Luôn Có Người Điên Cuồng Cố Chấp Muốn Độc Chiếm Tôi

Chương 84: Hồi mộng (Chương kết)


trước sau

Edit: Phưn Phưn

Nghe thấy giọng nói sau lưng, cơ thể Tần Khả cứng đờ, vội vàng xoay người nhìn qua.

Người đàn ông vừa lên tiếng đang dựa ở cạnh cửa, đèn bàn đặt trong phòng chiếu xuống một hình bóng thon dài. Ánh sáng âm u, ngũ quan của người đàn ông nhìn không ra được cảm xúc nào, chỉ mơ hồ có thể thấy được đường cằm sắc bén.

Tần Khả chán nản giơ tay lên, xoa tóc.

"... Anh "theo dõi" em."

Người đàn ông đi vào, tiếng cười trầm thấp rét lạnh. "Em cũng gạt anh giấu một tên tiểu bạch kiểm, còn dám trách anh trước?"

"Anh đừng dạy hư con nít, em ấy còn nhỏ mà."

Tần Khả bất mãn với cách dùng từ của Hoắc Trọng Lâu, trừng mắt với anh.

"Anh nói sai rồi?" Vừa dứt lời, Hoắc Trọng Lâu đã dán sát vào, không chút khách khí duỗi tay ôm lấy eo của cô gái, kéo người vào trong lồng ngực của mình. Sau đó anh khẽ nheo mắt lại, cúi đầu ánh mắt nguy hiểm nhìn cậu bé đứng trước ánh đèn, "Tên tiểu bạch kiểm này không phải định mang em bỏ trốn à?"

Tần Khả: "......"

Tần Khả bất đắc dĩ túm lấy tay Hoắc Trọng Lâu đang ôm bên hông mình, "Em ấy là con nít mà anh cũng... Cũng ghen tuông với con nít là sao, anh bớt ấu trĩ đi được không hả Hoắc Trọng Lâu?"

Hoắc Trọng Lâu hừ một tiếng, trong ánh mắt lộ ra bóng tối u ám, "Nhưng anh lại cảm thấy nó đâu có coi mình là con nít."

Đúng như những gì anh nói.

Ánh mắt Hoắc Trọng Lâu mang theo tia tàn bạo, đừng nói là một đứa trẻ bình thường, chỉ cần là người lớn cũng không thể gánh nổi. Nhưng lúc này, cậu bé lại không mảy may để ý đến toàn bộ hung dữ trong ánh mắt anh, khuôn mặt nhỏ lạnh như băng, thản nhiên đối diện với anh.

Tần Khả không còn cách nào khác, duỗi tay chụp người trước mặt.

Bàn tay trắng trẻo che khuất đi đôi mắt của Hoắc Trọng Lâu.

"Hoắc Trọng Lâu, anh càng ngày càng hay nhỉ, bây giờ cũng để bụng với một đứa bé hả?"

"..."

Hoắc Trọng Lâu đương nhiên cũng cảm thấy hành vi này thật mất mặt, hơi nhíu mi kéo tay cô gái xuống, đặt ở bên môi bất mãn hôn một cái.

"Em có ba phút để làm rõ chuyện này."

Gò má Tần Khả đỏ lên, rút tay về, "Vậy anh ở chỗ này đếm đi, em mang em ấy đi ăn cơm."

Nói xong, Tần Khả kéo lấy tên nhóc vẫn đang im lặng đi ra ngoài.

Mấy phút sau.

Phòng ngoài.

Đồ ăn trên bàn vẫn như cũ chưa hề động tới, đằng sau bàn là hai gương mặt lớn nhỏ như copy paste, đều không cảm xúc nhìn Tần Khả.

Chỉ là, cái lớn thì hơi hung dữ, còn cái nhỏ thì thoạt nhìn có chút đáng thương.

Tần Khả: "......" Đau đầu.

Nghiêm túc suy nghĩ, cô quyết định bắt đầu giải quyết "Mâu thuẫn" từ người hiểu được đạo lý.

Tần Khả nhìn Hoắc Trọng Lâu.

"Anh không cảm thấy em ấy rất giống anh sao?"

"Cho nên em liền gạt anh?"

"... Em chỉ là định chờ sau khi Hoắc Cảnh Ngôn xác định quan hệ của anh và em ấy xong, thì mới nói cho anh."

