“Ông...”. “Bành...”. Hư không kịch liệt chấn động, Trầm Hồng một kích
đánh về phía Thần Quân không thành, Thần Quân nhưng đã tránh đi trước
một bước, Trầm Hồng một quyền kia hoàn toàn đánh vào hư không, hư không
bạo tạc tan vỡ vô cùng kinh người.
“Ha ha, Thái Huyền môn các
ngươi giết người thì cứ như thế hoành hành bá đạo, ta giết các ngươi
Thái Huyền môn cường giả thì ngươi lại muốn lập tức giết ta như vậy, cái này cũng thật thú vị nha!”. Thần Quân né qua một quyền kia thì cũng
cười lớn đầy trào phúng nói.
“Thái Huyền môn chúng ta cùng ngươi
không thù không oán, ngươi như thế nào lại như thế nhằm vào chúng ta?
Còn có trong đó là Bích Lạc Hoàng Tuyền cấp thấp tu giả, ngươi lại cũng
giết bọn hắn?”. Trầm Hồng một quyền không thành cũng không có lập tức
công kích tiếp, hắn nhưng đã cảm nhận được bên dưới đám cường giả kia đã âm thầm tụ lực, hắn lại còn tiếp tục công kích thì chắc chắn đám cường
giả kia sẽ không để yên, bọn hắn nếu nhúng tay vào thì Thái Huyền môn
cường giả cũng sẽ lao vào, đến lúc đó thì một trận hỗn chiến nữa sẽ khó
có thể tránh được.
“Thù oán như thế nào thì không nói, các ngươi
Thái Huyền môn cùng năm vị cường giả kia có thù oán gì sao? Các ngươi
vẫn giết bọn hắn, lại còn là đánh lén mà giết bọn hắn, cũng không có cái gì hơn người!”. Thần Quân hơi chút cười nhạt đầy trào phúng nói. “Các
ngươi giết chết năm vị này chắc chắn sẽ chịu đến trả thù tàn khốc, các
ngươi cứ chờ mà tiếp nhận đi!”.
“Tốt! Rất tốt!”. Trầm Hồng nghe
vậy thì trên mặt càng lúc càng lạnh, cuối cùng là phun ra hai chữ tốt
rồi nhìn xuống phía dưới đám cường giả lạnh lùng nói. “Năm vị Ngũ cực
Hỗn độn cảnh này không phải Thái Huyền môn chúng ta giết, tin hay không
tùy các ngươi!”. Tiếp đó đảo mắt nhìn về phía Thân Quân, trong mắt bắn
ra lạnh lẽo mà sâm nghiêm sát khí. “Kẻ này là tử thù của Thái Huyền môn
ta, hôm nay hắn nhất định phải chết!”. Chữ “Chết” vô cùng trầm trọng hạ
xuống thì Trầm Hồng cũng động, từ thể nội của hắn xuất hiện vô số quang
huy tinh thần như từng đốm sáng đánh về phía Thần Quân.
“Ha ha,
nói được nghĩa chính ngôn từ như thế? Ngươi nghĩ các vị đạo hữu ở đây bị mù cả sao?”. Thần Quân thấy vậy thì phá lên cười lớn, bất quá nội tâm
nhưng đang hò hét đám cường giả kia động thân, hiện tại cái tình huống
này Thiên Quân không thích hợp đi ra, bằng không âm mưu của Thiên Quân
đang tính toán sẽ bị lộ ra, không tốt thật là bị song phương liên thủ
truy sát, mục đích cản lại đám Vực ngoại tu giả này cũng không thành.
“Ông...”. “Xuy...”. Nói đoạn sau đó thì hắn cũng lập tức hóa thành đầy
trời bạch sắc quang tử đánh về phía Trầm Hồng.
“Lại là một chiêu
này!”. Trầm Hồng nhìn thấy như này thì hai mắt liền hơi chút híp lại,
trên thân lực lượng nâng lên âm thầm đề phòng, đồng thời với đó mi tâm
cũng lập tức sáng lên, một đạo hắc mang như là đao mang lao ra đánh về
đám bạch sắc quang tử kia.
