LY HÔN HIỂU BIẾT MỘT CHÚT - CHƯƠNG 109
Tác giả: Thủy Sắc Thiên Thanh
Edit: Alex
_____________
Đúng như Thẩm Mộ nói, Khương Vu buổi sáng vừa ngủ, buổi chiều lại ngủ, đến tối quả nhiên mắt mở thao láo. Thẩm Mộ liền cùng cô, hai người đắp chiếc chăn to êm ái mới mua mà nói chuyện phiếm.
Thẩm Mộ hỏi Khương Vu bắt đầu yêu mình từ khi nào. Trong lòng Khương Vu cũng nhen nhóm sự tò mò tương tự. Cô ôm cánh tay mảnh khảnh của Thẩm Mộ, mặt kề sát hõm vai chị. Xúc cảm ấm áp khi tiếp xúc gần nhau khiến cô cảm tính hơn bình thường một chút.
- Còn chị? Chị bắt đầu thích em từ khi nào? – Khương Vu nhỏ giọng hỏi
- Từ lần đầu tiên gặp mặt lúc nhỏ. – Thẩm Mộ bóp chóp mũi nhỏ xinh của Khương Vu.
Đây là lời âu yếm, cũng không phải thật. Trong lòng Khương Vu và Thẩm Mộ đều tự hiểu mà không nói.
Lần đầu gặp nhau thì cả hai đều là trẻ con mới sáu bảy tuổi, xu hướng tính dục và tình cảm các thứ vẫn chưa hình thành hoàn chỉnh, làm sao biết được cái gì là biết ơn, cái gì là cảm động, cái gì là tình yêu.
Chấp niệm từ nhỏ đến lớn của Thẩm Mộ cũng chỉ là tìm được Khương Vu. Còn gặp rồi muốn làm gì, lời hứa "về sau đến lượt chị bảo hộ em" phải thực hiện thế nào, những điều đó Thẩm Mộ chưa từng nghĩ đến. Cho dù gặp được cô bé ân nhân sau muôn vàn xa cách trong cuộc họp báo về phim mới của Lục Viện, hơn nữa qua nhiều lần xác nhận, khẳng định cô bé lúc nhỏ kia chắc chắn đúng là Khương Vu, Thẩm Mộ vẫn chưa ngẫm ra rốt cuộc mình phải làm điều gì cho em.
Cô bé dũng cảm trong trí nhớ kia nay đã trưởng thành. So với lúc nhỏ, em giờ đây càng xinh đẹp, càng hấp dẫn, càng ưu tú. Thẩm Mộ âm thầm để ý Khương Vu thật lâu, mong có thể hiểu biết em, mong có thể làm điều gì đó cho đối phương để báo đáp lại ân tình khi bé. Nhưng càng chú ý, cô lại càng thấy Khương Vu xuất sắc, càng bị em hấp dẫn, cũng càng phát hiện Khương Vu em ấy vốn không cần bất luận sự giúp đỡ nào từ mình.
Điều đó đã từng khiến Thẩm Mộ cảm thấy vô cùng thất bại trong suốt một khoảng thời gian dài.
Nhưng tất cả giờ đã qua. Vị luật sư Khương độc lập, mạnh mẽ, tự tin, đã từng tỏa ra mị lực vô hạn kia lúc này đang dán trên cánh tay cô như chú mèo con. Em chỉ thích tư thế này, thay đổi khoảng cách hay góc độ dù chỉ một chút, Khương Vu đều sẽ không vui. Vừa chiều chuộng vừa quý giá, khó hầu hạ vô cùng, nhưng trong lòng Thẩm Mộ vẫn vui vẻ nở hoa. Luật sư Khương thế này cũng chỉ có cô mới được thấy. Như vậy rất tốt, cô rất vừa lòng.
Có điều vấn đề của Khương Vu thì vẫn phải trả lời đàng hoàng. Luật sư Khương rất nhạy bén, không thể qua loa có lệ.
- Em còn nhớ Lưu Linh Ca không? – Thẩm Mộ nghiêng người hỏi.
