Điền thái y vừa cỗ vũ Bình An vừa cầu nguyện, cầu nguyện ông trời đừng nhẫn tâm đến như thế. Thân thể bé nhỏ này đã quá khổ cực rồi xin người đừng gieo rắc đau đớn thêm nữa.
-A...A....A.... !
Bình An trong cơn mê man rên rỉ, hạ phúc nặng trĩu giống như có cái gì muốn thoát ra ngoài, cậu theo bản năng kẹp chặt lại nhưng làm như vậy lại càng đau đớn hơn mà thôi. Nghe tiếng thống khổ của Bình An cùng với mi tâm nhăn nhúm một đoàn Điền thái y có thể hình dung được ngay phút này có lẽ cậu đang cố hết sức lực giành giật hai hài tử từ tay tử thần. Tóc và lông mày Bình An đều ướt nhẹp, Điền thái y ra sức lau bớt đi mồ hôi đang không ngừng túa ra như tắm cho cậu lại nghe được mấy tiếng mơ hồ khản đặc.
-Ly nhi....Ly nhi....đừng ....đừng.....
Điền thái y ghé sát tai vào miệng người đang mê sảng mãi sau mới nghe ra được cái tên này, ngay lập tức nhận ra đó là nhị hoàng tử Nam Hán quốc bởi chính ông là người đầu tiên cũng là người duy nhất chân chính được chạm vào hài tử ấy. Điền thái y sống hơn hai phần ba cuộc đời ông tin có nơi gọi là thiên đường. Chẳng lẽ người muốn đưa hai đứa trẻ chưa thành hình đi lại chính là ca ca của chúng .
Đột nhiên tay của ông bị bắt lấy rồi bị siết chặt cảm tưởng như xương cốt sắp bẻ gẫy vụn, bàn tay già nua còn lại cũng bao lên tay Bình An như để tiếp thêm sức mạnh, ông nói nhỏ
-Sẽ không.... nhị hoàng tử sẽ không làm như thế đâu.
-Phụ thân .....van con....phụ thân lạy con.....phụ thân biết sai rồi.....
Nghe câu " phụ thân biết sai rồi " Điền thái y không thể kìm được xúc động đưa tay lau đi giọt nước mắt sắp rơi xuống. Một người bị ép buộc vẫn chưa từng ghét bỏ bào thai đang mang trong bụng, một người thân thể yếu lắm rồi vẫn không nỡ dùng dược không tốt đến hài tử, một người đã từng tuyệt vọng như thế nào khi đứa con xấu số không còn trên đời này nữa. Người ấy đã làm hết khả năng có thể vậy mà chưa bao giờ hết tự trách bản thân mình.
-Ca ca ! Ca ca !
Đột nhiên hai hài tử trong tay Bất ly oà óc lên lên dữ dội
-Đệ muốn phụ thân .... muốn phụ thân !
Bất Ly chung quy còn là một đứa trẻ, cuộc sống cô đơn quá lâu nay bé chỉ mong có người bầu bạn, chẳng lẽ điều ấy là sai sao ?
Không ! không những không sai mà đó còn là điều cơ bản nhất mà bé có quyền được hưởng nhưng xung quanh lại không ngừng tiếng cầu xin van nài đặc biệt là tiếng khắc khoải, tuyệt vọng của phụ thân như ngàn tiễn xuyên qua linh hồn còn có nhiều mối lưu luyến với nhân gian mà chưa thể ly tán này. Trong không khí một mùi tanh nồng bốc lên khiến bé thấy sợ hãi, cả người run lên, đôi bàn chân tê cứng không thể nhúc nhích. Trong khoảnh khắc đó Ly nhi đột nhiên quay đầu hướng về phía có một bóng người đang khuỵ xuống.
-Phụ thân !
Bình An ngước đôi mắt vô hồn lên nhìn, nhìn thấy hài tử của mình giống như người chết đuối vớ được cọc, lập tức thanh tỉnh, chẳng quản bản thân giờ đã ra cái dạng gì bò lên phía trước chắp hai tay dập đầu.
-Đừng đi....xin con....
-Đại nhân !
-Có chuyện gì ?
-Bây giờ chúng ta phải làm thế nào đây ? Mạch....mạch tượng....
Điền thái y trách mình trong giây phút này sao có thể thất thần được cơ chứ, lập tức chẩn mạch, mạch của Bình An đang yếu dần yếu dần, có lẽ ông đã ép cậu phải kiên trì quá lâu. Cuối cùng vẫn không giữ được, Điền thái y gần như nghiến răng nói một câu.
-Mau....đưa thuốc thúc sinh.
Lại có thêm hai hài tử sắp rời khỏi nhân thế nhưng biết làm cách nào được nếu chần chờ thì cả ba đều mất mạng.
-Xin con...phụ thân không còn thời gian nữa.
Người phụ tá gấp gáp tìm thuốc nhưng vì hoảng loạn mà thần trí không rõ loay hoay mãi cũng chưa tìm được đúng loại, Điền thái y giật phăng hòm thuốc về phía mình đến khi cầm được viên thuốc trong tay thậm chí đã đặt bên môi Bình An rồi ông vẫn do dự, nhiều năm trước khi ông trao một sinh mệnh yếu ớt không còn hơi thở cho cung nữ cũng chính là giây phút Bình An phát bệnh tới bốn năm, lần này là hai nhân mạng ông thực không dám tiên lượng sáng ngày mai sẽ phải thông báo một tin động trời gì. Cho nên, cho nên Điền thái y vẫn níu kéo một hi vọng không tưởng rằng phép màu sẽ xảy ra.
