"Chúng ta đeo khẩu trang đến quán bar, người khác không nhận ra chúng ta." Nguyễn Tú Cẩm nói.
"Không được! Tớ thân là người phụ nữ đẹp nhất Thành phố Đà Lạt, xem như đeo khẩu trang, cũng không thể che giấu khuôn mặt xinh đẹp của tớ, người khác vẫn sẽ nhận ra." Chu Nhược Mai hết sức lo lắng nói.
"Phụt!" Nguyễn Tú Cẩm không nhịn cười được nói: "Không nghĩ tới lại bốc mùi ghê, thậm chí tớ còn muốn nôn, cậu nói bản thân cứ như minh tinh vậy."
"Tớ chỉ nói sự thật! Gần đây tớ quá xui xẻo, mỗi lần ra ngoài đều sẽ xảy ra chuyện. Coi như ra ngoài ăn một bữa cơm cũng có thể chọc tới phiền toái, càng đừng nói đi đến nơi phức tạp như là quán bar." Chu Nhược Mai nói.
"Quán bar cũng không phức tạp như cậu nghĩ đâu, không phải trước đó chúng ta chưa từng đi, cũng chưa chắc sẽ xảy ra chuyện gì." Nguyễn Tú Cẩm nói.
"Bây giờ không giống ngày xưa rồi. Bây giờ có quá nhiều người nhằm vào tớ, mấy người đàn ông kia đều có ý đồ xấu, tớ vẫn nên thành thật ở nhà, ít đi ra ngoài thì tốt hơn, tớ không thể lại gây rối thêm cho Lê Uy Long." Chu Nhược Mai nói.
"Thế nhưng mà hiện tại tớ không có linh cảm để viết, tớ cũng sắp nghẹn điên rồi. Cậu đi với tớ một lần đi, chúng ta không nhảy múa, mà chỉ uống ít rượu, nghe một chút âm nhạc ở quán bar cũng được. Bây giờ quán bar đều rất tiêu chuẩn, có nhiều bảo vệ xem chừng, không sao đâu." Nguyễn Tú Cẩm cầu xin.
"Tớ cũng muốn đi với cậu, nhưng Lê Uy Long không ở bên cạnh, tớ luôn cảm thấy thiếu cảm giác an toàn." Chu Nhược Mai nói.
"Lê Uy Long không có ở đây càng tốt hơn! Anh ấy ở đây thì lấy tính cách cứng nhắc của anh ấy, chắc chắn sẽ không để chúng ta đi. Hiện tại chúng ta thừa dịp anh ấy không ở nhà, đi ra ngoài chơi một chút. Chỉ đi chơi một lần, một lần là đủ rồi." Nguyễn Tú Cẩm nói.
Chu Nhược Mai nhìn thấy bộ dáng cầu xin đáng thương của Nguyễn Tú Cẩm, cuối cùng có chút dao động.
Nguyễn Tú Cẩm nhìn thấy Chu Nhược Mai do dự, còn nói thêm: "Tớ có còn là bạn thân của cậu không, cậu cứ nói thẳng ra đi, đừng do dự."
"Được rồi, đi thì đi! Nhưng cậu phải tuân thủ lời hứa, chúng ta chỉ đi uống chút rượu, nghe một chút âm nhạc, không cho phép nhảy múa." Chu Nhược Mai nói.
"Được, tớ đồng ý với cậu, chỉ uống