Tên này nghe khá quen, Khương Vu suy nghĩ một lúc rồi đáp: “Còn nhớ. Em đã từng thụ lí ủy thác của cô ấy, vì một sự cố ở phim trường.”
Sự cố phim trường lần đó nhắc lại vẫn còn khiến người ta phải thổn thức. Lưu Linh Ca khi ấy là một diễn viên nhỏ vừa hơi có chút tiếng tăm, lần đầu tiên đảm nhận vai nữ chính, cho nên mọi việc đều tự tay làm lấy, vô cùng nghiêm túc, đoàn phim có yêu cầu gì cũng không từ chối.
Những ai từng làm ở phim trường đều biết cảnh quay khó nhất có hai loại, một là cảnh có trẻ con, hai là cảnh có động vật. Không ít diễn viên đỏng đảnh, hay làm giá đều ngại hai dạng đó, thế vai được là sẽ nghĩ mọi cách để né. Lưu Linh Ca lúc trước cũng xui xẻo, dính cả hai đối tượng trong cùng một cảnh quay.
Vừa có chút tiếng tăm, Lưu Linh Ca đương nhiên không muốn để lại ấn tượng xấu, vì thế, cô tự mình ra trận, kết quả… có chuyện.
Sự cố ngoài ý muốn xảy ra. Trong lúc quay chụp, đứa bé dẫm trúng đuôi động vật khi đó là chó, con chó giật mình, nổi điên xoay lại cắn đứa bé. Nhất thời, mọi thứ hoàn toàn rối loạn. Có điều Lưu Linh Ca may mắn không bị thương, chỉ sợ đến mức sững sờ.
Vốn làm diễn viên chính, Lưu Linh Ca cũng xem như người bị hại trong sự cố lần ấy. Đoàn phim đã chi trả phí chữa bệnh cho đứa bé đúng theo quy định. Theo lí mà nói thì Lưu Linh Ca là người có liên quan không chặt chẽ với sự cố xảy ra, vốn không cần luật sư gì. Nhưng cố tình lại có người lòng tham không đáy, muốn nhân chuyện đứa bé bị thương mà moi tiền. Vì Lưu Linh Ca có nhiều fan, được chú ý nên bị nhắm vào.
Đó thật sự là họa từ trên trời ập xuống.
Người nhà đứa bé khi nhận phỏng vấn đã hắt một thau nước bẩn thẳng vào người Lưu Linh Ca. Nói là con nít thì có bao nhiêu sức, dù dẫm trúng cũng không đau, chỉ như gãi ngứa mà thôi. Chó đột nhiên giật mình cắn người chắc chắn là do Lưu Linh Ca lúc đó ở gần con chó và đứa bé nhất đã không cẩn thận làm gì đó. Cô và đoàn phim đều phải gánh vác trách nhiệm trong sự cố.
Ý tứ thật ra đã rất rõ ràng, chỉ thiếu mỗi chưa nói đoàn phim đưa tiền rồi, diễn viên đang nổi Lưu Linh Ca cô có phải cũng nên cho chút đỉnh không?
Lưu Linh Ca ban đầu đã đi thăm đứa trẻ. Tuy cũng một phần là muốn tạo tiếng tốt nhưng nhìn thấy cô bé mới chút xíu đã bị thương, cô cũng thật sự cảm thấy đau lòng, bèn để lại một chút tiền. Kết quả lòng tốt ấy lại bị đối phương nói thành chột dạ.
Lưu Linh Ca đương nhiên tức giận. Mới đầu nghĩ rằng cây ngay không sợ chết đứng, cô cũng không tính toán chi li với mấy lời bịa đặt của người nhà đứa bé. Nhưng giới giải trí có thật sự tin cây ngay không sợ chết đứng bao giờ. Cô không lên tiếng chính là nhượng bộ, cho người khác cơ hội. Người nhà đứa bé thấy nữ nghệ sĩ không ra mặt phản bác liền tự nhận là túm được nhược điểm và chỗ đau của đối phương.
Nghệ sĩ mà, đặc biệt là nghệ sĩ nữ, đều yêu quý thanh danh. Vì giữ tiếng