“...”. Bên dưới song phương cường giả
nhìn thấy Thần Quân thủ đoạn lại quỷ dị như thế thì đều vô cùng kinh
ngạc âm thầm đánh giá, không biết được Thần Quân hóa thành bạch sắc
quang tử kia có cái gì đáng sợ uy năng. Trước con mắt của bọn hắn thì
hắc mang đánh ra uy năng dĩ nhiên chính là công kích linh hồn nhưng
những bạch sắc quang tử một chút cũng không dừng lại, đã lập tức vượt
qua hắc mang đánh về phía ngực Trầm Hồng.
“Thái Huyền thần thuật! Thiên địa động!”. Trầm Hồng hai mắt lập tức híp lại gầm lên, theo hắn
gầm lên thì một phương thiên địa gần người hắn như bị trầm xuống cố định lại, dĩ nhiên là muốn đem những bạch sắc quang tử kia cố định lại một
chỗ.
“Xuy...”. “Rầm...”. “Hự...”. Thế nhưng ngay sau đó Trầm Hồng ánh mắt liền hóa thành khiếp sợ đến cực hạn, những bạch sắc quang tử
kia như không nhìn lực lượng trấn áp này, từng cái như thuyền độc mộc
lướt đi trên nước ép về phía hắn, một màn như là trước kia xuất hiện, cự lực to lớn lập tức đánh lên ngực của hắn. Trúng phải một quyền này thì
hắn cũng không nhịn được lạnh rên một tiếng bay ngược về phía sau, ánh
mắt đều là kinh nghi bất định nhìn Thần Quân.
“Không ngờ thân là
một cái thiên kiêu đỉnh cấp như ngươi lại vẫn cứ như thế ngu ngốc, một
trò chơi nhỏ lại bị ngã đến hai lần!”. Thân Quân một chút cũng không
chịu tổn hại đứng trên thiên không nhìn về phía Trầm Hồng lạnh nhạt nói.
“...”. Song phương cường giả bên dưới đều cảm thấy một trận hoang đường, Thần
Quân khí tức nhiều nhất chỉ là Ngũ cực Hỗn độn cảnh mà thôi, thế nhưng
chính là như thế mới để người người kinh ngạc đến sợ hãi, bằng tu vi đó
hắn lại có thể chiếm được thượng phong khi va chạm với Trầm Hồng, một
cái Lục cực Hỗn độn cảnh? Cái thủ đoạn hóa thành Bạch sắc quang tử kia
rút cục là như thế nào? Thần Quân nếu có thể sử dụng nó một cách thoải
mái thì không phải là hắn đã đứng ở thế bất bại rồi hay sao?
“Mấy ngày không thấy thực lực cả ngươi lại có chỗ tăng lên, quả thực là
ngoài ý muốn!”. Trầm Hồng khuôn mặt âm trầm nhìn về phía Thần Quân trầm
giọng nói, hồn nhiên không thèm để ý đến một quyền này của Thần Quân.
“Ta không tin ngươi vận dụng cái bí pháp này sẽ không có cái gì hạn
chế!”. Nói đoạn thì lại một lần nữa vung quyền đánh về phía Thần Quân.
“Các vị còn muốn đứng đó xem náo nhiệt sao? Thái Huyền môn là muốn tiêu diệt từng bộ phận của chúng ta, như vậy thì bọn hắn có thể dễ dàng hơn tranh đoạt Vũ trụ chi tử mà thôi! Trả thù chỉ là cái cớ!”. Thần Quân hai mắt
híp lại cao giọng nói. Hiện tại nếu đám cường giả Vực ngoại này còn
không nhúng tay thì Thần Quân chỉ có cách là lui đi mà thôi.
