Hai ngày sau đó, chờ khi thương tích của Christian Drew Grey lành lặn và ổn định hơn, Mặc Tư Thuần mới nghe lời khuyên của chồng chịu về nhà nghỉ ngơi.
Phòng bệnh chỉ còn lại hai cha con.
Bella tranh thủ thời gian cho cha chợp mắt, không quấy rầy, ra ngoài hóng mát.
Bella vừa rời đi chưa đầy 5 phút, bên ngoài đã truyền đến một trận náo nhiệt.
Christian Drew Grey vốn dĩ đang nhắm mắt tịnh dưỡng, cau mày khó chịu vì bị làm phiền.
-“Có chuyện gì?”
-“Thưa ngài tổng thống! Có hai người lạ mặt đòi xông vào gặp ngài”.
Tiếng của vệ sĩ thảng thốt vọng vào.
-“Cho vào!”
Nhận lệnh cho phép của tổng thống, vệ sĩ nới lỏng phòng bị, thả cửa cho hai người lạ mặt.
Chỉ có điều, hai người họ diễu võ giương oai không ít, liếc nhìn vệ sĩ bằng ánh mắt khinh thường, là thái độ của kẻ bề trên coi thường những con người rẻ mạt hơn mình.
-“Ba!”
Một cô gái trẻ trạc tuổi Bella cố ý nhào vào người của Christian nhưng nhanh chóng bị ông đẩy ra, khẽ lườm họ bằng ánh mắt thâm trầm, không có chút tình cảm thái quá nào.
-“Tránh xa tôi ra! Chẳng phải tôi đã cảnh cáo hai người đừng xuất hiện trước mặt tôi nữa hay sao? Nghe không hiểu sao?".
Christian Drew Grey đay nghiến, trịch thượng nhìn hai người họ.
-“Ba! Sao ba lại đẩy con ra? Con vì nhớ ba nên mới cùng mẹ đến thăm ba mà”
Người phụ nữ kia nhìn Christian Drew Grey một cách si mê, đôi mắt dõi theo chằm chằm đầy ngưỡng mộ.
Thế nhưng một màn như thế, thái độ vừa rồi của Christian khiến bà ta không vừa ý.
-“Christian! Sao anh lại lạnh nhạt như vậy với con? Dù gì thì Lily cũng là con gái của anh mà”
-“Con của tôi?”
Chợt nhiên bắt gặp ánh mắt sắc lạnh của Sirius, khí thế hùng hậu vừa rồi của bà ta tan biến mất dạng, có nỗi dè chừng run lẩy bẩy.
-“Đúng vậy! Cho nên anh phải thực hiện nghĩa vụ của một người làm cha”
Haha, nực cười!
Christian hừ lạnh, mặt không chút lung lay, căn bản không để hai mẹ con cô ta vào mắt.
-“Jennie Mendes, cẩn thận lời nói của cô! Con của tôi chỉ có một, tuyệt đối không bao giờ là con gái Lily của cô”
Khoảng mười lăm năm trước, Christian vô tình mắc bẫy kẻ thù.
Trong lúc tính mạng nguy hiểm, ông được Jennie Mendes - một người qua đường giúp đỡ.
Sau cơn hoạn nạn, Christian tỏ ý muốn đền đáp.
Jennie là mẹ đơn thân, trong quá khứ vì một lần lầm lỡ với một người đàn ông xa lạ mà không may có thai ngoài ý muốn, con gái cô ta khi ấy đã được 5 tuổi.
Jennie mở lời nhờ cậy, mong muốn con gái có một người cha người chú chăm sóc.
Ban đầu Christian có chút đắn đo, nhưng vì thương tình cho hoàn cảnh của hai người mà chấp nhận.
Christian Drew Grey là cha của Lily Mendes...chỉ trên danh nghĩa.
Ông đối với cô con gái bất đắc dĩ này không mấy thân thiết, nếu không muốn nói là lạnh nhạt.
Chỉ cho nó vật chất đầy đủ, không cho nó quá mức tình thương.
Đừng trách ông máu lạnh vô tình! Có trách thì trách bình sinh tính cách của ông đã như thế.
Trong lòng của Christian, gia đình mãi mãi là tất cả.
Ông sẽ không vì người ngoài mà làm rạn nứt tình cảm của người thân.
Vốn dĩ chuyện của hai mẹ con Jennie không liên can gì đến ông.
