Không muốn tỉnh lại, không muốn đối mặt.
Giữa sương mù, nhìn thấy mặt cha mẹ đã qua đời của mình. Mới lúc trước miệng cười hiền lành, lời nói hòa ái mà giây lát ánh mắt biến thành chán ghét, ánh mắt phỉ nhổ, đâm vào thân thể nhỏ bé của mình thương tích đầy mình. Bằng hữu ngày xưa hôm nay thành người xa lạ, đánh chửi, liên tục châm chọc không ngừng —— tất cả đều này y đều có thể cắn răng chịu được. Rốt cục, vẫn ở bên cạnh an ủi, tỷ tỷ xinh đẹp luôn bên cạnh an ủi, cổ vũ mình ngày càng lộ ra vẻ xa lạ chẳng quen, ánh mắt khinh miệt —— trong phút chốc, thế giới vỡ thành từng mảnh, hoàn toàn sụp đổ…… Khi đó chính mình thề —— đau thương như vậy tuyệt đối không muốn cảm nhận thêm lần thứ hai. Cho nên, thu lại các biểu tình, phong bế tình cảm của mình, dùng lời nói bén nhọn, thái độ lạnh lùng xây lên một bờ tường cao, rời xa mọi người, đồng thời —— vây khốn chính mình.
Thời gian trăm năm từ từ mà trôi qua, tuy rằng phi thường phi thường phi thường phi thường tịch mịch, nhưng là thập phần bình tĩnh. Sau đó, ngươi xuất hiện. Tường đồng vách sắc của ta bị cái gọi là ‘ôn nhu’ hòa tan, tâm đóng băng mở ra một khe hở, hàn tuyết sắp hóa thành mùa xuân ấm áp….. Chỉ là, ngươi đột nhiên nở nụ cười. Ngươi đang cười cái gì? Vì sao tươi cười của ngươi nhìn qua lãnh khốc như thế, xa xôi….. như vậy? Ánh mắt của ngươi giống như của tỷ tỷ năm đó, tràn ngập khinh bỉ cùng xem thường. Vì thế, ta hiểu được, thời gian ngươi rời đi đến rồi. Ta…. Cho dù vươn tay cũng bắt không được đi? Cho dù muốn giữ lại….. cũng không biết nói những gì….. Tâm đau quá, so với chúng bạn xa lánh, so với lưu lạc đầu đường, so với bị người tàn nhẫn đánh, nhục mạ kia còn đau đớn hơn gấp trăm ngàn lần….. giống như bị người ta bóp lấy trái tim, ta thở không nổi, nếu như có thể chết đi…… có tính là một loại hạnh phúc không…..
Thiên sứ chưa khôi phục lại ý thức trong đôi mắt nhắm chặc tràn ra một đường chất lỏng trong suốt, nhanh chóng trái tim của ma vương si ngốc mong ngóng ở bên giường quặn đau.
— Tất cả là ta sai. Nhìn đôi môi của người yêu đang nằm trên giường cùng hàng mi của của người đang ngủ say — Tâm, bị hối hận vô tận cắn nuốt.
“Tinh! Tinh!!” Bên tai không ngừng vang vọng thanh âm quen thuộc, quen nghe ngữ điệu cao cao tại thượng bình tĩnh tao nhã, hiện giờ vì sao lại trở nên dồn dập bối rối như thế, thậm chí còn mang theo chút nghẹn ngào?
“…….Thực xin lỗi thực xin lỗi thực xin lỗi thực xin lỗi……” Giọng nói thoáng run rẩy lộ ra nội tâm người nói vô cùng hối hận đau khổ, ma vương…..chưa bao giờ từng hạ thấp mình trong miệng liên tục thốt ra lời nói ân hận. “Chỉ cần ngươi tỉnh lại, vô luận ngươi đánh ta như thế nào, mắng ta như thế cũng cũng có thể….. van cầu ngươi, van cầu ngươi mở mắt…….”
Diệu Tinh mở mắt ra.
Tầm mắt mơ hồ dần rõ ràng, đầu tiên ánh vào mi mắt chính là gương mặt gần sát phóng đại. Phải là khuôn mặt rất quen thuộc, lúc này nhìn qua lại có chút xa lạ — gương mặt lõm xuống, mí mắt sưng đỏ, sắc mặt xanh trắng — mặt kệ nhìn từ góc độ nào, đều là gương mặt cực kỳ chật vật tiều tụy, hoàn toàn không còn tiêu sái khí phách như dĩ vãng.