“Trầm Hồng ngươi đừng quá đáng!”. Cuối cùng thì cũng có kẻ không nhịn được
nữa mà xuất thủ, là cái kia trung niên nhân Lục cực Hỗn độn cảnh, chỉ
thấy hắn đột nhiên vươn tay ra vỗ về phía Trầm Hồng, một chưởng này như
đơn giản chí cực nhưng uy năng của nó thì cơ bản là không thể bắt bẻ
được một chút, một đường hư không sụp đổ cứ như thế đánh thẳng hướng
Trầm Hồng, uy năng khủng bố.
“Hừ! Trầm Hồng có chỗ nào quá đáng?
Chuyện này liên quan gì đến các ngươi?”. Phương Chấn Thần bên kia nhìn
thấy trung niên nhân xuất thủ thì cũng không nhịn nữa, hừ lạnh một tiếng thì cũng vươn ra thủ trảo vồ vào hư không, nhất thời hư không băng
liệt, hủy diệt lực lượng tàn sát kéo ra năm đường hư không đen kịt.
“Mọi người cùng lên, đừng để Thái Huyền môn tiêu diệt từng bộ phận!”. Không
biết là cái nào tu giả tức giận gầm lên, một cái hỏa cầu bạch sắc đường
kính lên đến mấy trượng phá không đánh về phía Thái Huyền môn trận
doanh.
“Giết!”. Có cái làm đầu thì một đám cường giả Vực ngoại
cũng không có cố kị quá nhiều nữa, từng cái lực lượng bùng phát, lập tức phát động công kích đánh về phía Thái Huyền môn cường giả.
“Hừ! Còn
sợ các ngươi sao!”. Thái Huyền môn cường giả bên kia cũng không chút nào sợ hãi, bọn hắn về phương diện đỉnh phong cường giả thì có đến bốn bị
Lục cực Hỗn độn cảnh, còn lại đối phương nhiều người hơn nhưng lại cũng
chỉ có ba vị Lục cực Hỗn độn cảnh, đây cũng là nguyên nhân mà từ đầu đến cuối Thái Huyền môn vẫn luôn chiếm được thế thượng phong, một vị Lục
cực Hỗn độn cảnh tính về lực sát thương thì còn mạnh hơn mười vị Ngũ cực Hỗn độn cảnh không ít đâu.
“Ông...”. “Ông...”. Nhất thời chỗ
loạn thạch trong hư không nổi lên vô số chấn động lực lượng khổng lồ,
từng cái cường giả thực lực mạnh mẽ chưa từng thấy phóng thích là kinh
thiên uy năng, một cái nháy mắt thì bọn hắn đã chuẩn bị lao vào nhau
chém giết, hỗn chiến không một chút nghi ngờ liền đã bùng phát.
“Chân Thần quyết!”. Thần Quân nhìn đến như vậy thì khóe miệng bên dưới mặt nạ khẽ nhếch lên, hai mắt chuyển hướng nhìn đến Trầm Hồng công kích thì
cũng lập tức chú trọng lên nhiều, hai tay chắp lại trước ngực lạnh lùng
hô.
“Kịch...”. Trầm Hồng nhìn thấy biểu hiện của Thần Quân cổ
quái nhưng cũng không có để ý nhiều, hắn tin tưởng lấy thực lực của mình thì cho dù Thần Quân lại có âm mưu quỷ kế gì đi nữa thì cũng không có ý nghĩa gì, hắn một quyền này sẽ đem tất cả đánh tan. Thế nhưng khi nắm
quyền của hắn đánh lên hai tay của Thần Quân thì đáy mắt lóe lên kinh
dị, đồng tử lập tức co rút. Hắn lực
lượng cường hoành bá đạo như thế lại không có chút nào tác dụng lên Thần Quân, hắn có cảm giác như mình mới
vừa đánh lên một cái đại dương sóng cuộn mãnh liệt, lực lượng to lớn
nhưng lại bị từng đợt sóng hấp thu đi, tiêu tan hoàn toàn.