Bọn họ là ân nhân, và ông đền đáp, chỉ có vậy thôi.
Sau cùng Jennie lại gây áp lực, buộc ông phải nhận làm ba nuôi của Lily Mendes.
Trải qua chuyện này, ông ít nhiều đối với mẹ con cô ta nảy sinh ác cảm, đừng nói đến chuyện yêu thích.
Hơn nữa, vụ việc nảy sinh 5 năm về trước giữa ông và Jennie càng khiến ông thêm hận thù hai mẹ con họ.
Về việc Christian Drew Grey nhận con gái nuôi trên danh nghĩa, Mặc Tư Thuần biết rất rõ.
Vì chính ông đã thẳng thắn bộc bạch với vợ.
Mặc Tư Thuần không có ý phản đối, mỉm cười đồng ý.
Nhưng bất quá, cái gật đầu của vợ yêu cũng không khiến ông vui sướng bao nhiêu.
-“Em biết! Nhưng dù sao thì hơn 10 năm qua Lily cũng đã gọi anh một tiếng “ba”.
Hơn nữa anh không nhìn ra là con bé rất thương anh hay sao? Christian, anh không nên thiên vị quá đáng cho một đứa, mà lạnh lùng bất công với một đứa”
Thiên vị quá đáng? Máu mủ tình thâm ruột thịt, lại được xem là thiên vị quá đáng? Ngược lại, con gái Lily Mendes của cô ta lấy quyền gì để được thiên vị?
-“Jennie! Cô có cần tôi nhắc lại cho cô nhớ không? Tôi đã nói từ trước, thỏa thuận giữa hai chúng ta, đến bao giờ Lily lớn khôn thì coi như tôi đã hết nghĩa vụ nuôi dưỡng, cũng coi như đã giúp cô báo đáp ân tình.
Luận theo lí mà nói, Lily hiện tại đã là thiếu nữ trưởng thành, các người không có bất cứ lí do gì để xuất hiện trước mặt tôi”
Quyết đoán tuyệt tình, đó là tác phong xưa nay của Christian Drew Grey.
Ông nhìn ra được, mẹ con Jennie cũng là những kẻ tâm cơ.
Nếu không thì tại sao, họ lại mặt dày không chịu buông? Ông không bao giờ cho phép những kẻ ngoại tộc vô danh tiểu tốt làm ảnh hưởng đến gia đình hạnh phúc của ông.
Một gia đình hạnh phúc, có Christian Drew Grey và Mặc Tư Thuần cùng nhau vun đắp và gìn giữ tổ ấm, và có con gái độc nhất Bella Drew Grey là kết tinh tình yêu.
Đó là điều Sirius đời này vẫn mãi lấy làm niềm kiêu hãnh.
-“Ba! Con xin ba, đừng ghét con như vậy! Con là con của ba mà!”.
Lily Mendes níu lấy cánh tay Christian, một mực van nài.
Đáng ghét!
Cô ta không cam tâm!
Tại sao? Tại sao số kiếp sinh ra cô ta chỉ là một đứa con hoang thân phận thấp hèn? Tại sao cô ta không phải là con gái ruột của Christian Drew Grey? Tại sao cô ta chỉ có thể dùng thân phận con gái nuôi để nịnh bợ? Tại sao cô ta chỉ có thể đứng nhìn sản nghiệp khổng lồ của nhà họ Grey từ xa? Tại sao cô ta lại như vậy?
Muôn vàn câu hỏi vì sao, Lily Mendes trong lòng đầy rẫy tạp niệm.
Không!
Bao nhiêu năm qua, Christian Drew Grey dù không cho cô ta tình thương thì cũng cho hai mẹ con cô ta nhiều thứ vật chất đầy đủ.
Cái danh nghĩa con gái nuôi này khiến cho cô ta trải nghiệm cuộc sống của một công chúa.
Mười mấy năm trôi qua, cô ta đã dùng thân phận con gái nuôi của Christian Drew Grey vào không ít chuyện.
Trông thấy những ánh mắt ngưỡng mộ của mọi người dành cho mình, cô ta có cảm giác như một bà hoàng.
Có trách thì cũng nên trách cô đích nữ thiên kim kia không chịu lộ mặt, thành ra toàn bộ hào quang đều hướng về phía cô ta.
Lily Mendes khát khao.
Giá như...giá như thiên kim đệ nhất tiểu thư kia chưa từng tồn tại.
Vậy có phải, những thứ cô