Lục Địa Kiện Tiên

53: Thông Đồng Làm Bậy 2


trước sau


 
 
Kỷ Tiểu Hi giật nảy mình, vội vàng nói với Tổ An, lần này nàng tới vốn là dự định cứu người, Tổ An là bị nàng kéo qua, nàng cũng không nguyện ý nhìn thấy đối phương bởi vì nàng mà mạo hiểm.

 
Đáng tiếc lần này mình mang thuốc bột trước đó ở trong núi dùng gần hết rồi, không biết còn có thể đối phó đám người này hay không.

 
- Vậy còn ngươi?
 
Tổ An có chút ngoài ý muốn, tiểu nha đầu này không phải muốn lưu lại một người ngăn chặn địch nhân đó chứ?
 
- Yên tâm đi, ta có năng lực tự bảo vệ mình, hơn nữa cha ta là Kỷ Đăng Đồ, bọn hắn không dám đụng đến ta.

 
Kỷ Tiểu Hi nhanh chóng nói.

 
Tổ An lắc đầu:
 
- Bọn hắn ngay cả Ngọc gia cũng dám động, ngươi chỉ là nữ nhi của một lang trung, tính toán cái gì chứ.

 
Kỷ Tiểu Hi muốn nói lại thôi, nghĩ thầm kỳ thật cha ta rất lợi hại, nhưng nàng còn chưa nói ra, Tổ An đã nói:
 
- Nấp kỹ, không được đi ra.


 
Nói xong trực tiếp nhảy ra ngoài:
 
- Này, ban ngày ban mặt càn khôn tươi sáng, các ngươi cũng dám hành hung ở bên đường!
 
Kỷ Tiểu Hi há miệng thật to, nghĩ thầm hắn điên rồi sao? Đi ra như vậy khác nào chịu chết, hơn nữa còn khiêu khích đối phương.

 
Quả nhiên, những hắc y nhân kia nhao nhao mắng to:
 
- Tiểu tử thúi từ đâu tới, cũng dám quản sự tình của Hắc Phong Trại chúng ta!
 
Tổ An sững sờ:
 
- Các ngươi là Hắc Phong Trại?
 
- Đương nhiên, các hạ là ai?
 
Bảo Cương âm thầm đề phòng nhìn hắn, bỗng nhiên toát ra một người, hắn cũng đoán không ra nội tình, trước ổn định lại nói.

 
Bởi vì đột nhiên xuất hiện một người lai lịch không rõ, hắc y nhân và Ngọc gia đều tạm thời dừng tay.

 
Tổ An chắp tay:
 
- Dễ nói dễ nói, tại hạ Thành Thủ Bình, người giang hồ xưng lời hứa ngàn vàng thủ khẩu như bình chính là kẻ hèn này.

 
Kỷ Tiểu Hi ở trong bụi cỏ nháy nháy mắt, Thành Thủ Bình là ai?
 
Các hắc y nhân hai mặt nhìn nhau, tựa hồ chưa từng nghe qua có nhân vật như vậy, bất quá tình cảnh này, đối phương một người có thể mặt không đổi sắc, nghĩ đến cũng không phải người xoàng xĩnh.

 
Thấy song phương còn trò chuyện, hộ vệ bên Ngọc gia lo lắng, người cầm đầu kia hô lớn:
 
- Vị anh hùng này, chúng ta là Vân Trung Ngọc gia, nếu anh hùng có thể viện thủ, về sau Ngọc gia tất có hậu báo!
 
Bảo Cương biến sắc, liếc mắt ra hiệu cho thủ hạ, để bọn hắn ngăn cản đường lui của Thành Thủ Bình, dù sao lần này sự tình bọn hắn cướp giết đội xe của Ngọc gia, là không thể tiết lộ được.

 
- Hậu báo?
 
Tổ An hỏi.

 
- Dày bao nhiêu?
 

