Nắng sớm, ánh nắng ban mai yếu ớt chiếu xuống, nhẹ nhàng xuyên qua màn hồng vào bên trong………… Chim chóc đậu trên cành bắt đầu cất tiếng hót chiêm chiếp, Sở Ca chậm rãi mở mắt dậy, ánh mắt hơi di chuyển, ánh mặt lướt qua trên khuôn mặt bên mặt mình đang yên tĩnh ngủ say, không khỏi dừng lại.
Phảng phất trong không gian, câu nói đêm qua, lại một lần nữa văng vẳng bên tai.
Đêm qua, hắn bởi vì một câu nói của nữ nhân này mà trằn trọc khó ngủ, thẳng đến khi trời vừa hửng sáng, mởi mông lung ngủ được một lát.
Mà nàng, đúng là một giấc ngủ tốt, hoàn toàn không có chút câu lệ nào.
Tuy rằng đêm qua bọn họ quả thật cái gì cũng đều chưa từng làm.
Nhưng, không biết vì sao, ngực liền dấy lên một ngọn lửa phẫn nộ.
Gió thổi qua, lướt nhẹ trên mặt hắn một mùi hương thanh nhã, mùi hương nhẹ nhàng giống như hoa lan trong thâm cốc, làm cho người ta yêu thích không thể buông tay.
Mặt hắn bất giác dựa sát vào nơi phát ra mùi hương kia, ngay lúc này nội tâm cũng nổi lên một trân bối rối, động……
“Vương, Vương gia?”
Bên kia ánh mắt mới tỉnh ngủ của Thanh Thanh chớp chớp, kinh ngạc nhìn Sở Ca chỉ cách mình một cái mũi, bụng đầy hoang mang kêu lên.
Lời nói mềm mại, nói với Sở Ca.
Nội tâm căng thẳng, nháy mắt lại càng sôi lên sùng sục, tuấn dung trắng nõn cũng bởi quẫn bách này mà phiếm hồng.
Sở Ca vì kích động mà cảm thấy buổn bực, hừ lạnh một tiếng: “Sườn phi quả thực là khiến cho bổn vương mở rộng tầm mắt, cùng một nam nhân xa lạ ngủ trên một giường, tự nhiên cũng có thể ngủ một giấc ngon.”
Nữ nhân này thật sự một chút để ý cũng không có, có phải hay không mặc kệ là gả cho ai, đều có thể ngủ ngon được?
Nghĩ đến đây, trong con ngươi đen của Sở Ca hiện lên một tia hàn quang lạnh lẽo.
“Hóa ra Vương gia chính là một nam tử xa lạ……..”
Thanh Thanh buông mắt, âm thanh phản bác nho nhỏ, răng cắn chặt môi dưới, lộ ra vẻ tái nhợt.
“Ngươi nói cái gì?”
Giọng nói nhỏ quá mức khiến Sở Ca nhất thời không thể nghe rõ,