"Quan hệ? Quan hệ gì?" Hoắc Trọng Lâu nheo mắt, "Em nghi ngờ anh?"

"... Em không có."

"Ngoài em ra anh không hề có hứng thú cũng sẽ không có hứng thú với bất kì ai, càng không thể chạm vào mấy người đó."

"... Ừm, nhưng mà trông giống nhau thế này thì chỉ có quan hệ huyết thống, ngoại trừ cha con cũng có thể là, cái khác."

"Vậy thì liên quan gì đến anh?"

"......"

Tần Khả hoàn toàn câm nín.

Qua hồi lâu, cô mới bất đắc dĩ hỏi: "Tên nhóc này có thể là em trai của anh, anh cũng không để ý chút nào sao?"

Hoắc Trọng Lâu lạnh nhạt nhìn lướt qua cậu bé bên cạnh, "Nếu đúng như vậy, thì cũng do ông già ở bên ngoài để lại nợ phong lưu, có liên quan gì đến anh chứ?"

Tần Khả như bị nghẹn, nửa ngày mới chán nản nói: "Được rồi, là do em nghĩ nhiều. Em không nên giấu anh, xin lỗi."

Hoắc Trọng Lâu nheo mắt nhìn cô, "Tưởng một câu xin lỗi là có thể giải quyết chuyện gạt anh giấu người ở trong phòng mình?"

Tần Khả: "... Anh có thể đổi một cách giải thích khác cho hiểu lầm này mà."

"Có hiểu lầm sao, không phải anh đang nói sự thật à?"

"... Em ấy chỉ là một đứa trẻ."

"Một đứa trẻ mà muốn em gả cho nó?"

Tần Khả: "......"

Nhắc tới việc này, ánh mắt Hoắc Trọng Lâu càng thêm âm u. Anh liếc mắt nhìn cậu bé bên cạnh một cái, đột nhiên như nghĩ tới việc gì đó, hỏi: "Buồi tối mấy ngày hôm trước, em ngủ cùng một phòng với nó?"

"Đương nhiên không phải."

Tần Khả không chút do dự phủ nhận. Cô rất chắc chắn nếu vấn đề này được giải thích chậm, vậy thì không biết người đàn ông trước mặt sẽ nổi điên thế nào nữa.

"Một tuần nay em đều ngủ ở sô pha."

Vẻ mặt của Hoắc Trọng Lâu cũng hơi bớt giận.

"Đêm nay để nó đến phòng cho khách."

Tần Khả hơi do dự, cuối cùng vẫn quyết định không so đo với người nào đó đang nổi máu ghen. Cô gật đầu, "Vậy anh về trước đi. Chờ em ấy ăn cơm xong, em sẽ đưa em ấy đến phòng cho khách."

Không đợi Hoắc Trọng Lâu lên tiếng, Tần Khả bổ sung:

"Anh ở bên cạnh, nhất định em ấy sẽ không động vào cơm tối."

"..."

Hoắc Trọng Lâu híp mắt, ánh mắt nguy hiểm nhìn cậu bé đang cúi đầu ở trước mặt, cảm xúc chìm nổi trong mắt mấy giây mới miễn cưỡng đồng ý.

"Được."

Tần Khả đứng dậy, đưa Hoắc Trọng Lâu đi đến ngoài cửa phòng, đang đỡ cửa định đóng lại, thì thấy người trước mặt đột nhiên vòng trở lại.

"Anh còn có ——"

Còn chưa nói xong đã bị người đàn ông cúi người hôn lấy, nuốt xuống.

Tần Khả vô cùng bất ngờ, tay phải đang rủ bên cạnh nâng lên theo bản năng, vịn lên cánh tay của người đàn ông trước mặt. Động tác này khiến cho đôi mắt đen của Hoắc Trọng Lâu sáng lên, anh lại được voi đòi tiên mà tiến lên một bước, càng hôn sâu hơn.

Tay trái của cô gái vịn trên cửa vô thức nắm chặt, đầu ngón tay ép tới mức trắng nhợt.

Trong phòng, tiếng dao nĩa chạm vào đĩa sứ vang lên.

"...!"