“Tinh! Ngươi tỉnh!!” Hắc Viêm mừng rỡ như điên, đang định dùng sức ôm, đúng lúc nhớ ra tình hình thân thể của Diệu Tinh, vội rút tay về. “Ngươi….. miệng vết thương còn đau không? Có thoải mái hay không? Có muốn uống nước? Có đói bụng không? Ngươi muốn ăn gì? Ta lập tức phân phó xuống dưới…..’
Diệu Tinh ngơ ngác mà nhìn Hắc Viêm, lúc này tay chân luống cuống, đem hết toàn lực lấy lòng nam nhân của mình thật là quân lâm địa giới, Hỏa ma vương luôn tâm cao khí ngạo sao?
“Không cần,” một câu thản nhiên lập tức làm cho Hắc Viêm ngưng lải nhải, “Ta cái gì cũng không muốn ăn.”
“Tinh……”
“….. Ta ngủ bao lâu?”
“Suốt… ba ngày.” Hắc Viêm gần như tham lam mà nhìn bộ dáng của người trong lòng sau khi tỉnh dậy, nhìn không chuyển mắt. “Thân thể của ngươi……”
“Không có gì đáng ngại.” Diệu Tinh chần chờ mà nhìn Hắc Viêm, trong lúc ngủ mơ hồ nghe lời nói nhỏ nhẹ bên tai không phải là lỗi giác đi? Y dường như nghe thấy —
“Thực xin lỗi.”
— Quả nhiên không phải là lỗi giác, Diệu Tinh lén lút thở hắt ra.
“Thực xin lỗi, ta không nên hiểu lầm ngươi, chuyện này tất cả đều là ta sai.” Hắc Viêm hít sâu một hơi, đem lời trong lòng nói ra. “Là ta ghen tỵ che mờ lý trí mới có thể nói với ngươi…… lời nói tàn nhẫn như vậy…..” Thanh âm của hắn dần dần kích động. “Ta biết hiện tại nói cái gì đều không thể thay đổi những chuyện đã xảy ra, chỉ là, chỉ là ta nhất định phải nói cho ngươi biế! Ta…….”
“Đừng nói nữa!!” Diệu Tinh bỗng nhiên quay đầu, lần đầu tiên tránh đi tầm mắt của hắn, mạnh mẽ chặt đứt lời hắn muốn nói, tâm loạn như ma.
“…….”
“Cái gì đều…… không cần nói…. ta…. không muốn nghe.” — Ba chữ sau tuy nói rất nhẹ, ngữ khí lại rất kiên quyết.
“Ta….. ta hiểu được. Thực xin lỗi…..”
Vết thương trên cơ thể có lẽ sẽ khép lại, nhưng vết thương trong lòng không thể hồi phục trong một khoảng thời gian ngắn —— huống chi một đao kia là mình đâm, lại là do chính mình đâm vào ngực Tinh. Hắc Viêm nắm chặt hai nắm đấm, lòng đau như cắt.
“Hắc Viêm,” một người đẩy cửa nhìn vào thăm dò trên gương mặt đáng yêu mơ hồ hiện lên vẻ lo lắng. “Diệu Tinh vẫn chưa tỉnh sao?”
“Là…. Mộc Ngôn phải không?” Diệu Tinh thử thăm dò hỏi.
“Này!” Ngay sao đó, Phong ma vương đã đứng ở đầu giường, nhìn vẻ mặt của Diệu Tinh mà cười. “Hoang nghênh trở về.” Hắn hưng phấn nói, “Thật tốt quá, ta còn thực sợ ngươi ngủ không dậy nổi! Lại nói đây đều là do cái tên nào đó ghen tuông mù quán không phân biệt tốt xấu gây ra, ngươi cũng đừng dễ dàng buông tha cho hắn nga!”
“Ngươi…..” Hắc Viêm bị quở trách thẳng mặt muốn nổi giận, rồi lại tự biết đuối lý, lập tức lắc đầu cười khổ một tiếng.
“Có rồi!” Không khí nặng nề trong phòng đã bị Mộc Ngôn dùng vài ba câu phá vỡ, hắn từ trong lòng ngực lấy ra một tờ giấy đưa cho Hắc Viêm. “Này, nếu Diệu Tinh tỉnh, ngươi dựa theo phương thuốc trong này mà bốc, sắc nửa canh giờ rồi bưng tới cho y uống.”
“…….” Hắc Viêm yên lặng tiếp nhận phương thuốc, há miệng muốn nói, cuối cùng lại vi một cái liếc mắt của Diệu Tinh mà lưu luyến rời đi.