“Đây
là Chiến đạo của Thần Quân ta! Ta gọi nó là Chân Thần quyết, lấy thực
lực của ta hiện tại cơ bản không phải là đối thủ của ngươi, thế nhưng
vận dụng Chân Thần quyết này ta có thể cùng ngươi giao thủ chí ít là hai mươi chiêu!”. Thần Quân hai mắt khẽ chớp một cái thì trên thân bắt đầu
nổi lên bạch sắc quang tử, đáy mắt hiện lên tự tin chi sắc nói.
“Vọng tưởng!”. Trầm Hồng nghe vậy thì hai mắt lập tức híp lại gầm lên. “Thái
Huyền thần thuật! Tịch diệt thương sinh!”. Hắn trên tay lực lượng chợt
bùng lên, khí tức như hoàn toàn thay đổi, ban nãy là bá đạo thì hiện tại lại là trầm trọng uy nghiêm, trong đó dĩ nhiên lại có một loại phá diệt tất thảy sinh mệnh khí tức, uy lực càng thêm đáng sợ.
“Chân thần lập thiên!”. Thần Quân mặt không chút nào đổi sắc, thân hình vẫn giữ
nguyên tư thế, hơi chút ngâm xướng mấy chữ, nhất thời trên người hắn
bạch sắc quang tử xuất hiện dị động, chúng cuốn lên như là đang diễn
sinh ra thiên địa hỗn độn, lực lượng thần bí đến cực điểm.
“Ông...”. “Ông...”. “Oành...”. Hai cỗ bất đồng lực lượng cứ như thế va chạm, một
sinh một diệt va chạm nhìn như không có bao nhiêu kinh khủng lại sinh ra lực lượng chấn động vô cùng mạnh mẽ. Cuối cùng là một tiếng kinh thiên
động địa vang lên, chỗ đó như xảy ra một vụ nổ cực lớn, hỗn loạn lực
lượng quét ra bốn phương tám hướng, Thần Quân cùng Trầm Hồng cũng theo
đó tách ra, Trầm Hồng lui lại ba bước, Thần Quân lui lại có là năm bước.
“Thái Huyền tru thiên phá!”. Trầm Hồng nhìn ra kết quả thì trên mặt lãnh khí
càng mạnh, Thần Quân thực lực đúng là ngoài dự kiến của hắn, bất quá
chính là vì như thế nên hắn mới càng muốn đem Thần Quân giết chết, hắn
biết có phải là ảo giác hay không nhưng mấy ngày không thấy thì hắn có
cảm giác Thần Quân thực lực đã có tiến triển không ít, dĩ nhiên là đã có thực lực cùng hắn ngạnh kháng.
“Chân thần phạt thiên vũ!”. Thần Quân trong mắt càng là trầm trọng nghiêm nghị quát lên. Hắn biết bản
thân thực lực đang tăng lên từng ngày nhưng vẫn như cũ không phải đối
thủ của Trầm Hồng, hắn chỉ là đang mượn áp lực của Trầm Hồng để tăng
mạnh hơn mà thôi, một trận chiến này hắn sẽ tận tình mà cảm thụ.
“Ha ha, Thần Quân đạo hữu! Bọn ta đến giúp ngươi!”. Thế nhưng lúc này đã có thể kẻ khác xuất hiện lao vào vòng chiến của Thần Quân và Trầm Hồng, đó dĩ nhiên lại là bốn vị Ngũ cực Hỗn độn cảnh. Bọn hắn một bên tối cường
Lục cực Hỗn độn cảnh chỉ có ba vị, do đó cần có thêm cường giả tụ lại
một chỗ chặn lại cuối cùng một vị Lục cực Hỗn độn cảnh của Thái Huyền
môn, hiện tại có Thần Quân là cái cường giả chủ động chặn lại Trầm Hồng
thì đương nhiên sẽ có kẻ nguyện ý đến giúp một tay để cân bằng đôi bên,
dù sao thì chỉ cần là kẻ sáng mắt thì có thể thấy được Thần Quân có thể
quần với Trầm Hồng một chút thì được, đánh lâu thì sẽ thất bại, do đó sẽ cần có thêm viện trợ mới được.