Tần Khả bỗng hoàn hồn, nhớ tới trong phòng còn một đứa nhóc bảy tám tuổi, trên mặt không khỏi nóng lên, duỗi tay đẩy người này đi ra ngoài.

"... Hoắc Trọng Lâu!"

Cô xấu hổ đến mức tức giận, nhưng lại không có cách nào, chỉ có thể thấp giọng kêu rồi trừng đối phương.

"Ngủ ngon."

Khóe miệng người đàn ông cong lên, tia thỏa mãn lướt qua đáy mắt.

Rốt cuộc Tần Khả không thể nhịn được nữa mà đóng cửa phòng lại.

Cô dựa vào cửa tự mình thôi miên "Chưa từng phát sinh việc gì cả" đến mấy lần, lúc này mới xoay người, cố gắng làm cho nét mặt mình thoải mái lên tiếng:

"Được rồi, cái người đáng ghét đã bị chị đuổi đi, bây giờ em có thể ăn tối ——"

"Tôi không phải con nít."

Cậu bé ngồi trên ghế đang rủ mắt đột nhiên lên tiếng, cắt ngang lời Tần Khả.

Mái tóc đen phía sau đã được Tần Khả buộc lên trước đó, khuôn mặt vẫn còn mang theo nét bụ bẫm của trẻ con nâng lên, trông không hề có cảm xúc. Giọng nói cũng bình tĩnh tựa như mặt nước phẳng lặng không gợn sóng.

"Cho nên, chị không cần phải dỗ tôi như dỗ một đứa con nít không hiểu gì."

Tần Khả dở khóc dở cười đi vào.

"Năm nay em mới bao lớn? Bảy tuổi? Tám tuổi? Tóm lại chắc hẳn là chưa tới mười tuổi nhỉ? Anh trai vừa rồi còn lớn hơn em tới mười mấy tuổi, đối với bọn chị mà nói, em quả thật chỉ là một đứa nhóc, việc này cũng đâu có gì mất mặt."

"—— Tôi không muốn làm con nít!"

Cậu bé vẫn luôn thấp giọng nói chuyện đột nhiên bùng nổ.

Tần Khả bị dọa sợ đến nỗi dừng lại. Trong phòng bỗng trở nên tĩnh mịch, sau đó cô mới phản ứng lại, khẽ nhíu mày.

"Vì sao?"

"..."

Nhảy đến trên mặt đất cậu bé vẫn cúi đầu, hai tay rủ bên người cũng đã nắm chặt thành quyền, có lẽ là do dùng sức quá lớn, nên đến cả thân thể cũng không nhịn được mà run rẩy.

Cậu cắn chặt hàm răng, giấu dưới mái tóc, đôi con ngươi mang theo cảm xúc âm u đen tối không hề phù hợp với tuổi tác.

"Bởi vì vô dụng."

Cậu gần như là gằn từng chữ một.

——

Bởi vì cậu chỉ là một đứa trẻ, cho nên cô không hề đem cậu để vào mắt. Bởi vì cậu chỉ là một đứa trẻ, cho nên người đàn ông kia làm gì với cô thì cậu cũng không có cách nào để ngăn cản. Vì cậu chỉ là một đứa trẻ, cho nên mặc kệ cậu nói cái gì, cô gái cũng không coi nó là sự thật!

"Sao lại nói là vô dụng chứ?"

Nghe không hiểu ẩn ý trong lời nói của cậu bé, Tần Khả cũng không chú ý tới cảm xúc lúc này trong đôi mắt cậu, cô cảm thấy hơi đau đầu đi qua.

Hiện tại, Tần Khả càng xác định tên nhóc này có quan hệ huyết thống với Hoắc Trọng Lâu —— Thế hệ này của Hoắc gia bọn họ, sâu trong xương cốt đều có một loại gen tùy thời tùy chỗ đều có thể nổi điên.

Nhưng mà may mắn cậu bé này vẫn còn nhỏ tuổi, có thể dễ dàng dẫn đường cho cậu.

Cô cảm thấy tốt nhất là bản thân nên bóp chết cái giống gen nổi điên này từ trong trứng nước, tránh cho về sau tên nhóc này lại hại người hại mình.

Nghĩ như vậy, Tần Khả phát huy tính nhẫn nại lớn nhất của bản thân, đi đến trước mặt cậu bé, cô gập đầu gối cúi người xuống.