Bình An tuyệt vọng buông thõng tay xuống, cậu không có quyền trách Ly nhi, là tại cậu...tại cậu đã bỏ mặc bé cô đơn trên một nơi ai nhìn vào tưởng chừng là chốn bồng lai tiên cảnh thực chất lại hết sức lạnh lẽo này suốt bao nhiêu năm. Nếu cậu mang đệ đệ và muội muội về không biết bé còn phải chờ bao nhiêu năm nữa.
Đột nhiên từng giọt nước mắt trên gương mặt non nớt tí tách rơi xuống, tiếp theo bàn tay của Bất Ly không tự chủ buông lỏng ra, hai hài tử liền nhào vào lòng phụ thân của mình. Bất Ly quay đầu biến mất, bé sợ nếu lưu lại một chút thôi cũng đủ để làm bản thân thay đổi quyết định. Bình An vội vàng ôm chặt hai đứa trẻ, hướng theo thân ảnh nhỏ bé kia, thốt ra một lời.
-Cảm tạ con, Ly nhi !
Ngay lúc Điền thái y cạy miệng Bình An nhét thuốc vào ông phát hiện lồng ngực đang yếu đi đột nhiên có chuyển biến mạnh mẽ, nhịp tim đập nhanh dần. Mắt ông sáng lên, kỳ diệu, đúng là quá kỳ diệu, hỉ mạch có thể cảm nhận rõ ràng mười phân dưới ba ngón tay nơi ông đặt vào.
-Mang thuốc an thai tới.
Người phụ tá bị Điền thái y xoay đi xoay lại như chong chóng không hiểu chuyện gì đang xảy ra bất quá nhìn vẻ mặt kinh hỷ của ông có thể hiểu được hiện tại có lẽ hoàng hậu đã hết cơn nguy kịch.
Hiên Viên Nhật đứng ngoài cửa đi tới đi lui, từng phút từng giây chậm chạm đi qua mà cánh cửa vẫn không có người mở ra, lồng ngực y bất an đến không thở được nhất là khi không được nhìn thấy người kia y, không xác định được tình hình hiện tại ra sao. Một khắc qua đi tưởng chừng như một đêm dài vô tận, Hiên Viên Nhật không thể chịu đựng được nữa phá cửa đi vào. Nhìn Điền thái y ngồi bất động không hề có động tác cấp cứu nào trong khi hiện trạng của Bình An thực chật vật Hiên Viên Nhật tức giận tiến lên.
-Nói cho trẫm biết rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì ?
Điền thái y vì quá kinh kỉ mà quên mất bên ngoài có một người còn nóng lòng hơn mình đang chờ, ông nhìn người trên giường một lúc rồi quay sang nói.
-Sang thư phòng thần sẽ giải thích tất cả với hoàng thượng.
-Ngươi vừa nói cái gì ?
Mu bàn tay Hiên Viên Nhật nổi gan xanh, ngũ quan vặn vẹo.
-Hoàng thượng, những gì thần nói đều là sự thật.
Nháy mắt Hiên Viên Nhật run rẩy toàn thân, y lui về sau mấy bước, Bình An đang mang con của y, là song bào thai, thế mà y không hề biết gì, hơn thế nữa chính y lại là kẻ suýt một lần nữa giết chết hài tử của mình.
-An nhi ! An nhi !
Điền thái y biết hoàng thượng sẽ kích động nên mới không nói trước mặt người kia, ông hổn hển đuổi theo tới cửa tẩm cung, trước khi Hiên Viên Nhật kịp lao vào người đang suy yếu ông đã kịp ngăn cản.
-Hoàng hậu cần nghỉ ngơi, xin hoàng thượng hãy bình tĩnh.
Hiên Viên Nhật nhắm chặt mắt, không ngừng hít thở, cố gắng ức chế cảm xúc trong lòng. Là y đã khiến cho ái nhân của y ra nông nỗi này. Mấy ngày nay Bình An rõ ràng không khỏe, chán ăn, thỉnh thoảng còn choáng váng sao y lại không nghĩ ra cơ chứ. Nhất là vài canh giờ trước trong lúc hoan ái cậu đã nói bị đau, một tay ôm bụng, nói muốn y dừng nhưng y lại cố tình không nghe.
-Bốp !
-Hoàng thượng !
Điền thái y kinh hô, ngữ thanh cũng trở nên run rẩy.
-Cả ba người đều đã qua cơn nguy kịch, xin hoàng thượng đừng tự hành hạ mình.
Gò mà nóng bỏng rát, Hiên Viên Nhật không hề nương tay với chính mình, nhưng y lại cảm thấy cái tát này chẳng là gì so với những thứ mà Bình An đang phải chống đỡ.
-Ngươi ! Tại sao ngươi không nói cho trẫm biết ?
Hiên Viên Nhật xách nổi Điền thái y lên, cái lão già chết tiệt này cư nhiên giám giấu đi một chuyện kinh thiên động địa như vậy. Vào phút giây An nhi của y đau đớn nhất, cô đơn nhất, cần y nhất thì y lại không bên cạnh, cho dù