Lê Hùng Thanh và Lê Hồng Ngọc đều rất biết ơn Lưu Bảo Thông, chưa kể Kiều Vy và gia đình cô bé.
Kiều Vy vốn tưởng rằng cả đời này mình sẽ không thể đứng lên được lần nào nữa, nhưng Lưu Bảo Thông có thể khiến cô bé có thể đứng lên được, điều này giống như là đã làm cô bé sống lại vậy.
Lúc này Ánh Hạ đã vội vàng đến bệnh viện.
“Lê Uy Long, không ngờ lại gặp anh ở đây! Anh tới bệnh viện làm gì vậy?” Ánh Hạ ngạc nhiên khi nhìn thấy Lê Uy Long xuất hiện ở trong phòng bệnh của Lê Hùng Thanh, nên hỏi.
“Lần trước không phải là tôi đã đỡ một phát đạn cho cô sao? Vết thương vẫn chưa lành nên tôi đến bệnh viện kiểm tra. Vậy cô đến bệnh viện làm gì vậy?” Lê Uy Long hỏi.
“Tôi đến đây để tìm Lê Hồng Ngọc.” Ánh Hạ nói.
“Cô đến tìm cô giáo tôi làm gì thế?” Lê Uy Long kinh ngạc, hỏi.
“Lê Hồng Ngọc là cô giáo của anh sao?” Ánh Hạ cũng có chút kinh ngạc.
“Đúng vậy, cô ấy là giáo viên chủ nhiệm của tôi ở trường trung học.” Lê Uy Long nói.
“Vừa đúng lúc, tôi đang tìm cô ấy để lấy một số thông tin về vụ án.” Ánh Hạ nói.
Lúc này Lê Hồng Ngọc cũng đang ở trong phòng, nghe Ánh Hạ nói muốn tìm hiểu vụ án, liền hỏi: “Tôi chính là Lê Hồng Ngọc, cô muốn tìm tôi để hỏi vụ án gì?”
“Xin chào, cô giáo Lê Hồng Ngọc. Tôi là Ánh Hạ, giám đốc công an thành phố. Tôi đến đây để tìm hiểu về vụ án của Kiều Vy, một nữ sinh trong lớp của cô, người đã nhảy lầu nửa năm trước.” Ánh Hạ nói.
Kể từ khi cô ấy nhậm chức giám đốc công an thành phố, cô ấy đã xét duyệt lại nhiều vụ án oan mà Hoàng Minh Yên để lại.
Cô ấy phát hiện ra có nhiều nghi vấn trong vụ Kiều Vy nhảy lầu, rất có thể đây là một vụ án oan nên cô ấy đến bệnh viện tìm hiểu thông tin của Lê Hồng Ngọc.
Lê Hồng Ngọc hơi kinh ngạc, cô không ngờ là Ánh Hạ, giám đốc mới của công an thành phố, lại đích thân hỏi về vụ án này.
Lê Uy Long cũng kinh ngạc, không ngờ Ánh Hạ lại đột nhiên lại tới đây điều tra vụ án này.
“Cô muốn biết chuyện gì thì cứ hỏi!” Lê Hồng Ngọc nói.
“Lý do Kiều Vy nhảy lầu, có phải là bị cô chửi rủa nên mới nhảy lầu không?” Ánh Hạ hỏi.
“Không phải” Lê Hồng Ngọc phủ nhận.
“Vậy thì cô bé đã trải qua chuyện gì, rốt cuộc là vì sao mà lại phải nhảy lầu vậy?” Ánh Hạ lại hỏi.
“Đó là bởi vì có một cậu bé tên là Bùi Thái Khang muốn xúc phạm cô bé ở trong lớp học. Cô bé đã phải lầu để có thể thoát khỏi móng vuốt của Bùi Thái Khang.” Bây giờ đang có cơ hội để rửa sạch tội danh này, đương nhiên cô ấy sẽ nói thật với Ánh Hạ.
Nghe được những lời như vậy của Lê Hồng Ngọc, Ánh Hạ càng cảm thấy đây thực sự là một vụ án oan.
“Bùi Thái Khang có phải là