"Đừng sốt ruột, nhóc con, một ngày nào đó em cũng sẽ lớn lên mà."

Bé trai cúi đầu, lầm bầm hỏi:

"... Vậy chị sẽ chờ tôi sao?"

"Hửm?" Tần Khả nghe không rõ, "Em nói cái gì?"

Cậu bé trước mặt ngẩng đầu.

Con ngươi đen nhánh giấu bên dưới mái tóc cuối cùng cũng lộ ra, có một cảm xúc nào đó khắc sâu vào bên trong, bất chợt khiến cho Tần Khả sợ hãi ——

"Chị, chị chờ tôi lớn lên được không? Tất cả những gì anh ta có thể cho chị thì tôi cũng có thể, bao gồm cả chính tôi."

Cậu bé tiến lên, một cảm xúc gần như là dữ tợn chợt lướt qua khuôn mặt nhỏ tuấn tú —— Đột nhiên cậu duỗi tay nắm lấy cổ tay của cô gái vẫn chưa hoàn hồn ở trước mặt.

"Đừng để cho anh ta hôn chị, chạm vào chị, đừng ở bên anh ta... Chị đợi tôi một chút, tôi rất nhanh sẽ lớn lên!"

Tần Khả thực sự là bị cậu bé trước mặt này dọa sợ —— Ánh mắt thần thái này, quen thuộc đến nỗi khiến cô kinh hãi.

Cô gần như không hề suy nghĩ liền lùi nửa bước.

Gần như cùng lúc đó, di động ở trên bàn của cô đột nhiên vang lên.

Tần Khả bị tiếng chuông di động làm cho tỉnh táo, vội vàng đi qua cầm lấy, nhìn cũng chưa nhìn liền nhận điện thoại, hấp tấp đi vào phòng trong.

Theo bản năng cô đóng lại cửa phòng sau lưng.

Mặc dù không muốn thừa nhận, nhưng trong lòng Tần Khả biết rõ, vừa rồi mình dường như là chạy trối chết —— ở trước mặt một đứa bé mới chỉ có bảy tám tuổi.

Nhưng mà ánh mắt của cậu...

Thật sự rất giống Hoắc Tuấn.

Tần Khả không dám nghĩ thêm.

Mà giọng nói quen thuộc bên tai cũng kéo ý thức cô trở lại:

"... Tiểu thư Tần?"

Tần Khả đau đầu nhìn thoáng qua tên người gọi, lúc này mới đưa điện thoại về bên tai, cô ổn định lại hô hấp rồi mới nói, "Hoắc quản gia, ngại quá, vừa rồi không thấy... Sao vậy, trễ vậy rồi vẫn có chuyện gì sao?"

"Vâng, trước đó không phải tiểu thư Tần kêu tôi điều tra thân phận đứa bé kia sao?"

Ánh mắt Tần Khả sáng lên, thân thể không tự giác trở nên căng chặt. "Có kết quả rồi à?"

"Coi như có, nhưng cũng không có."

Tần Khả: "...?"

Ở đầu bên kia điện thoại Hoắc Cảnh Ngôn im lặng vài giây rồi mới nói: "Đứa nhỏ này giống như đột nhiên xuất hiện, tôi không tra ra bất kì khả năng nào liên quan đến lai lịch của cậu ấy —— Dù đã dựa theo đúng như lời tiểu thư Tần nói, từ một tuần trước cậu ấy đã xuất hiện ở nhà cũ Hoắc gia, nhưng gần một tháng, video theo dõi của tất cả con đường ra vào ở Hoắc gia, đều không có dấu vết xuất hiện của đứa nhỏ này."

"...!"

Hô hấp của Tần Khả bỗng dưng vặn chặt.

"Ý anh là, em ấy xuất hiện ở Hoắc gia mà không hề có bất kì tiếng động nào?"

"Không loại trừ khả năng bỏ sót. Nhưng ít nhất trong cuộc điều tra này, tôi không thể tra ra được lai lịch của cậu ấy."

"......"

