Ather đột nhiên hỏi một câu ngớ ngẩn rồi lại tự thở dài khi không nghe được tiếng trả lời nào. Ria ngẩng đầu nhìn anh. Dưới ánh sáng le lói của đèn điện vàng ố, đôi mắt hổ phách của thần ánh sáng đẹp tựa ánh sao đêm, sáng rực giống như ngọn lửa trong mắt một ai đó."Trước đây anh rất ghét mùa đông, thậm chí ở chỗ anh cũng không có mùa này." Ather đột nhiên kể chuyện, bàn tay vân vê chiếc cốc sứ, đưa mắt nhìn về cây thông đang sáng đèn. Sau đó như sực nhận ra điều gì, anh lại bồi thêm mấy câu: "Anh thích giáng sinh nhưng ghét cái lạnh của mùa đông thôi. Bây giờ bọn anh đang ở cơ thể con người nên có thể thoải mái đi lại giữa trời tuyết trắng, nhưng nếu là một vị thần...""Thần kị lạnh à?""Hoả tộc và tộc ánh sáng sẽ kị lạnh, cũng như thuỷ tộc và băng tộc kị nóng. Nếu da thịt của bọn anh chạm vào tuyết sẽ dễ dàng bị bỏng lạnh, vì thế nên anh mới không thích chúng."Ria buông cây kẹo gậy, nghiêng đầu nhìn anh nghĩ ngợi một lúc: "Vậy nên bây giờ anh muốn tận hưởng nó?""Haha, em đã khác nhiều rồi đấy, Ria." Ather bất giác cười lớn, lại khiến Ria khó hiểu nhìn anh.Như hiểu được băn khoăn của cô, Ather giải thích: "Nếu là em vào những ngày đầu gặp gỡ, em sẽ nói "ồ, vậy sao?" cho qua chuyện. Bây giờ thì đã có tiến triển một chút rồi. Công nuôi nấng dạy dỗ của bọn anh quả thật không uổng đấy chứ?""Ồ, vậy sao?" Ria híp mắt, hoàn toàn không để ý tới lời nói của mình.Ather phì cười, một hồi sau mới thu lại được dáng vẻ nghiêm túc: "Anh sẽ tận hưởng mùa giáng sinh đầu tiên này. Em biết đấy, anh đã tìm hiểu không ít về các vật dụng trang trí cũng như ý nghĩa của chúng.""Thật tích cực.""Nhưng anh lại không chắc mọi người đều nghĩ như vậy." Bỗng nhiên, Ria cảm nhận được giọng nói của anh đang trầm đi. "Tiểu tiên nữ, em và Mel đã xảy ra chuyện gì à?"Đối diện với ánh mắt nghiêm túc hiếm thấy của Ather, Ria cũng chẳng định giấu diếm mà kể lại tất cả mọi chuyện đã xảy ra ở quán game mấy ngày trước cho anh. Sau khi nghe xong câu chuyện, Ather nhíu mày, ngả người vào lưng ghế mà thở dài một hơi não nề: "Tên ngốc đó chẳng bao giờ chịu thay đổi.""Và anh ta không phải kiểu người sẽ nói dối." Ria tiếp lời."Em để ý đến chuyện này à?" Ather ngạc nhiên, đôi mắt tròn lên nhìn về phía cô."Zedra cũng từng hỏi câu này rồi." Ria điềm tĩnh trả lời, mười đầu ngón tay đan vào nhau đặt trên đùi, tư thế cho dù lúc nào cũng thật trang nhã. "Tôi biết nhìn."Ngừng một lúc, cô nói tiếp: "Anh và Melissa rất hiểu nhau.""Ừ. Anh quen cậu ta từ nhỏ. Nói sao nhỉ? Gia cảnh của cậu ta có chút đặc biệt.""Hai người là anh em?""Không. Mà em cũng tránh nhắc đến hai từ "anh em" hay "thua cuộc" trước mặt Mel, cậu ta nhạy cảm với chúng lắm." Ather giơ ngón trỏ lên miệng ra dấu im lặng. Ria không hỏi anh lý do, chỉ gật đầu đồng ý."Mel, à, Melissa là hoả thần tập sự, nhưng trước kia, chức vị này không thuộc về cậu ta mà thuộc về người anh trai ruột thịt, hoả thần Salia, vị thần được cho có tiềm năng trở thành kẻ kế vị thần tối cao, đứng đầu thần giới.""Như kế thừa ngai vàng của một vị vua?""