“Chúng ta tới rồi”- Tài xế nói.
Bố của Giang Cẩn Huyên, Giang Cẩn Minh nhìn xung quanh.
Sau khi xác định không có gì bất thường, ông mới quay ra ghế sau nhìn con gái :
“Cẩn Huyên, chúng ta đi nào con”.
Giang Cẩn Huyên vẫn đang mân mê con gấu bông trên tay, đó là quà sinh nhật mà mẹ cô gửi tặng mấy ngày trước.
Chỉ vài ngày nữa thôi, khi mẹ cô tới hạn nghỉ phép, họ sẽ được đón giáng sinh cùng nhau.
Chỉ cần nghĩ đến, là Giang Cẩn Huyên lại không kìm nổi nụ cười ngây ngô kia.
Cô xuống xe, theo bố mình bước vào một ngôi nhà lạ lẫm.
Chiếc xe đưa hai bố con lặng lẽ lùi lại, đậu cách căn nhà nọ 100 mét.
Giang Cẩn Minh gõ cửa.
Ngay sau đó, họ nghe thấy tiếng chân lách cách của người trong nhà, rồi tiếng chìa khóa, sau đó cánh cửa mở ra.
Trước mặt họ là một người hầu, cô ấy nói tiếng Anh, rồi đưa họ vào trong.
Giang Cẩn Huyên nhìn xung quanh, rồi hỏi bố :
“Bố ơi, tại sao chúng ta lại tới đây thế ạ ?”
“Con gái yêu, bố tới vì công việc.
Lát nữa khi bố và đồng nghiệp nói chuyện, con hãy ra chỗ khác chơi cùng con trai của chú ấy nhé.
Còn nữa, nhớ những gì bố đã dạy đấy”.
– Giang Cẩn Minh xoa đầu cô.
Chờ khoảng 5 phút, cuối cùng người đồng nghiệp ấy cũng ra.
Đó là Trịnh Tử Hoàng, một đặc vụ của FBI, đội Alpha.
Ông còn dắt theo một cậu con trai, lớn hơn Giang Cẩn Huyên 3 tuổi, tên Trịnh Tử Mặc.
Cậu bé nom rất gầy, gương mặt lai Trung – Mỹ ấy gợi lên một cảm giác khác lạ trong đôi mắt của Giang Cẩn Huyên.
“Anh tới rồi sao, Joshep ?” – Trịnh Tử Hoàng mỉm cười.
Giang Cẩn Minh gật đầu :
“Ừ, chúng ta vào việc được rồi nhỉ ? Anna, con chào chú đi”.
“Cháu chào chú....Em...Chào anh ạ”.
Trịnh Tử Mặc gật đầu, nở nụ cười hòa nhã với cô bé.
Giang Cẩn Huyên bất giác xấu hổ, tay ôm chặt gấu bông.
Giang Cẩn Minh nói : “Anna, con đi chơi cùng anh đi”.
......
Hai người đàn ông nọ im lặng nhìn nhau.
Một lúc sau, Trịnh Tử Hoàng mới mở lời :
“Anh đưa con gái anh tới làm gì vậy ? Không sợ nguy hiểm sao ?”
Giang Cẩn Minh nhún vai : “Vợ tôi đi công tác chưa về, vả lại với tình thế như vậy, tôi