"Tôi sẽ điều tra lại lần nữa, nhưng mà tôi nghe nói thiếu gia Trọng Lâu cũng đã biết đến sự tồn tại của cậu ấy, lại xét thấy loại tình huống trước mắt, nên tôi sẽ kêu người đến chỗ tiểu thư Tần đón cậu ấy đi —— Trước khi xác nhận được lai lịch của cậu ấy, thì tiểu thư Tần vẫn nên cố gắng hạn chế tiếp xúc với cậu ấy."

"Nhưng ——"

"Hôn lễ của ngài và thiếu gia Trọng Lâu sắp diễn ra, chuyện này cứ giao cho tôi, ngài vẫn là chuyên tâm chuẩn bị hôn lễ đi."

"Được rồi," Tần Khả dựa lên trên cửa phòng, "... Tôi biết rồi."

Điện thoại ngắt kết nối.

Nhất thời tâm trạng của Tần Khả phức tạp đến nỗi khó có thể diễn tả.

Chỉ chốc lát sau, cô liền mơ hồ nghe thấy ở gian ngoài tiếng người hầu bước vào phòng.

Tiếng thấp giọng nói chuyện vang lên, Tần Khả muốn nghe nhưng lại không dám nghe —— Trước khi chưa thể xác minh được suy nghĩ của mình, thì cô dường như không dám đối mặt với đứa bé kia. Mà về phương diện khác, lại lo lắng là do bọn họ nghĩ sai, càng khiến cho cô có cám giác tội lỗi với đứa bé đó.

Một lúc lâu sau, rốt cuộc trong phòng cũng trở nên yên tĩnh.

Tần Khả xoay người kéo cửa phòng. Gian ngoài đã không còn ai. Đồ ăn trên bàn vẫn như cũ chưa hề động qua, cửa ngoài cũng đóng chặt, tựa như như chưa từng có ai tới đây.

Trong không khí yên tĩnh, cô gái khẽ thở dài một tiếng.

Hy vọng... Không phải như những gì cô nghĩ.

Ngày diễn ra hôn lễ tới đúng hạn.

Bắt đầu từ hôm đó, Tần Khả thật sự không hề nhìn thấy cậu bé xuất hiện trước mặt mình, mãi cho đến buổi lễ hôm nay.

Hôn lễ của Hoắc đại thiếu gia, đương
nhiên khách mời đến buổi tiệc không phải số ít, một phần trong đó là thế giao của Hoắc gia hoặc là bạn bè của Hoắc Trọng Lâu, số còn lại đều là những người có ý đồ muốn mượn danh tiếng Hoắc gia để leo lên.

Tần Khả ghét nhất chính là trường hợp như vậy, theo Hoắc Trọng Lâu đi tiếp rượu mấy bàn trưởng bối xong thì mượn cớ chịu không nổi mùi rượu, rồi từ nhà chính lén chạy ra bên ngoài, tránh đi mấy người hầu chạy vào sân sau.

Từ nhà chính thông ra cửa chính sân sau có một cái cổng vòm, sau khi đi ra sẽ thấy một đoạn đường mòn rộng rãi được lát đá cuội, cách con đường khoảng mấy chục mét, còn có một đài phun nước nhỏ.

Hôn lễ được làm long trọng, gần như toàn bộ người hầu trong nhà đã được điều động đến phía trước, lúc này đài phun nước ở giữa lùm cây được cắt tỉa kĩ càng lại trông vô cùng yên tĩnh. Tựa như có thể nghe được tiếng lá cây lay động chạm nhẹ vào nhau cùng với tiếng côn trùng kêu vang.

Đèn đường ở sân sau được phỏng theo phong cách Châu Âu cổ điển, ánh đèn mang một màu đồng thiếc nhàn nhạt, khiến cho dòng nước của đài phun bị nhiễm một màu vàng kim.

Tần Khả không kiềm lòng được đi qua.

Lúc chỉ còn cách đó mấy mét, thân hình của cô bỗng cứng đờ.

Đằng sau đài phun nước có một cái ghế dài, nó vốn bị giấu dưới bóng cây, lại ở nơi khuất mắt cô, cho nên trước khi đi tới, Tần Khả vẫn chưa chú ý đến.

Cho đến lúc này, khi hình ảnh cái ghế xuất hiện trong tầm nhìn của cô, Tần Khả mới chú ý tới bản thân chẳng những bỏ qua sự tồn tại của cái ghế này, mà còn có cả đứa bé đang im lặng ngồi trên đó.