Ừ. Trong số các vị thần, người quyền lực nhất là thần tối cao, kẻ thống trị đứng trên vạn người. Chiếc ghế của một vị thần chính thức sẽ thay đổi qua mỗi thời kì, nhưng chỉ riêng thần tối cao là đã tại vị năm ngàn năm. Vì vậy, người ta đồn rằng trở thành người kế nhiệm thần tối cao là một việc bất khả thi. Chiếc ghế đó chỉ có thể bị thay đổi khi thần tối cao bị đánh bại, nói tóm lại là một chuyện không thể nào xảy ra.""Tôi tưởng các anh bất tử?""Cũng không hẳn. Ví dụ như việc bị phong ấn trong cơ thể loài người, bất kì ai trong số bọn anh đều có thể chết bất cứ lúc nào." Ather nháy mắt với Ria, cười nói. "Còn một vài cách khác để giết chết một vị thần, và anh trai của Melissa, hoả thần tập sự Salia đã kết thúc quãng đời của mình một cách như thế.""Là bị giết." Ria dường như đã đoán được phần nào câu chuyện Ather muốn kể.Cũng dễ hiểu khi chức vị "thần" có hạn, mà quyền lực thì ai cũng muốn có. Giống như ở thế giới loài người, quyền lực càng cao thì càng có nhiều kẻ thù, càng mạnh càng bị xem là cái gai trong mắt người khác."Phải. Thứ có thể giết các vị thần gọi là thần khí, là vũ khí bọc bởi một loại ma pháp đặc biệt. Khi xác chết của Salia được tìm thấy bên bờ sông ngăn cách giữa thuỷ tộc và hoả tộc, trên ngực anh ta có cắm một con dao, và thần khí đó chính là của em trai mình, Melissa."Không khí xung quanh bỗng chốc trở nên căng thẳng. Ria im lặng một lúc, sau đó mới hỏi: "Nên Melissa bị tình nghi?"Ather nhún vai, ngầm xác nhận điều cô nói là đúng."Gây án rồi bỏ lại hiện trường thứ cáo buộc mình, anh ta muốn nói cho cả thế giới biết mình là hung thủ?" Ria thẳng thừng. Đương nhiên, cô không tin Melissa là người giết anh trai mình.Dựa theo lời Ather kể lại, vụ án có vẻ vẫn chưa được làm sáng tỏ, cũng không ai rõ lý do vì sao hoả thần Salia lại chết dù đã tìm thấy hung khí. Mặc dù mới quen biết không lâu, Ria cũng hiểu rằng Melissa là kẻ sẵn sàng công khai nhào vào bất cứ ai nếu thấy ngứa mắt, chắc chắn sẽ không bày trò giết người sau lưng rồi cương quyết chối tội.Hiểu được suy nghĩ của Ria, đôi đồng tử màu hổ phách của Ather bỗng trở nên ảm đạm. Anh cụp mắt, hàng mi dài khẽ run lên: "Nếu ai cũng như em thì thật tốt."Anh ngả đầu tựa vào lưng ghế mềm mại, nhìn về phía chiếc giỏ tre còn đựng bó kẹo gậy sọc đỏ."Melissa trước kia chỉ là tiên, không phải thần. Cậu ta luôn bị cái bóng của người anh trai thiên tài che phủ. Hoả thần Melissa đúng là rất mạnh, nhưng Salia còn mạnh gấp nhiều lần nữa. Lúc đó hoả tộc rất quan tâm đến Salia, thậm chí họ còn suýt quên mất một người con trai khác là Melissa. Lần đầu tiên anh và Podros gặp Mel, đó là khi anh tới diện kiến Salia với tư cách là một đàn em. Khác hẳn với Salia quý phái luôn được ba mẹ ôm ấp trong lòng, Mel thậm chí còn không được đứng trong hàng ngũ hoả tộc."Ria im lặng nghe anh kể."Hoả tộc là gia tộc của những chiến binh. Hơn nữa, phu nhân của hoả tộc là một người rất đam mê quyền lực, được mệnh danh là nữ vương của các vị thần. Khi Salia được sinh ra với sức mạnh vượt trội, bà đã rất vui mừng. Sau vài năm, bà sinh hạ một đứa con trai nữa với hy vọng nó sẽ trở thành một viên ngọc sáng, ai ngờ Mel lại chỉ là một đứa trẻ bình thường. Cậu ta học tập không tốt, không có sức chịu đựng phi thường, cũng không có sức mạnh vượt trội so với bạn bè đồng chăng lứa, vậy nên phu nhân coi cậu ta như một thất bại không thể nào rửa sạch, mà một vết nhơ trên váy áo được tạo ra bởi chính bản thân mình chắc chắn sẽ vô cùng nhức nhối.""Melissa rất mạnh." Ria nói, trong đầu lại nhớ đến số điểm sát thương tuyệt đối cùng sức mạnh áp đảo của anh chàng hoả thần."