Lời Hứa Của Ác Quỷ

Chương 41


trước sau


Chap 39

"Tôi đã nhớ hết tất cả quá khứ giữa chúng ta rồi." - Becky lùi về sau vài bước, ánh mắt thất thần khẽ thốt. Những chuyện xảy ra giữa một ma thần và Thánh nữ hóa ra lại có kết cục bi thương như thế, thậm chí còn là mối tình đơn phương của một mình cô.

Freen không nói lời nào, trước hành động quá phận ban nãy khi cưỡng hôn mình của Becky cô cũng không muốn truy cứu nữa, nhìn sắc mặt hiện tại của cô ấy Freen cảm thấy cũng đủ muộn phiền rồi.

"Hóa ra khi chuyển kiếp thành con người bình thường chị mới thật sự sống thật với lòng mình, không vì bất cứ chuyện gì trở nên chùn bước. Đáng tiếc thay khoảnh khắc hạnh phúc giữa chúng ta lại quá ngắn ngủi đi." - Becky tự trách bản thân, nếu như khi đó cô đủ bình tĩnh để suy xét mọi chuyện, có lẽ bọn họ bây giờ vẫn còn vui vẻ bên nhau, chứ không phải sự lạnh nhạt hờ hững của một Thánh nữ ngay cả nhìn cô cũng không muốn nhìn.

"Duyên phận của chúng ta đã kết thúc từ khi thân xác người phàm này chết đi. Em nhớ lại mọi chuyện cũng tốt, từ giờ đừng đi theo tôi nữa."

Khi Freen định rời đi đã bị Becky nắm tay níu giữ, giọng hơi run run hỏi: "Rõ ràng khi đó chị cũng đã rung động, khi chuyển kiếp hết lòng yêu tôi, trái tim chị rốt cuộc làm bằng gì? Sao lại tuyệt tình như vậy?"
(adsbygoogle = window.adsbygoogle || []).push({});

Freen vẫn duy trì nét lãnh đạm, bình thản trả lời: "Bây giờ nếu xảy ra việc tương tự như khi xưa, tôi vẫn sẽ không màng sinh tử để bảo vệ mọi thứ nơi đây."

Becky mỉm cười chua chát: "Tôi đã yêu phải ai thế này?"

Freen dùng sức nhiều hơn gạt tay Becky ra nhưng cô ấy càng nắm chặt hơn, Becky còn kéo cô vào lòng ôm chặt mặc cho Freen phản kháng muốn đẩy ra.

"Chị muốn bảo vệ ai thì liên quan gì đến tôi, việc tôi yêu chị và muốn bảo vệ chị là chuyện của tôi."

"..." - Freen hiện tại đã thôi không đẩy Becky ra nữa, im lặng đứng yên cho cô ôm, nhưng cũng không hề đáp trả ôm lại.

"Cho nên nếu chị vẫn còn có chút tình cảm nào với tôi thì đừng đẩy tôi ra xa nữa, nhỡ sau này thật sự phải chết đi chúng ta chẳng còn ký ức hạnh phúc nào. Tôi cũng đâu phải kẻ xấu xa gì, yêu tôi mất mặt chị lắm sao? Chết chị còn không sợ sao lại thích làm đau người mình thích như vậy?"

"Em nói xong chưa?"

Becky càng ôm Freen chặt hơn như thể sợ rằng nếu lần này không tận dụng cơ hội, về sau khi Freen hoàn toàn hồi phục cô sẽ không có cơ hội được gần gũi Thánh nữ như hiện tại: "Còn nói nữa cũng toàn những lời ấm ức thôi, chị vô tâm lắm."

"Tôi cũng biết sợ hãi."

"Sao cơ?" - Becky như không tin

vào tai mình tách khỏi cái ôm để nhìn rõ khuôn mặt Freen lúc này: "Chị sợ điều gì?"


"Tôi không sợ mình chết đi, tôi chỉ sợ bản thân không có khả năng bảo vệ mọi thứ. Nhưng giờ tôi càng sợ một khi đã động tâm, tôi sẽ không nỡ chết đi vì sứ mệnh của mình..."

Becky mở to mắt nhìn Freen xác nhận lại: "Chị vẫn còn tình cảm với tôi?"

"Như thế thì đã sao? Tôi..."

Becky mừng rỡ dùng môi mình chặn môi Freen không cho cô nói những lời gây tổn thương nữa, dừng lại ở đó là đủ rồi.

Freen nghiêng đầu né tránh nụ hôn của Becky, cô bắt đầu tức giận trở lại: "Em có thể nghiêm túc nói chuyện không? Động cái là muốn thân thiết."

"Nếu chị nói những lời dễ nghe tôi đã im lặng lắng nghe rồi, những lời chị muốn nói tiếp theo có lời nào ngọt ngào êm tai đâu."

"Em là trẻ con sao?"

"Chị cứ biết rằng nếu chị chết đi tôi sẽ chết theo chị, lần này tôi sẽ không uống nước vong tình nữa đâu. Thay vào đó chị có thể đừng đẩy tôi ra xa được không? Chỉ cần cho tôi được bên cạnh chị là được."

Hiện tại Freen đã bị ánh mắt si tình ấy làm mềm lòng, Becky nói không hề sai. Cô vốn dĩ chưa từng quên bất kỳ ký ức nào giữa họ, cho nên chuyện cô còn lưu luyến ma thần si ngốc này là thật. Nếu sau này chết đi, cô sẽ thật sự hối hận vì đã luôn lạnh lùng tạo khoảng cách với người mình yêu thương.

"Tùy em! Nhưng em không được làm loạn hay có những hành động quá khích như vừa rồi nữa." - Freen xoay người bước đi, không để Becky nhìn thấy vẻ mặt bối rối thỏa hiệp của cô.
(adsbygoogle = window.adsbygoogle || []).push({});

Becky như mở cờ trong bụng, hai mắt sáng rỡ vội bước nhanh sánh vai cùng Freen, tay tìm đến bàn tay Freen nắm lấy: "Nghe chị hết. Nhưng lúc không có ai chúng ta không thể thân thiết với nhau nhiều hơn sao? Chúng ta còn làm nhiều chuyện thân thiết..."
2

"Em có im đi không?"

"..." - Nhìn ánh mắt đáng sợ của Freen Becky liền im bặt, thế nhưng được một lúc cô lại nghiêng đầu sang hỏi: "Vậy khi nào chị muốn chúng ta thân thiết cùng nhau cứ đến tìm tôi nhé, không thì ra tín hiệu là được."

Freen bắt đầu hối hận trước sự dễ dãi của mình, bước chân nhanh hơn để mau chóng quay trở về.

.

.

.

TBC.



trước sau
Bình luận văn minh lịch sự là động lực cho tác giả. Nếu gặp chương bị lỗi hãy "Báo lỗi chương" để BQT xử lý!
Sử dụng gói vip bạn sẽ được phép tắt hết quảng cáo khi đọc truyện