Chỉ là vị trí ngồi của cậu bé không phải là ở trên mặt ghế.

——

Hướng thân thể của cậu ngược lại với ghế dài, chỗ tựa lưng vừa hẹp vừa nguy hiểm, chiều rộng ước chừng chỉ bằng khoảng hai ngón tay.

Mà phong cách của chiếc ghế này rất đặc biệt, lưng ghế rất cao, hơn nữa phía sau là một hàng rào thấp bao quanh đài phun nước, vì thế cậu bé chỉ cần lùi bước, thì dưới chân chỉ là một khoảng không, lại xuống dưới nữa chính là phần đáy của đài phun nước sâu chừng một mét rưỡi...

Sắc mặt Tần Khả bỗng thay đổi.

Nếu thật sự rơi vào, thì không biết được sẽ xảy ra chuyện rắc rối gì!

"Nhóc à, em ngồi ở đó làm gì thế, mau xuống đây đi!"

"..."

Ban đầu khi cậu bé bị Tần Khả phát hiện thì cúi đầu, không biết là đang nhìn nước trong đài phun, hay là nhìn hình ảnh của mình trong dòng nước, hoặc là cả hai đều không phải. Sau khi nghe thấy giọng của Tần Khả, cậu ngừng vài giây, mới chậm rãi ngẩng đầu.

Con ngươi bị ánh đèn màu đồng thiếc quét lên một màu vàng kim nhàn nhạt.

Côn trùng kêu vang vài tiếng, cậu bé bỗng nở nụ cười.

Đây là lần đầu tiên Tần Khả thấy cậu bé này cười, rất đẹp, nhưng không hiểu sao lại làm cho cô thấy lạnh cả người. Giây tiếp theo cô liền nghe thấy suy nghĩ của mình được chứng thực —— Cậu bé ngồi trên lưng ghế dựa cao khẽ nghiêng đầu xuống.

"Chị muốn tôi nhảy xuống như vậy à?"

Vừa dứt lời, hay tay cậu chống ở bên người, giống như tùy thời đều có thể nhảy xuống.

Đồng tử Tần Khả co chặt lại:

"... Đừng!"

Với sự phối hợp đến gần như biến thái của cơ thể, vậy mà ngay khoảnh khắc sắp nhảy xuống cậu bé đột ngột dừng lại.

Cậu rủ mắt nhìn sắc mặt trắng bệch của Tần Khả, khẽ cười một tiếng, nhưng ánh mắt lại lạnh lẽo.

"Tôi còn cho rằng chị không quan tâm đến việc tôi sống hay chết chứ, thì ra là sẽ lo lắng à."

Tần Khả: "......"

Bây giờ cô chỉ muốn biết, trong thời gian mấy ngày ngắn ngủi, rốt cuộc Hoắc Cảnh Ngôn đã "Chăm sóc" người ta thế nào, mà khiến cho một đứa nhỏ ngoan ngoãn lại biến thành dáng vẻ hiện tại ——

Đột nhiên nhớ tới buổi tối hôm đó vẻ mặt cuối cùng của cậu trước khi bị đưa đi, trong lòng Tần Khả liền trống rỗng.

Hình như trước đó cũng không phải là không có dấu hiệu.

"Hôn lễ thế nào?" Cậu bé yếu ớt nhìn thoáng qua hướng ngoài sảnh, "Trông rất náo nhiệt."

Tần Khả cố gắng nở nụ cười vui vẻ.

"Đừng học theo giọng điệu nói chuyện của người lớn, nghe rất kì lạ..."

"Không phải tôi học, chỉ là không biết vì sao, giống như ngoại trừ việc tôi không nhớ rõ mình tới từ đâu, không nhớ rõ chuyện quá khứ ra... Thì cái gì tôi cũng hiểu đấy, chị."

Nụ cười của cậu bé biến mất, cuối cùng biến thành khuôn mặt hoàn toàn không có cảm xúc.

"Giống như tôi biết hôn lễ của hai người, biết rằng qua hôm nay thì về sau chị sẽ không bao giờ có thể là của tôi."

Cùng với người nào đó, quả thật càng ngày càng giống...

Tần Khả thầm run lên.

Trên mặt cô vẫn cố nở nụ cười cứng đờ, "Em nghe lời, trước tiên đi xuống dưới đây, được không?"