“Đáng chết!”. Trâm Hồng thấy như
vậy thì đáy lòng thầm mắng một tiếng, ánh mắt hơi chút đảo xuống xung
quanh thì trên mặt âm trầm chi sắc càng đậm, cường giả đỉnh cao bọn hắn
Thái Huyền môn chiếm ưu thế nhưng phía dưới thì bọn hắn lại kém hẳn về
số lượng, đánh lâu dài quần nhau mà bị Lục cực Hỗn độn cảnh bên Thái
Huyền môn bị quấn lấy thì phía dưới tu giả của bọn hắn chắc chắn sẽ chịu đả kích nặng nề.
“Oành...”. Hơi chút trầm xuống như hắn không
có thời gian nghĩ nhiều, Thần Quân điên cuồng sát chiêu nhưng đã trực
diện đánh về phía hắn, uy năng này để cho hắn cũng cảm giác được uy hiếp nặng nề. Hai đạo công kích va vào nhau, hai người lần thứ hai va chạm
thì Thần Quân cũng vẫn là cái bị đánh lùi nhưng hiện tại tình huống đổi
khác rồi, kẻ phải lo lắng là Trầm Hồng không thể nghi ngờ.
“Ha
ha, đánh hắn!”. Bốn cái Ngũ cực Hỗn độn cảnh phân biệt ở bốn phương nhìn thấy Trầm Hồng cùng Thần Quân va chạm liền hơi chút chững lại thì đương nhiên không có khả năng buông tha cơ hội tốt, bốn đạo lực lượng vô cùng mạnh mẽ trực hướng Trầm Hồng đánh đến.
“Thái Huyền thần thuật!
Ma thần khai thiên!”. Trầm Hồng nhìn thấy bốn đạo công kích đánh về phía mình thì cũng không dám lơ là, hai tay như khẽ vo lại ở trước ngực,
nhất thời giữa hai lòng bàn tay của hắn lực lượng tụ lại rồi bộc phát đi ra, uy năng kinh thế phóng vọt ra xung quanh chắn lại bốn đạo công
kích.
“Chân Thần phá!”. Thần Quân đương nhiên cũng không có bỏ
qua cơ hội này, thân hình hơi động đã đến trước người Trầm Hồng đánh
xuống, Trầm Hồng một chiêu mới đánh ra còn không kịp phát lực, không thể nghi ngờ là lúc tốt nhất để phát động tấn công.
“Oành...”.
“Uỳnh...”. “Rầm...”. “Uỳnh...”. Chỗ loạn thạch này mấy ngày trước là
chiến trường hỗn chiến vô cùng đáng sợ nhưng đã dừng lại, hiện tại không hề có chút dấu hiệu nào lại đã bùng phát, vô số quang hoa khủng bố quét ra khắp nơi loạn thạch, những thiên thạch này qua bao năm được hư không rèn đúc vô cùng cứng rắn nhưng trước những hủy diệt công kích này thì
đều bị đánh tan thành bụi phấn, có thể thấy được cấp độ này đại năng
cường giả có khả năng phá hoại như thế nào.
“Đánh đi! Càng đánh
nhiều càng tốt, sau đó bản thiếu gia ta sẽ đi ra thu thập tàn cục của
các ngươi!”. Đứng ở bên ngoài loạn thạch khu có một cái bạch y đẹp đến
yêu dị thanh niên, hắn chắp tay sau lưng đứng trong hư không khẽ cười
cười nói. Hắn chính là kẻ đã bầy ra kế hoạch thúc đẩy trận hỗn chiến kia tiếp tục, Thiên Quân. Nếu tất cả thuận lợi như tính toán của hắn thì
cho dù không cần có Hoa Chiến Kinh thì hắn cũng có thể đem nơi này thu
dọn.
Bạn đang đọc truyện trên: Webtruyen.com