“Ai…..” Nhìn bóng dáng cô đơn của hắn, Mộc Ngôn nhịn không được lắc đầu thở dài. Bất quá, khi hắn xoay người quay mắt về phía Diệu Tinh, lại thay bằng bộ dáng cao hứng phấn chấn. “Ngươi yên tâm, dược liệu của địa giới tuy rằng không giống ở thiên giới, nhưng mà đêu dùng được như nhau. Huống hồ ngươi lại là thiên sứ hệ thủy, năng lực tự chữa thương siêu mạnh, vết thương nhỏ này, không bao lâu liền có thể khỏi hẳn…”
Diệu Tinh chỉ im lặng nằm trên giường, lẳng lặng lắng nghe.
“Ách….. này…..” Mộc Ngôn bỗng nhiên ấp úng đứng lên, “Ta muốn nói….. cái kia….. chính là…..” Do dự muốn nói lại thôi, hăn rốt cục hạ quyết tâm, “Sau khi thương thế lành, ngươi có…. tính toán gì không?”
“Tính toán?”
“Đúng vậy a.” Chống lại ánh mắt nghi hoặc của Diệu Tinh, Mộc Ngôn nói một hơi, “Thi dụ như, là tha thứ cho hắn hay là không tha thứ cho hắn? Là rời khỏi hắn hay vẫn lưu lại? Nếu phải rời khỏi, chuẩn bị ở chỗ nào? Nếu lưu lại, chuẩn bị như thế nào? Nếu……..”
“Chờ một chút.” Diệu Tinh nghe đến đầu óc choáng váng. “Ta vừa mới tỉnh, cái gì cũng không muốn nghĩ.”
“Như vậy, ta chỉ hỏi ngươi một vấn đề.” Mộc Ngôn nghiêm mặt nói.
“Vấn đề gì?”
“Ngươi quyết định tha thứ cho hắn sao?”
“Ta….. không biết.”
“Ngươi còn tức giận hắn nói những lời kia với ngươi?”
“Không phải. So với cái kia, ta càng không thể tha thứ hắn chính là một chuyện khác.”
“Ta có thể hiểu.” Mộc Ngôn hiểu rõ, “Ngươi không thể tha thứ chính là hắn không tin tưởng ngươi?”
“………. Đúng vậy.”
“Lại nói tiếp, cái tên kia cũng thật xứng đáng,” Mộc Ngôn bỏ đá xuống giếng tiếp tục nói, “Cái này gọi là ‘tự làm tự chịu’. Nếu hắn ngay từ đầu không nhàm chán nói những điều vô vị không rõ ràng với Mị Nhu, ngươi cũng sẽ không chạy đi, lại càng không xảy ra những chuyện sau đó. Chuyện cho tới bây giờ, hắn đương nhiên nên phụ trách toàn bộ! Ai bảo hắn háo sắc vô sỉ lại cợt nhả khoa trương, nói chuyện khắc hà khắc lại trở mặt vô tình, cộng thêm tàn khốc âm hiểm không ai bằng —— tính cách như thế, quả thực ác liệt tới cực điểm! Người cặn bã như vậy, cho dù là quỳ gối trước mặt ngươi xin tha thứ, ngươi cũng ngàn vạn lần đừng tha thứ hăn! Tốt nhất đánh hắn mấy cái lại mắng lại đá hắn mấy cái! Phạt hắn mỗi ngày bưng canh uy dược cho ngươi, hầu hạ ngươi rửa mặt tắm rửa, mùa hè ngủ dưới đất, mùa đông ngủ hành lang, mỗi ngày dùng ánh mắt khinh bỉ nhìn hắn, làm cho hắn phu phục dưới chân ngươi, làm nô lệ cả đời……” Nói xong, hắn đã hoàn toàn lâm vào không gian ảo tưởng, tưởng tượng bộ dáng cô vợ nhỏ của Hắc Viêm, Mộc Ngôn say mê không thôi.
Diệu Tinh ở một bên lại bị một trận diễn đạt kịch liệt, thanh âm sang sảng, nước miếng bay tứ tung, diễn thuyết dõng dạc làm cho ù tai hoa mắt, trợn mắt há hốc miệng, hơn nửa ngày mới thốt ra một câu.
“Ngươi…… thật sự muốn chỉnh hắn như vậy?”
“Đúng vậy a…..” Không cần phải nghĩ ngợi mà thốt ra, Mộc Ngôn nhanh chống ho khan hai tiếng mà che dấu. “Đương nhiên, nếu ngươi nguyện ý xem hắn ba ngày hai đêm không nhắm mắt, không ngủ không ngừng chăm sóc ngươi mà giảm nhẹ hình phạ cho hắn, ta cũng tuyệt đối không có ý kiến.”
