Bất chợt Ly Dân Vy ngã khuỵ xuống, cơ thể run lên nóng đến tê dại.
Cô dường như cũng đoán trước được điều này nên không bất ngờ cho lắm.
Người ngạc nhiên nhất lúc này chính là anh.
Cô ta không ngừng giãy giụa dưới sàn, bàn tay vội vàng xé đi lớp áo sơ mi bên ngoài lại muốn cởi bỏ cả nội y bên trong.
Mồ hôi nhễ nhại rơi xuống làn da trắng cùng gương mặt gợi tình càng kích thích người nhìn hơn bao giờ hết.
Những hành động của Ly Dân Vy dần dần vượt qua tầm kiểm soát, cô ta vội vàng lao đến chỗ anh nhưng Sở Chính Kì lập tức đứng dậy lùi ra chỗ khác.
- Nóng...!mau...!mau...!a ~
Tiếng rên nhẹ trong khoé môi vang lên, rất nhanh vệ sĩ của Sở thị đã vào và mang cô ta ra bên ngoài.
Với những biểu hiện khi nãy thì có thể dễ dàng biết được cô ta là do dùng thuốc kích d*c mà bị như vậy.
- Chuyện này là sao đây?
Anh nhíu mày nhìn cậu thư kí đang quỳ dưới đất với vẻ lo lắng đến run người.
Giọng nói nhàn nhạt không cất thành lời, cậu ta chỉ biết quỳ dưới chân anh cùng với những nhân viên khác của nhà hàng.
Bởi lẽ sự cố này không chỉ thuộc về lỗi của cậu thư kí kia.
- Chính Kì, bình tĩnh.
Cô đặt tay lên vai anh cố gắng hết sức để hạ cơn giận đang ngày một lớn trong lòng anh.
Nắm lấy bàn tay của anh, cô nhìn sang người con gái đang ngồi đối diện trước mặt.
- Kiều tiểu thư, có lẽ chuyện này phải nhờ đến tiểu thư rồi.
Khoé môi cong lên ý cười, cô đứng lên đi sang phía Kiều Lệ Yến làm ả ta có phần căng thẳng.
Nhưng cô ta biết trong trường hợp này nếu như mất bình tĩnh thì mọi chuyện sẽ đổ sông đổ bể.
- Ý của phu nhân là gì đây?
Cô ta đứng dậy nhìn thẳng vào cô dường như có phần rất quyết đoán.
- Khi nãy tiểu thư cứ một mực đưa cho Sở thiếu ly rượu đó hơn nữa sau khi uống ly rượu vang kia được đúng mười phút thì Ly Dân Vy liền phát tác.
Tiểu thư không thấy nó rất trùng hợp sao?
Cô mỉm cười nhìn ả ta một lượt từ trên xuống dưới.
Hiện tại chưa nên bóc đi lớp dán sau bức màng chắn kia, để từ từ xem cô ta có thể thoái thác được chuyện này như nào.
Kiều Lệ Yến bỗng nghĩ ra được gì đó, ả rưng rưng ánh mắt rồi tỏ ra vẻ yếu đuối không nhanh không chậm trả lời cô.
- Lệ Yến thực sự chỉ là có ý muốn cùng phu nhân và Sở thiếu gia dùng bữa, không ngờ phu nhân lại có ý nghĩ xấu về Lệ Yến như vậy.
Kiều Lệ Yến lập tức thay đổi tình hình, chĩa mũi nhọn về phía cô.
Ả không ngần ngại trưng ra vẻ mặt như đang bị cô bắt nạt, ánh mắt long lanh ngấn lệ quay sang nhìn anh với mong muốn được anh lên tiếng bảo vệ.
Nhưng trái lại với tất cả những gì ả nghĩ, anh vẫn ngồi yên đó mặc cho ả có nhìn đến rách da mặt cũng không nhúc nhích một chút.
Ánh mắt của anh không những không nhìn ả lấy một lần mà còn chăm chăm chỉ nhìn vào người con gái đứng bên cạnh Kiều Lệ Yến.
- Thật xin lỗi Kiều tiểu thư, tôi không có ác ý gì với tiểu thư cả.
Chỉ là trong căn phòng này ai cũng có khả năng bỏ thuốc khi Sở thiếu không để ý, nên là phiền Kiều tiểu thư nán lại một chút đến khi tìm ra chân tướng sự thật.
Cô đứng ra phía sau Kiều Lệ Yến đưa tay đẩy ả vào bên trong rồi đóng cửa lại.
Vệ sĩ của Kiều gia thấy vậy rất nhanh cũng đã đến, hai bên vệ sĩ to cao đứng vào bên trong phía trái của cô để bảo vệ an toàn cho Kiều Lệ Yến.
- Đúng là như vậy.
Nhưng từ khi chai rượu được mang vào tôi chưa hề đụng đến để bỏ được thuốc vào trong đó.
Đây đúng là câu trả lời mà cô mong muốn.
Có lẽ ả đã quá bình tĩnh đến mức quên rằng tất cả những gì mà ả biết chưa chắc là những gì mà mọi người biết.
Nắm được điểm yếu này thì có thể dễ dàng khiến Kiều Lệ Yến tự nói ra không cần tốn một chút công sức.
- Tôi chỉ mới nói là có khả năng bỏ thuốc chứ đâu có nói là bỏ vào đâu? Kết quả điều tra cũng đang nằm trên tay Sở thiếu, chỉ có anh ấy mới biết được là có thuốc ở những