Đúng vậy, nhưng hồi nhỏ cậu ta không được như thế. Khi hoả thần Salia lên mười sáu tuổi, anh ta đã có thể hạ gục một vị thần sống lâu hơn mình hàng trăm năm, đó là một điều mà kể cả bọn anh bây giờ cũng chưa chắc đã làm được. Trong mắt anh, anh ta là một đàn anh nóng tính chẳng khác gì Mel bây giờ, nhưng có lẽ vì Mel không được coi như một thành viên của gia đình hoàng gia, cậu ta có một thứ mà anh mình không có. Đó là sự đơn thuần."Đơn thuần?Quả thật như vậy. Melissa luôn nghĩ gì nói đó, không bao giờ che đậy bất cứ điều gì. Mặc dù anh ta cứ điên lên là đánh người, nhưng ít nhất việc này còn dễ đối phó hơn so với một kẻ âm hiểm miệng cười giấu dao."Khi anh gặp Mel lần đầu, cậu ta thậm chí còn không đủ sức để cãi lại một câu nào. Tiên nữ hầu hạ trong nhà để mặc cậu ta tự sinh tự diệt. Podros đưa cho cậu ta một ổ bánh mì, em biết cậu ta đã nói gì không? Mel đã gào lên và bảo rằng "ta không cần lũ các ngươi thương hại" sau đó ngất xỉu vì bị bỏ đói.""Mạnh miệng thật."Hoả thần Melissa....Bướng bỉnh nhưng cũng rất kiên cường."Sau đó không lâu, người ta phát hiện cựu hoả thần Salia bị giết bên bờ sông. Hơn nữa, đối với một thành viên hoả tộc mà nói, chìm xuống nước tuy không thể chết nhưng lại chính là khổ hình tàn bạo nhất. Mặc dù không có chứng cứ rõ ràng hơn để buộc tội Mel, nhưng sau đó cậu ta đột nhiên biến mất ba mươi năm, không rõ là đi đâu. Cho đến một lần, khi tộc ánh sáng đi qua lãnh địa của hoả tộc, anh đã nhìn thấy Mel nằm sõng soài dưới đất, bị những miếng sắt sắc nhọn đâm xuyên khắp người."Tầm mắt của Ria bỗng rời sang chiếc kẹo gậy đã cắn một miếng, trong đáy mắt xẹt qua một tia bất thường."Vì một vị thần không thể chết bằng những thứ đó, cậu ta đã được đưa về lãnh địa của tộc ánh sáng. Sau khi tiến hành điều tra, anh biết được rằng ba mươi năm mà cậu ta biến mất là ba mươi năm cậu ta bị giam cầm trong ngục tối, bị những thanh sắt hay cả giàn giáo đâm xuyên qua người, bị đại bàng mổ xẻ da thịt, tắm mình trong sự tức giận điên rồ của chính mẹ ruột. ""Không phản kháng?""Ừ, Mel lúc đó chẳng khác gì kẻ mất hồn. Mặc dù bọn anh có ý định tố cáo hoả tộc, cậu ta cũng nói không cần. Sau tất cả thì đó vẫn là gia đình cậu ta mà nhỉ?"Đôi mắt của Ather ánh lên lửa hận. Tình cảm của anh dành cho Melissa chính là sự bao dung của một người anh dành cho đứa em trai bé bỏng."Anh vẫn luôn muốn thay hoả thần Salia bù đắp cho quá khứ của Mel. Thằng nhóc sau đó đã được tộc ánh sáng nhận nuôi và sống dưới danh nghĩa hoả thần tập sự. Cho dù không công nhận, hoả tộc cũng chẳng còn người thừa kế nào nữa, họ không thể để gia tộc lụi tàn chỉ vì sự ghét bỏ đối với đứa con trai thứ hai."Cạch!Vòng lá mùa vọng đang treo