"Được."

"?"

Nghe lời vậy à?

Tần Khả còn chưa kịp phản ứng, thì thấy cậu bé đột nhiên ngã ra sau.

Giây tiếp theo, cả người biến mất khỏi tầm nhìn của mình.

"——!!"

Trong nháy mắt sắc mặt Tần Khả trắng xanh.

Tiếng kêu sợ hãi của cô bị mắc ở cổ họng, là do quá sợ hãi nên không thể kêu lên.

Đứng ngẩn ra tại chỗ vài giây thì cô mới hoàn hồn, bước chân vội vàng gần như lảo đảo chạy tới, đỡ lấy tay ghế rồi chúi người qua ——

Phía sau bị chỗ tựa lưng che kín mít, cậu bé nhỏ đang bình yên vô sự ngồi ở đó.

Chân Tần Khả mềm nhũn, thiếu chút nữa là ngồi bệt xuống đất.

Vẫn chưa hết sợ hãi, ngực cô vẫn không nhịn được còn đang phập phồng, hơi thở cũng dồn dập:

"Có phải em muốn... Hù chết chị... không?"

Tần Khả vừa dứt lời, cổ tay cô đang để trên mặt ghế đột nhiên bị đè lại.

Tần Khả ngẩng đầu, "Nhóc à, em đừng quậy nữa, nếu không chị thật sự sẽ ——"

"Tần Khả, em là của tôi."

"——!?"

Giọng nói nhẹ nhàng đột ngột vang lên này không thể quen thuộc hơn được nữa, khiến cho đầu óc Tần Khả như muốn nổ tung.

Hoắc, Tuấn!

Tần Khả mở to hai mắt muốn nhìn kĩ lại dáng vẻ thật sự của người trước mặt, nhưng lại không như mong muốn, một khắc này tất cả ánh sáng giống như bị thứ gì đó hút đi, chỉ còn lại một khoảng không gian tăm tối có thể cắn nuốt hết thảy.

Trong bóng tối khiến cho người ta sợ hãi này, chỉ có một giọng nói quen thuộc đang chậm rãi tới gần.

Xúc cảm lạnh lẽo hôn lên trên cánh môi cô.

"Ai cũng không thể đoạt em với tôi, dù đó có là tôi của quá khứ cũng không được."

"......!"

Tần Khả chưa kịp nói gì, thì cảm giác được phần đất đá cuội cứng rắn đang chống đỡ mình đột nhiên trở nên mềm xốp, sự xốp mềm ấy bỗng chốc tràn ra khắp nơi, từng chút bao bọc lấy "cơ thể" của cô, cuối cùng đem toàn bộ ý thức của cô, nuốt sâu vào trong bóng tối.

Mấy phút sau.

Người hầu đi ra ngoài tìm người nhìn thoáng qua một góc ghế dài thì thấy một bóng dáng mệt mỏi ở đó, người hầu cực kỳ hoảng sợ, cuống quít chạy qua ——

"Tiểu thư Tần? Tiểu thư Tần!"

"... Ưm."

Cô gái chậm rãi đứng dậy, cô mờ mịt nhìn thoáng qua ghế dài, lại nhìn nhìn người hầu đang đỡ mình.

"Sao tôi... Lại ở đây?"

"Không biết ạ, trước dó ngài nói muốn đi ra ngoài một lát, tôi vừa rồi không đợi được, nên đi ra ngoài tìm ngài, thì thấy ngài đang nằm ngủ ở đây."

"Gì...? Ngủ ở đây?" Tần Khả bất đắc dĩ lắc lắc đầu, "Vậy quả thật là quá mệt rồi... Nhất định là do hôn lễ quá mệt."

Người hầu thở phào nhẹ nhõm, cười: "Ngài không có việc gì là tốt rồi, để tôi đưa ngài trở về."

"Được."

Cô gái đứng lên, cùng người hầu đi về phía trước. Tiếng côn trùng kêu mơ hồ truyền tới đây.

"Không biết tại sao, luôn có cảm giác... Giống như đã quên gì đó."

"Sao? Là chuyện rất quan trọng à?"

"Hình như không phải. Haizz, thôi không nghĩ nữa —— đúng rồi, Hoắc Trọng Lâu thế nào, có còn khách nào rót rượu cho anh ấy không?"

