Cùng lúc đó ở trong bệnh viện.
Phong Ngự Niên nằm ở trên giường bệnh, cũng đang xem buổi truyền hình trực tiếp trên TV trước mặt, bất giác cong đôi môi mỏng.
Một khoảng thời gian lâu như vậy, cuối cùng cô cũng nghĩ thông suốt việc cho mình một thân phận nho nhỏ.
Đây là nói cho mọi người, ngay cả Lộc Hoa và Trác Tinh Hỏa cũng đều có thể cam tâm tình nguyện làm nền cho cô.
Mặc kệ là Lâm Hoài Sơ hay Phong Văn Đống, phỏng chừng hiện tại trong lòng cũng đều đã cuống cuồng lắm rồi, liều mạng đào ra thân phận thật sự của cô.
Khóe miệng anh cong lên một nụ cười, mãn nguyện nhìn vẻ đẹp tuyệt trần trên mặt người phụ nữ đang nói chuyện trên TV, cho dù cô vĩnh viễn sẽ không ngoảnh đầu lại, vĩnh viễn không suy nghĩ đến việc kết hôn lại với mình.
Nhưng thật ra sống yên bình như bây giờ, cũng rất tốt.
Lộc Thập Bát ngồi trên ghế bên cạnh, tay chống đầu, khuỷu tay thì đấm vào đầu gối, tập trung tinh thần thưởng thức nhan sắc tuyệt trần của Sanh Ca.
"Lúc cô chủ làm việc nghiêm túc thật xinh đẹp!"
Nhưng mà nghĩ đến việc chính mình bị ép phải tạm thời cách chức, mặt của anh ta lại sụp đổ: "Lúc cô chủ hung hăng, cũng thật sự khiến người ta sợ hãi! Nếu như cô chủ có thể luôn luôn dịu dàng như thế này thì tốt rồi.
"
Vốn dĩ Phong Ngự Niên đang rất hài lòng với sự tán thưởng của chính mình.
Lộc Thập Bát cứ lải nhải ở bên cạnh, khiến cho anh thấy hơi phiền.
Anh cầm chiếc điều khiển ở trên tủ đầu giường, quả quyết mà ấn nút tắt.
Lộc Thập Bát một giây trước còn đang mê gái, giây tiếp theo đã phát hiện ra cô chủ nhà mình bị thay thế bởi màn hình đen!
"Anh Phong, anh làm sao vậy?"
Phong Ngự Niên không nói lời nào, cũng không thèm để ý đến anh ta, trên mạnh có chút lạnh lùng, càng phù hợp với nguyên do bị bệnh và tiêm thuốc đặc trị, làn da anh trở nên trắng bệch, dù sao cũng lộ ra hơi thở lạnh lẽo chớ lại gần.
Lộc Thập Bát nhìn thấy anh như vậy! Có nên hay không?
"Anh Phong, không phải là anh thấy tôi khen cô chủ, cho nên mới nổi máu ghen đấy chứ?"
Vẻ mặt anh lạnh nhạt: "Thật xấu hổ, là vì không muốn xem nữa.
"
Lộc Thập Bát biết anh là đang lấy cớ, có lòng tốt nhắc nhở anh: "Anh Phong, nói thật cho anh biết, nếu anh đã ly hôn với cô chủ, bây giờ còn mang nhân viên của cô ấy đi, anh và cô ấy vĩnh viễn sẽ không có khả năng, anh xóa bỏ suy nghĩ này đi.
"
Sắc mặt của Phong Ngự Niên trong nháy mắt đen lại.
Lộc Thập Bát hoàn toàn không sợ chết mà tiếp tục nói: "Hơn nữa, tình cảm của cô chủ và cậu Phó là từ nhỏ đến lớn, hai người bọn họ bất kể là tính cách hay gia thế hay tuổi tác hay là bề ngoài, đều vô cùng phù hợp, cho nên anh đây, hãy an phận cầm cái thỏa thuận một năm này về đi, về sau làm cho thật tốt cái danh cậu Phong của anh không phải tốt rồi sao?"
"Phó Thần Dật?"
Phong Ngự Niên nghiến răng nghiến lợi đọc lại ba chữ này một lần.
Nếu như anh còn chưa được tính là một người đàn ông đáng để giao phó, nhưng Phong Ngự Niên và anh ta đã từng gặp mặt hai lần, mặc dù mỗi lần gặp đều đấu đá nhau, nhưng dù sao anh cũng cảm nhận được người đàn ông này rất có lòng thương người.
Còn có lòng cảm thông,
Với một người như Sanh Ca đụng đến anh một thước, tích cách của anh còn cách anh ta một trượng, vậy thì nhất định về sau khi Phó Thần Dật gặp chuyện, nói không chừng sẽ làm cô đau lòng.
Anh làm sao có thể yên tâm giao Sanh Ca cho loại đàn ông này,
"Anh Phong?"
Lộc Thập Bát nhìn anh đang ngơ ngẩn, gọi anh hai tiếng.
Phong Ngự Niên lập tức vén chăn lên, xoay người bước xuống giường, ngay cả kim của bình truyền nước cũng trực tiếp rút ra.
"Anh muốn làm gì đây?" Lộc Thập Bát đứng lên đi theo.
Phong Ngự Niên cũng không quay đầu lại, đeo giày vào rồi đi ra ngoài, lạnh lùng nói hai chữ: "Xuất viện.
"
"Hả? Bây giờ anh mới ở được vài ngày thôi! Xuất viện là phải để bác sĩ kiểm tra lại giấy chứng nhận một lần nữa!"
Anh ta vội vàng đuổi theo, thấy Phong Ngự Niên bất chợt đứng ở cửa phòng bệnh.
Đợi đến khi anh ta đến gần, Phong Ngự Niên mới mở tay ra với anh ta: "Điện thoại di động, đưa đây.
"
!
Chương trình tuyển chọn nhân tài lần này được tổ chức vô cùng thành công, bởi vì chiếc áo gi lê mà Sanh Ca tự tay may, bởi vậy mà giá cổ phiếu của Angle tăng vọt, còn gặt hái được một làn sóng khen ngợi.
Buổi tối, Sanh Ca đứng ở trong hậu trường trò chuyện cùng với Chu Tiểu Tinh về các vấn đề tài nguyên tiếp theo, thì chuông điện thoại bất chợt vang lên.
Cô cúi đầu nhìn, là Thập Bát.
Ngôn Tình Sủng
Phong Ngự Niên lại muốn làm con thiêu thân gì đây?
Tâm trạng cô vốn đang có xu hướng đi lên trong nháy mắt rơi xuống mấy phần.
Bình tĩnh nhận điện thoại, cô còn chưa nói gì, giọng nói trầm thấp ở đầu dây bên kia đã nói trước.
"Sanh Ca, là anh.
"
Mặc dù Sanh Ca khó hiểu, nhưng cũng chẳng muốn hỏi nhiều: "Làm sao vậy?"
"Anh xuất viện rồi, để chúc mừng thành công cho chương trình