—— Hảo tiểu tử, nói nửa ngày, nguyên lai đây mới là vấn đề chính.
“Hắn….. thật sự……”
“Đúng vậy a. Nói thật, thương thế của ngươi không nghiêm trọng lắm, theo lý nên sớm tỉnh lại.” Mộc Ngôn nói, “Khi ta nói với hắn có lẽ là ngươi theo bản năng mà che lại mắt, tai, miệng, mũi, không muốn nghe cũng không muốn nhìn, cho nên tạm thời vẫn chưa tỉnh lại, hắn liền vẫn luôn bồi bên người ngươi, ngay cả một bước cũng không chịu rời khỏi. Ta một mực khuyên hắn, hắn liền than thở cái gì ‘vạn nhất Tinh tỉnh lại, không phát hiện ra ta sẽ càng thương tâm’—— thật là hêt thuốc chữa.”
“!!”
——Nói cái gì đó? Khẩu khí không cản được! Trong lòng mặc dù chỉ nghĩ như thế, mặt cũng không tự chủ từ từ nóng lên.
“Ha!” Mộc Ngôn giống như phát hiện đại lục mới mà hét lớn, “Ngươi đỏ mặt!” Hắn cảm thán, “Không nghĩ tới ngươi là ngươi lãnh tĩnh như thế mà cũng sẽ đỏ mặt a!”
“Ngươi nói bừa cái gì?” Diệu Tinh phụng phịu liều chết không chịu nhận, chỉ là một mảnh đỏ ửng lan đến bên tai.
“Ai nha,” Ánh mắt của Mộc Ngôn chớp chớp giống như hai mảnh trăng non (Trăng lưỡi liềm), “Ngươi không biết bộ dáng khi hắn ôm ngươi trở về, kia mới gọi là chật vật! Hai mắt đăm đăm, mặt như màu đất, nói năng liên tục lại lộn xộn….. Ha ha ha, thật sự là buồn cười quá….. ôi!” Một câu chưa nói xong, cả người đã nhảy dựng lên.
“Ngươi thật vui vẻ a! Chuyện gì buồn cười như vậy? Không ngại nói nghe một chút.” Thu hồi chân phải, Hắc Viêm vững vàng bưng dược trong tay, chậm rãi nói.
“A, không có gì!” Mộc Ngôn một bên xoa mông của mình, một bên nhượng bộ lui binh. “Không, không có gì……”
“Hừ.” Hắc Viêm tức giận trừng mắt liếc hắn một cái —— tiểu tử này, cái gì không nói, chuyên lấy chuyện mất mặt của mình nói cho Tinh nghe —— gương mặt âm trầm khi nhìn sang Diệu Tinh chợt chuyển sang trong lành, vươn tay chần chờ ôm lấy phía sau lưng của Diệu Tinh, thấy y vẫn không khán cự, lúc này mới cẩn thận mà chạm đến thân thể y, nhẹ nhàng dìu y ngồi dậy, để cho y thoải mái mà dựa vào trong ngực mình. Một tay kia cầm chén thuốc đưa tới bên miệng Diệu Tinh, ôn nhu nói: “Thuốc này có chút đắng, chậm rãi uống.”
Diệu Tinh nâng mắt liếc nhìn hắn, vừa vặn nhìn thấy trong mắt hắn ẩn nhẫn khổ sở cùng hối hận, cùng với một mảnh thâm tình, lập tức ngực bị chấn động đến đau xót, cấp tốc thu hồi ánh mắt sau đó không khỏi có chút ngốc lăng, ngay cả thuốc trong miệng tràn ra ngoài môi cũng không biết được.
“Tinh! Tinh!! Ngươi làm sao vậy?!” Sau khi lấy lại tinh thần nhìn thấy chính là một đôi con ngươi màu tím u buồn, trong đó tràn ngập thân thiết.
“….. Không có gì, ta không sao.”
“Vậy là tốt rồi.” Hắc Viêm an tâm thở phào một cái, nhẹ nhàng lau đi vết bẩn trên môi y, đỡ y nằm xuống giường lần nữa, tùy tay đem cái bát không đưa vào tay của Mộc Ngôn đứng ngốc ở một bên, cũng không quay đầu lại nói, “Đi đi.”
“A?” Mộc Ngôn giật mình mới đi qua. “Uy! Ta bất quá chỉ nói nhiều hai câu, ngươi cần gì phải vội vả đuổi người? Ta tốt xấu gì cũng là bằng hữu của Diệu Tinh, ở lâu vài ngày thì có sao a?”
“Bằng hữu?” Hắc Viêm lấy mắt ra hiệu nhìn về phía Diệu Tinh.
