Ngô Khảo Ký nhưng mà liếc mắt nhìn Đỗ Tùng “ Nếu chúng ta tự lên men tự chưng tửu thì thiên hạ này người chế tửu ai còn thèm đụng tới, vẫn nói là tửu thường giá tiện nghi, nhưng nhân còn không biết mang liệt tửu của chúng ta pha loãng mà bán.
Nếu quả thực chúng ta tự nhưỡng tự chế thì thiên hạ này nhưỡng tửu người toàn diệt.
Ngươi biết những kẻ nhiều nhất chế tửu kia là ai? Chính là Thế gia cùng tiểu gia tộc, thường nhân nào dám nhúng tay mối làm ăn này.
Pháp lệnh nhưng mà cấm chế tửu số lượng lớn vì tích trữ lương thực.
Chỉ có thế gia bọn, tiểu thế gia bọn mới đủ gan mà làm.
Nay nếu chúng ta tuyệt đường của chúng thì liệu một cái nho nhỏ Bố Chính châu đủ cho thiên hạ công kích, Ngay cả Hoàng gia, Ngô Gia, Đỗ gia, Lê gia chống lưng chúng ta cũng không có đủ sức kháng trụ.
Việc này quyết không thể làm.
Vẫn là thu gom thường tửu cùng hèm tửu mà chưng cất, như vậy lợi nhuận có bớt đôi phần nhưng các phương đều có đường sống, không ai công kích ai… hiểu hay không hiểu”
Đỗ Tùng thấy được Ngô Khảo Ký rất nghiêm túc thì cũng sợ hãi, đúng thật như chủ công phân tích, nếu như tiệt đường làm ăn của thế gia, tiểu thế gia thiên hạ thì Bố Chính chỉ có đường chết mà thôi.
“ Tiểu nhưng mà hiểu rõ, đa tạ chủ công giải thích.
Cái này tiểu sẽ về cặn kẽ báo cáo gia phụ cùng Ngô Tam lão”.
Ngô Khảo Ký gật đầu “ Vậy là tốt nhất, giờ ta biên một phong thư trở về nói rõ tình hình, ngươi cấp tốc đưa về Bố Chính.
Cách kiếm tiền ta còn có nhiều, các ngươi không khỏi lo lắng.
Đây chỉ là bước đầu.
Nếu như lo cái lợi trước mắt rất dễ dẫn đến sai lầm toàn cục.
Ngoài ra ta lên một bản kế hoạch xây dựng quy hoạch lại Thành Bố Chính, giờ tiền tài không phải mối lo lắng, các ngươi nhưng mà nghiêm túc không tiết kiệm xây dựng lên cho ta.
Còn bản thân ta còn phải ở lại Nghệ An một đoạn thời gian để thao luyện binh sĩ”
Đỗ Tùng thưa phải một bên lom khom mài mực phục Ngô Khảo Ký viết thơ.
Lần này hàng hóa có tới 500 vò tửu số lượng lớn vô cùng.
Tất nhiên vì Lê gia giúp đỡ nhiều cùng trả trước tiền hàng nên 500 vò này Lê gia được phân tới 200 vò hạn ngạch buôn bán.
Số lượng này vừa đủ trả 350 thạch lương thực cùng 300 vò thường tửu là Lê gia đã ứng trước.
Ngoài ra có 300 vò liệt tửu là thuộc Bố Chính lúc này tự thân muốn buôn bán ra ngoài.
Tất nhiên Bố Chính đã cam kết bản thân không tham gia thị trường nội địa nên số tửu này chỉ có thể trao đổi cùng Ngoại Bang như Tống, Chiêm, Lô Oa.
Thỏa thuận trải qua chính thức ký kết, Ngô Khảo Ký tung ra 100 vò giao dịch với thương nhân Chiêm, Lô Oa tại Diễn Châu.
200 vò còn lại hắn vận chuyển theo đường thủy ngược bắc tới Vân Đồn Cảng giao dịch cùng người Tống.
Cũng theo hạn ngạch thì Lê gia phân ra 100 vò liệt tửu giao dịch ngoại thương nhân tại Diễn châu, 100 vò còn lại theo đoàn lái thương lái tới Vân Đồn.