"Có chứ, tôi thấy thiếu gia Trọng Lâu sắp bị chuốc say rồi."

"Mấy người cũng không trông chừng anh ấy à?"

"Ha ha, tiểu thư Tần, ngoại trừ ngài, ở Hoắc gia ai dám làm thế với thiếu gia Trọng Lâu chứ? Rõ ràng ngài ấy cũng chỉ nghe lời của ngài."

"......"

Tiếng nói chuyện dần dần bị chôn vùi trong màn đêm.

Sắc trời như nước, ánh trăng yên tĩnh.

Vị tiểu thư xinh đẹp này, nên tỉnh lại rồi.

Ai?

Ai đang gọi cô...

Tần Khả cố gắng mở đôi mi mệt mỏi, từng tia sáng lại lẻn vào trong tầm mắt.

"Đầu đau quá..."

Tần Khả vô thức lẩm bẩm một tiếng, quơ quơ cái đầu đang đau nhức nặng nề.

Cô cảm giác chính mình giống như vừa ngủ một giấc, mơ một giấc mơ, hơn nữa là một giấc mơ rất dài rất dài. Dài đến nỗi giống như đã qua một đời, khiến cho cô hoàn toàn không nhớ nổi hôm nay là hôm nào.

"Tôi đây là... đang ở đâu..."

Cuối cùng chờ đến khi lý trí cũng trở về từng chút một, Tần Khả theo bản năng nhìn xung quanh mình.

Tùy ý chỉ lên cái đỉnh nhọn của tấm màn, bàn dài nhỏ thấp hẹp, một quả cầu pha lê thoạt nhìn giống như hàng vỉa hè...

Từ từ.

Quả cầu pha lê?

Một đoạn kí ức bỗng nhiên ùa về, đồng tử của cô co rụt lại, không thể tin tưởng mà ngẩng đầu nhìn về phía đối diện.

Ông lão quen thuộc, nụ cười dễ gần thân quen.

"Vị tiểu thư xinh đẹp này, cô có cảm giác thế nào?"

Tần Khả hơi hé miệng, sau một lúc lâu mới tìm được giọng nói của mình: "Là ông để cho tôi..."

"Chà, lão già đây chưa làm gì cả." Ông lão cười thu dọn đồ đạc của mình, chậm rãi, không nhanh không chậm, "Tôi chỉ là cho hai người một nơi thoải mái dễ chịu để nằm ngủ một giấc mà thôi."

"......"

"Đến nỗi ở trong mộng mơ thấy cái gì, giải quyết thế nào, đó là quyết định của bản thân hai người, không hề có liên quan gì đến lão già này cả."

Trong lúc nói chuyện, ông lão đã đứng lên.

Mà Tần Khả vẫn mờ mịt nhìn ông, có lẽ là do quá kinh ngạc, nhất thời không biết nên nói gì.

Mãi đến khi đầu óc cô chậm nửa nhịp mới chú ý tới cách dùng từ.

"Hai người".

Tần Khả: "......"

Chẳng lẽ nói, đứa bé trong "mơ" đó, thật sự là...

Tần Khả đang chuẩn bị nghiêm mình chuyển hướng sang bên cạnh, thì nghe thấy tiếng quần áo cọ sát vào nhau, từ tư thế nằm dài trên bàn thấp chậm rãi ngồi dậy.

Nụ cười Tần Khả cứng đờ, "Ngủ ngon... không?"

"Cũng không tệ lắm."

Hoắc Tuấn chậm rãi xoa cổ, giọng nói vô cùng bình tĩnh.

"..."

Tần Khả thở phào nhẹ nhõm một hơi, nụ cười cũng đã chân thành hơn nhiều.

"Vậy chúng ta về ——"

Giọng nói bên tai bỗng nhiên trầm xuống, ý cười lạnh lẽo:

"Chị ơi?"

Tần Khả: "..."

Tần Khả: "!!??"


trước sau
Bình luận văn minh lịch sự là động lực cho tác giả. Nếu gặp chương bị lỗi hãy "Báo lỗi chương" để BQT xử lý!
Sử dụng gói vip bạn sẽ được phép tắt hết quảng cáo khi đọc truyện