Người Ngọc gia sững sờ, người này sao lại không theo lẽ thường ra bài a, bình thường không phải sẽ nói cái gì hành hiệp trượng nghĩa, không màng hồi báo bla bla sao? Bất quá đối phương đã đặt câu hỏi, hắn vẫn hồi đáp:
 
- Mặc dù Ngọc gia chúng ta không dám nói phú khả địch quốc, nhưng vàng bạc tài bảo, thần binh nguyên thạch, thậm chí công danh tước vị, chỉ cần các hạ muốn, Ngọc gia chúng ta đều có thể

thỏa mãn.

 
Tổ An nhẹ gật đầu:
 
- Tốt thì tốt, nhưng ta càng ưa thích sắc đẹp một chút, nghe nói phu nhân nhà các ngươi năm đó là kinh thành đệ nhất mỹ nhân, ta muốn nàng được không?
 
Bên hắc y nhân kia, lúc đầu Bảo Cương còn lo lắng gia hỏa không rõ nội tình này sẽ nhúng tay trợ giúp Ngọc gia, nhưng nghe hắn nói lời này, không khỏi trợn mắt hốc mồm, còn kém chút hô 666 (*kiểu nói lóng cổ vũ ở bên Trung, lục lục lục, đồng âm với phục phục phục), thấy đối phương đi về phía bên này, liền ra hiệu thủ hạ không cần phải đi bọc đánh, làm tốt đề phòng là được.

 
Hộ vệ Ngọc gia sầm mặt lại:
 
- Các hạ chớ có nói đùa.

 
Tổ An giang tay:
 
- Ta không có nói đùa, chỉ cần phu nhân nhà các ngươi nguyện ý theo ta một đêm, ta liền giúp các ngươi giải quyết hết những người Hắc Phong Trại này.

 
Kỷ Tiểu Hi hơi đỏ mặt, gia hỏa này rõ ràng! lại giả vờ làm ra một bộ háo sắc.

 
Nàng biết nội tình của Tổ An, nhưng người Ngọc gia không biết a, một đám hộ vệ nhao nhao căm tức nhìn hắn.

 
Đến từ Ngọc Bân, điểm nộ khí +99!
 
Đến từ Ngọc Tuấn, điểm nộ khí +99!
 
Đến từ Ngọc Mãnh Đích, điểm nộ khí +99!
 

!
 
Nhìn điểm nộ khí nhanh chóng tăng cao, Tổ An cảm thấy cái hệ thống này thật quá xứng đôi với mình, kiếm điểm nộ khí quả thực là nhẹ nhõm thoải mái, đáng tiếc duy nhất là thời gian đạt được bàn phím quá muộn, nếu sớm mấy năm, bằng công lực của hắn ở trên diễn đàn, chỉ sợ kiếm được điểm nộ khí đã đủ hắn phi thăng.

 
Bất quá để hắn có chút ngoài ý muốn là, Ngọc phu nhân kia lại không có điểm nộ khí, chẳng lẽ nàng không để ý?
 
Tổ An không nhìn ánh mắt giết người của những hộ vệ kia, chuyển hướng nói với Bảo Cương:
 
- Ta xưa nay ngưỡng mộ đại danh của Hắc Phong Trại, chỉ hận vô duyên gia nhập, hôm nay đúng lúc là một cơ hội, không biết vị đại ca này có thể thu lưu ta hay không, ta cái gì cũng không cần, chỉ cần bắt được Ngọc phu nhân, chia ta một chén canh là được.

 
Đến từ Ngọc Bân, điểm nộ khí +99!
 
Đến từ Ngọc Tuấn, điểm nộ khí +99!
 
Đến từ Ngọc Mãnh Đích, điểm nộ khí +99!
 
!
 
 
 
 
 
 
 


trước sau
Bình luận văn minh lịch sự là động lực cho tác giả. Nếu gặp chương bị lỗi hãy "Báo lỗi chương" để BQT xử lý!
Sử dụng gói vip bạn sẽ được phép tắt hết quảng cáo khi đọc truyện