Lục Phi Dương biến sắc.
Sao có thể như vậy được?
Trần Thuận làm sao có thể phá được công pháp của anh ta trong nháy mắt chứ.
Ánh mắt anh ta nhìn về phía Trần Thuận lập tức thay đổi.
“Cầm tiền mua mạng, nếu không…” Trần Thuận cười lạnh một tiếng.
Lục Phi Dương run rẩy, một sát ý khủng khiếp dường như đã bao phủ lấy anh ta, làm cho anh ta phải rùng mình.
“Tôi là người trực hệ của nhà họ Lục, anh dám…” Lục Phi Dương lập tức quát to.
Trần Thuận lắc đầu lại bắn ra một chỉ, vai Lục Phi Dương lập tức xuất hiện thêm một lỗ máu.
“Còn dám nói nhảm thì chặt một tay của anh!”
Trần Thuận lạnh lùng nói.
Lục Phi Dương đau tới mức trán đổ mồ hôi lạnh, kinh hãi nhìn Trần Thuận. Anh ta hoàn toàn không tưởng tượng nổi Trần Thuận cũng dám không để ý tới chuyện anh ta là con cháu trực hệ của gia tộc ẩn thế, không ngờ thật sự dám ra tay với mình.
Anh ta vốn còn định nói tiếp, nhưng nhìn thấy ánh mắt kia của Trần Thuận, sau lưng Lục Phi Dương thấy ớn lạnh. Anh ta biết, nếu mình nói nhảm thêm một câu nữa, Trần Thuận tuyệt đối sẽ thật sự chặt một tay của mình.
Lục Phi Dương sợ.
Cho dù chặt một tay không tính là gì đối với gia tộc ẩn thế, bọn họ có rất nhiều phương pháp có thể tiếp nối, chẳng qua Lục Phi Dương tuyệt đối không muốn phải chịu đau đớn như thế, nhưng cũng tuyệt đối không thể bị Trần Thuận uy hiếp như vậy được.
“Lục Thiên Thủ, anh còn không ra, tính chờ nhặt xác của tôi à?”
Lục Phi Dương quát to một tiếng, đồng thời chợt lùi lại.
Lập tức có một bóng người kèm theo một ảo ảnh lướt trên không trung giống như dời hình đổi ảnh, xông đến trước mặt Lục Phi Dương.
“Nhị công tử!”
Sau khi Lục Thiên Thủ xuất hiện cung kính hơi cúi người trước Lục Phi Dương.
Sau khi Lục Phi Dương thấy người này xuất hiện, trong lòng đang căng thẳng lập tức yên tâm.
Anh ta có thực lực Tông Sư đỉnh phong nên không địch nổi Trần Thuận.
Nhưng Lục Thiên Thủ đứng đầu bảng Tông Sư, đây chính là tồn tại nửa bước Thần Cảnh đấy.
“Lục Thiên Thủ?”
Trần Thuận nghe được cái tên này nhìn về phía người mới tới, có phần vô cùng kinh ngạc.
Hắn đã sớm biết trong bóng tối còn có một người, nhưng lại không ngờ người này là người đứng đầu bảng Tông Sư!
“Ha ha ha, Trần Thuận, hôm nay chính là giờ chết của anh.”
“Chỉ sợ anh còn không biết đi, Lục Thiên Thủ này chính là người giúp việc của nhà họ Lục chúng tôi, là tồn tại nửa bước Thần Cảnh đấy. Nếu bây giờ anh quỳ xuống dập đầu xin tôi tha thứ, đồng thời chủ động dâng lên trang bị trữ vật, tôi có thể tha cho anh một mạng!”
Ánh mắt Lục Phi Dương nhìn về phía Trần Thuận có phần oán độc.
Thằng nhóc này cũng dám làm anh ta bị thương.
Nhất định phải chết!
Đương nhiên, trước đó phải lấy được trang bị trữ vật đã!
“Nửa bước Thần Cảnh, có chút thú vị!”
Trần Thuận nhìn về phía Lục Thiên Thủ, hắn có thể cảm giác được thực lực của gã rất mạnh.
Còn mạnh hơn bất kỳ người nào mà Trần Thuận từng gặp được trên trái đất.
Nhưng cũng chỉ có vậy.
Bây giờ chỉ có Thần Cảnh mới có thể làm cho Trần Thuận coi trọng một chút.
Không đến Thần Cảnh đều chỉ là chuyện một kiếm của hắn mà thôi.