Bố Chính là không có tiềm lực tự minh đội buôn đi Vân Đồn do đó lần này hắn là đu càng Lê gia nhóm thuyền buôn ngược bắc.
Lê gia dĩ nhiên cũng là vui vẻ giúp đỡ một tay.
Tháng trước liệt tửu lấy tên Ngọc Lộ Tửu tung ra thị trường với sức lan tỏa của Lê gia thì toàn bộ Nam Trung Bộ Đại Việt quốc đã dạy sóng.
Quý tộc, thế gia, huân húy, địa chủ, giàu có hộ không ai không biết đến loại “tiên tửu” này.
Những người đã từng thử qua Ngọc Lộ Tửu thì quả thật không thể nào chịu đựng được khi quay trở lại uống thường tửu.
Cả một mảnh Đại Việt phương Nam dạy sóng, người người săn lùng, nhà nhà săn lùng tung tích Ngọc Lộ Tửu.
Chỉ trong một tháng trời thì Ngọc Lộ Tửu đã trở thành thước đo đánh giá sự quyền thế, giàu sang cũng như mặt mũi của gia chủ.
Tiếp khách a nếu ngươi không có một ly Ngọc Lộ Tửu thì đâu còn xứng đáng với danh thế gia? Chiến tướng a, nếu đã một lần uống thứ liệt tửu Ngọc Lộ Tửu thì không còn muốn đụng vào rượu thường.
Văn nhân thì coi Ngọc Lộ Tửu là thân phận chứng minh, đối với họ lúc này mà nói uống một ngụm Ngọc Lộ Tửu coi như là thân phận đẳng cấp, uống thường tửu lúc này không còn cảm giác văn nhã như xưa mà cảm thấy hơi mất thân phận.
Cái trào lưu này chỉ trong vòng tháng trời đã lên men mà ảnh hưởng tới Long Thành.
Lúc này Long Thành người cũng đang ráo riết điều tra nguồn gốc của Ngọc Lộ Tửu nhưng vẫn chưa có được kết quả.
Giá Ngọc Lộ Tửu ban đầu thống nhất toàn gia nội địa bán khoảng chừng 1000 đồng cho đến 1100 đồng giao động từng vùng chi phí vận chuyển.
Nhưng lúc này vì hàng khan hiếm cho nên giá trị của nó đã xào xáo lên đến 2000 đồng một vò Ngọc Lộ Tửu đã bằng với giá ấn định ngoại thương của Ngọc Lộ Tửu rồi.
Trước khi tung liệt tửu ra thị trường Ngô Khảo Ký có thể hình dung một chút về phản ứng của người cổ đại về loại tửu vượt thời đại này.
Nhưng hắn không thể hình dung được sự cuồng nhiệt của cổ đại người đối với liệt tửu.
Điều này âu cũng dễ hiểu vì thực tế Ngô Khảo Ký thế giới trước đây không phải tín đồ của rượu, hắn không thể nào hiểu được sự cuồng nhiệt của những con ma men.
Thực tế người cổ đại có lẽ mê tửu nhiều hơn người hiện đại, đơn giản vì thời này thú giải trí của người cổ đại là nghèo nàn, không tivi, không báo chí, không phim ảnh, không internet, vậy thì thú vui của họ rất hạn hẹp.
Cũng chỉ là nghe hí xem kịch, nhưng không mấy tiện lợi, đi thanh lâu, thưởng trà uống rượu.
Trong đó trà và rượu đã len lỏi mọi thú vui giải trí của người cổ đại.
Xem hí kịch cũng một bàn tửu nhục, bình thơ vấn văn cũng cần tửu khí.
Võ tướng không có việc gì cũng xem tửu như một cách giải trí.
Thành thử ra khi loại liệt tửu có chất lượng thượng thượng đẳng như Ngọc Lộ Tửu được tung ra thị trường thì hiệu quả bùng nổ của nó trở nên kinh khủng hơn sức tưởng tượng của Ngô Khảo Ký nhiều.
Lần này đội buôn của Bố Chính chở tới Lộ Nghệ An 500 vò liệt tửu cũng là nhận về một lô hàng hóa để có thể tái sản xuất.
Lê gia trên phương diện cung cấp nguyên liệu đầu vào rất là cố gắng và nghiêm túc.