“Đúng vậy.” —— đây là một câu trả lời khẳng định không thể nghi ngờ.
“Nột,” Mộc Ngôn dương dương tự đắc mà liếc Hắc Viêm, “Đây là Diệu Tinh chính miệng nói. Ngươi đừng tưởng có thể đuổi ta đi như Lộ Lâm và Mị Nhu.” —— Ngụ ý là bản ma vương đã có chỗ dựa rồi.
“Lộ Lâm?” Diệu Tinh nghe được cái tên này. “Nàng đã tới?”
“Đúng vậy.” Mộc Ngôn luc này mới tỉnh ra, “Ngươi còn chưa biết đâu. Lúc Hắc Viêm ôm ngươi trở về vừa vặn Lôi cùng Lộ Lâm đến chơi, lúc đó loạn đến rối tinh rối mù. Lộ Lâm vừa khóc vừa nháo, liên tục nói muốn đem ngươi mang về Ngư Lôi cung,” nói đến đây, hắn hướng về phía Hắc Viêm bĩu môi, “Đem người này làm tức giận đến mặt xanh mét, thiếu chút nữa là cùng Lôi đánh nhau. Chính ta đem toàn bộ vốn luyến loay hoay khuyên can mãi mới có thể khuyên Lộ Lâm. Bất quá, mấy ngày nay mỗi ngày nàng đều đến đây thăm ngươi một lần, hôm nay trước lúc ngươi tỉnh lại nàng đã về rồi.”
“Phải không?” Diệu Tinh chọn mi, mâu quang lợi hại bắn về phía Hắc Viêm.
“…… Đúng vậy.” Sau một lúc im lặng, Hắc Viêm đột nhiên nắm lây tay Diệu Tinh, yên lặng nhìn vào đồng tử màu đen của y, không để cho y lẫn tránh. “Ngươi sẽ không nghĩ muốn cùng nàng rơi đi?”
“Ta…….”
“Hãy nghe ta nói,” Từng chữ từng chữ làm cho người ta cảm thấy mười phần áp bách. “Vô luận đáp án của ngươi là gì, ta tuyệt đối sẽ không để ngươi rời đi.”
——Trong sự cường ngạnh che dấu một tâm tình đang sợ hãi, Diệu Tinh mẫn cảm mà cảm nhận được điều này. Không nghĩ tới Hỏa ma vương tung hoành địa giới, chuyện gì cũng không quan tâm cũng sẽ có lúc sợ hãi. Càng không nghĩ tới chính là, nguyên nhân làm hắn sợ hãi lại là chính mình —— một đọa thiên sứ. Ta khi nào thì có giá trị như vậy? Diệu Tinh tự giễu, y cũng không chú ý mình đã đem suy nghĩ trong lòng thốt ra.
“Không phải…..”
“Cái gì?” Hắc Viêm đem lổ tai nghiêng đến gần môi y.
“Không phải ngươi……. buông ra trước…… tay của ta?”
Lời nói yếu ớt như sợi tơ làm cho Hắc Viêm như bị sét đánh. Hắn gắt gao nhìn, giống như la nắm môt sinh mệnh gi đó rất quý trọng mà nắm tay Diệu Tinh, chân thành mà rất trịnh trọng mà cam đoan: “Ta không bao giờ buông tay ngươi một lần nữa —— tuyệt đối không.”
——Đây là lời thề của Hỏa ma vương, chỉ dành cho Thủy thiên sứ trưởng Diệu Tinh.
Đáng tiếc làm nhân chứng Mộc Ngôn cảm động tột đỉnh không được bao lâu —— tiếng đập của sát phong cảnh phá hủy cảnh tượng tốt đẹp, đồng thời cũng gọi thần trí bị hoảng sợ của Diệu Tinh trở về. Y dùng lực rút tay mình ra khỏi tay của Hắc Viêm, không bao giờ…. liếc nhìn hắn nữa.
“Vào đi” Hắc Viêm cố gắn khống chế xúc động muốn giết người, vẻ mặt âm trầm mà trừng về phía cửa.
Lẫm Phong nơm nớp lo sợ mà đẩy cửa vào, ngẩng đầu liền thấy đôi mắt thâm trầm lấy khí thế gió thổi mưa giông trước cơn bão mà theo dõi hắn.
“Khởi, khởi bẩm ngô vương.” —— Loại ánh măt tùy thời đem người ra lăn trì thật sự rất khủng bố, Lẫm Phong cảm thấy một cỗ âm phong ‘sưu sưu’ thổi qua, từ đỉnh đầu lạnh tới chân.
“Chuyện gì?” Hắc Viêm vẻ