“Vẫn mong các hạ làm theo ý của nhị công tử!”
Lục Thiên Thủ nhìn Trần Thuận, trong ánh mắt có phần kính phục.
Từ ba mươi năm trước, sau khi gã bị đuổi ra khỏi nhà họ Lục vẫn luôn giấu họ giấu tên sống ở bên ngoài tu luyện.
Mãi đến hai năm trước, hắn phá gương bước vào nửa bước Thần Cảnh, lúc này mới có cơ hội có thể trở lại nhà họ Lục.
Lần này, nhiệm vụ của gã lại là bảo vệ Lục Phi Dương đang rèn luyện ở bên ngoài. Đợi đến khi Lục Phi Dương quay về Lộc Cốc, gã lại có thể về cùng.
Cũng bởi vậy, bây giờ gã còn không tính là người của nhà họ Lục, mới bị Thiên Cơ Các xếp vào bảng Tông Sư.
Trong bảng xếp hạng Tông Sư không bao gồm người của gia tộc ẩn thế!
Trong ba mươi năm sống bên ngoài này, gã đã hoàn toàn dung nhập vào Viêm Hạ. Trước đó Trần Thuận chỉ một kiếm đánh bại Miyamoto Takeshi, nâng cao tôn nghiêm của Viêm Hạ, gã tất nhiên rất có thiện cảm với Trần Thuận.
Chỉ cần Trần Thuận thật sự làm theo yêu cầu của Lục Phi Dương, gã lại có thể bảo vệ cho Trần Thuận không chết.
“Nực cười! Hôm nay nếu không đủ tiền mua mạng, Lục Phi Dương chắc chắn phải chết. Nếu anh dám ngăn cản tôi thì hai người đều chôn xương ở đây đi!”
Trần Thuận cười lạnh nói.
“Càn rỡ, Lục Thiên Thủ, đánh hắn tàn phế trước cho tôi!”
Lục Phi Dương lập tức nổi giận nói.
“Tuân lệnh của nhị công tử!”
Lục Thiên Thủ cung kính đáp.
Cuộc đời này, hi vọng lớn nhất của gã chính là trở về nhà họ Lục.
Nếu Lục Phi Dương xảy ra chuyện dưới sự bảo vệ của gã, hoặc Lục Phi Dương bất mãn về gã, cản trở từ trong đó, vậy hy vọng trở về nhà họ Lục của gã lại bị ngâm nước nóng rồi.
Bởi vậy, dù gã kính phục Trần Thuận thì kính phục, nhưng vẫn phải ra tay.
“Bạn nhỏ Trần, xin lỗi!”
Lục Thiên Thủ nói.
Sau đó áo bào màu xám trên người lay động, trong mắt lóe sáng và phát ra một uy áp tinh thần, gã xông thẳng về phía Trần Thuận.
Thần Cảnh và Tông Sư có sự khác biệt lớn nhất là ở trên phương diện lực tinh thần.
Phần lớn Tông Sư đỉnh phong hiện nay đều đi vào một khu vực sai lầm, cho rằng phải không ngừng ngưng luyện ra nội lực chân nguyên, khi nội lực tinh thuần đến một mức độ có thể nói là hoàn mỹ sẽ từ lượng biến đổi chất. Nhưng sau khi tiến vào Thần Cảnh, bọn họ lại quên mất chuyện rèn luyện lực tinh thần.
Mà rất nhiều Tông Sư chạm tới ngưỡng cửa của Thần Cảnh, thật ra chính là lực tinh thần kém lớn mạnh, chỉ cần lực tinh thần đủ lại có thể tiếp xúc tới Thần Cảnh, bước vào cảnh giới nửa bước Thần Cảnh.
Bởi vì Lục Thiên Thủ xuất thân là gia tộc ẩn thế nhà họ Lục, gã lại đặc biệt chú trọng tới việc rèn luyện lực tinh thần.
Lúc này gã mới có thể ở bên ngoài, chỉ dựa vào bản thân lại có thể vào cảnh giới nửa bước Thần Cảnh.
Gã là nửa bước Thần Cảnh nên đối mặt với Tông Sư đỉnh phong sẽ không ra tay, chỉ lấy uy áp tinh thần cũng có thể ép Tông Sư đỉnh phong phải quỳ xuống.
Dưới Tông Sư đỉnh phong, gã còn có thể lấy lực tinh