Trong một tháng thì đội buôn của họ không còn chỉ vơ vét thường tửu cùng hèm tửu ở Nghệ An Lộ.
Lúc này mạng lưới kinh thương của Lê gia triệt để hoạt động mà vơ vét khắp Lộ Thiên Trường, Thanh Hoa, Diễn Châu, thực tế họ còn thò tay vơ vét một phần Lộ Trường Yên và còn mom men đế Long Thành thu mua thường tửu.
Điều này không thể trách Lê gia vì thực tế Ngô gia lẫn Đỗ gia chưa hề biết về bản hợp đồng giữa Ngô Khảo Ký và Lý Đạo Thành.
Vì chưa biết nên hai tộc này chưa tham gia làm ăn.
Vì không thể để Bố Chính thiếu nguyên liệu đầu vào nên Lê gia tạm thời vươn móng vuốt đến mấy vùng kể trên.
— QUẢNG CÁO —
Lần này Lê gia chơi cực lớn, số lượng thường tửu lên tới 2800 vò, hèm rượu là 7000 cân.
Nói thật hàng hóa không thể nói là núi nhỏ để hình dung được nữa rồi.
Đây gần như là một phần 3 tổng lượng thường tửu trong nhân gian mà Đại Việt có được.
Tất nhiên Lê gia vẫn là ứng tiền chờ nhập hàng, nếu đòi Ngô Khảo Ký trả ngay số tiền này thì hắn trụ không nổi.
Tiễn đưa Đỗ Tùng cùng đoàn thuyền buôn trùng điệp của Lê gia tiến về Bố Chính trong lòng Ngô Khảo Ký hâm mộ vô cùng.
Nếu hắn có được đám thuyền buôn hùng hậu như vậy thì còn lo gì thiếu tài nguyên cùng tiền bạc.
Nhìn thấy ánh mắt của Ngô Khảo Ký thì Lý Cao Thiêm cười cười.
“ Quốc Tuấn hiền đệ nhưng mà hâm mộ đồi thuyền của Lê gia chúng ta?”
Quốc Tuấn chính là tên chữ của Ngô Khảo Ký, lúc này vì thân mật cho nên Lý Cao Thiêm dùng cái này để xưng hô.
“ Hâm mộ thật hâm mộ a, nhưng có thuyền không thôi cũng là vô dụng, Bố Chính là không đủ nhân viên thủy thủ ..” Ngô Khảo Ký , lắc lắc đầu cười khổ, hắn nhưng mà biết bản thân mình mới phất lên trong thời gian ngắn, căn cơ nông cạn vô cùng.
Trước mắt chưa phải lúc mơ ước những thứ cao xa như vậy.
“ Phải rồi Cao Thiêm thế huynh, Bố Chính muốn mua sắm một chút chiến hạm không biết liệu Lê gia có phương tiện? Ý ta là không cần tốt nhất chiến hạm, chỉ là những chiến hạm thường thường.
Ngươi cũng biết Bố Chính nói gì cũng là biên Trấn cả một đường dài bờ biển cần tuần tra mà hạm đội lại quá mỏng.” Ngô Khảo Ký làm ra vẻ mặt khó khăn mà nhìn Lý Cao Thiêm, hắn biết vấn đề chiến hạm của Bố Chính không phải mỏng bình thường mà là rách nát.
Hạm đội cả một Châu của Bố Chính tổng cộng chỉ có 4 chiến hạm thực sự là Mông Đồng chiến hạm dài 23 m.
Còn lại chiến hạm chỉ là thương thuyền dân sự gia cố lại một chút cho ra vẻ mà thôi.
“ Chiến hạm sự tình Lê gia không có đóng quá, không phải không đóng được mà là không được phéo sản xuất.
Ngươi phải biết chỉ có triều đình Công Bộ xưởng mới được phép chế chiến hạm và mỗi chiến hạm phân bổ đều là theo chỉ tiêu của triều đình.
Không phải năm trước ta có thấy Bố Chính dâng sớ xin chiến hạm sao?” Nói đến chính sự thì Lý Cao Thiêm không có hàm hồ.
Nhà hắn đúng là có xưởng đóng tàu, cũng không nhỏ hơn Công