Edit & Beta: Minmin
Thẩm Tiểu Ngư vội vàng lấy khoai tây ra khỏi cái sọt, cũng không có nhiều lắm, chỉ khoảng 10 cân.
Tiểu Hứa Bách giúp cậu nhặt chúng ra.
Mọi người trong nhà cứ tròn nhìn những vật tròn tròn mang theo đất cát lần lượt xuất hiện trên mặt đất, nhìn thực mù mịt.
Thẩm Đại Ngư bọn họ hôm nay ở trên trấn có nghe qua Tiểu Ngư Nhi nói là có thể ăn no bụng,cũng không thực tin tưởng lắm.
Còn tưởng rằng chính là tiểu hài tử nhìn thấy đồ vật lạ liền muốn chơi.
cũng không đắt lắm liền mua cho cậu.
Thẩm Tiểu Ngư một lần nữa đem những lời trên trấn nói cho mọi người trong nhà nghe, bất quá cậu thấy bộ dáng không tin của bọn họ, liền không nói thêm nhiều gì nữa, chỉ nói chờ sáng mai cậu làm bừa cơm sáng liền biết ngay, dùng một ít để làm bữa sáng.
Số khoai tây còn lại liền đem trồng trong không gian, thời gian trong đấy sinh trường khá nhanh, có thể thu hoạch thêm nhiều khoai tây.
Chờ thêm một năm,hai năm trồng thêm được nhiều hơn thì đem một phần ra làm đồ ăn vặt.
Khi đó gà sau núi cũng tới thời điểm bán, hơn nữa mứt cùng rau dưa đều mang tới cấp cho tửu lâu, như vậy trong nhà chậm rãi sẽ trở nên càng ngày càng dư dả hơn.
Mặc sức tưởng tượng một lần về sau có thể dử dụng khoai tây làm ra các loại đồ ăn vặt, nước miếng đã bắt đầu chảy dài!!!!1
Nhưng nhìn đến hiện tại, trong tay cũng chỉ có mấy củ khoai tây như này, vẫn là nhanh nhanh thu nước miếng lại thôi!!! Sau khi nói số tiền bán nhiều nhất chính là mứt, làm a cha bọn họ nghĩ rằng mình đã ăn mất thật nhiều tiền.
Hẳn là nên giữ lại để bán.
Bất quá bị Tiểu Ngư Nhi nhanh chóng gạt bỏ, không cần phải làm như vậy.
Cậu muốn kiếm nhiều tiền cũng là vì để cả nhà sống tốt.
Người trong nhà đương nhiên phải ưu tiên, muốn ăn liền ăn thứ tốt nhất.
Cho nên mứt làm trong không gian cũng với hoa quả trong đó đều toàn bộ giữ lại.
Hiện tại chỉ bán loại mứt, dùng quả bên ngoài kết hợp với chút nước suối thôi.
Sợ hương vị quá khác biệt sẽ gây ra vấn đề lớn.
Ngày hôm sau vừa mới tới giờ Thìn, Thẩm Tiểu Ngư đã dậy rồi.
Bởi vì sắp vào thu, sáng sớm và buổi tối thời tiết thường lạnh hơn, cậu rời giường liền lấy một cái áo khoác dày hơn mặc vào.
Mặc xong quần áo cùng với đôi mặt mông lung bước ra ngoài.
Vừa ra khỏi cửa đã bị không khí trong lành làm cho tỉnh táo.
Tinh thần phấn chấn liền cầm cái bát đi ra sân súc miệng rửa mặt.
Vệ sinh cá nhân xong, đi giải quyết một chút, a cha cũng đã đem canh xương hầm đun nóng lên.
Cậu nghĩ rằng mấy ngày nay cả nhà đều bận, bữa sáng cần dinh dưỡng một chút.
Liền đi vào nhà bếp chuẩn bị.
Nếu canh xương đã hầm tốt, vậy trực tiếp cầm khoai tây tẩy rửa sạch sẽ dùng nước luộc lên, như thế vừa bớt việc lại còn no bụng,
Tiểu Ngư Nhi đi đổ một ít khoai tây ra.
Sau khi rửa sạch, dành một ít dùng để chiên bánh khoai tây với trứng, còn lại đều đem luộc trong nước sạch.
Có a cha cùng tiểu thúc cha hỗ trợ, thực mau liền chuẩn bị xong.
Tiểu thúc cha nấu thêm ba món ăn kèm nữa, như vậy liền có đủ bữa sáng.
Tổ cha cũng đã nấu xong thức ăn cho heo để nguội.
Lập tức có thể bắt đầu ăn cơm.
Bưng đồ ăn vào nhà chính thì thấy mọi người đều đang chờ, ngay cả cặp song sinh ngày thường khó gọi rời giường nhất cũng đã có mặt trên bàn đợi cho ăn.
Xem ra cả nhà đều thực chờ mong canh xương hầm cùng khoai tây đây mà.
Thẩm Tiểu Ngư cùng a cha nhanh chóng dọn xong cơm sáng, đầu tiên cậu múc cho mỗi người một bát canh hầm, sau đó đặt trước mặt họ một củ khoai tây luộc.
Liền bắt đầu làm mẫu ăn khoai tây như thế nào: Cậu trước uống một ngụm canh, dư vị một chút, ân! Thật sự rất ngon! Ngẩng đầu thì thấy mọi người vẫn đang nhìn mình, mới nhanh chóng cầm củ khoai tây tới, lột vỏ xuống rồi cắn một ngụm, thật thích, ăn thật ngon! Liền một ngụm rồi một ngụm.
Vài lần như thế thì ăn xong mọt củ khoai, kỳ thật tuy rằng không phải rất lớn, nhưng đối với Tiểu Ngư Nhi ăn uống như thế cũng bắt đầu no no.
Những người khác nhìn đến như vậy, cũng bắt đầu học theo ăn, động tác đều nhịp uống một ngụm canh trước rồi lại cầm khoai tây lột vỏ.
Tiểu Ngư Nhi nhìn thấy động tác của bọn họ, tay đang muốn lấy bánh khoai tây đột nhiên dừng lại.
Vốn dĩ cậu muốn nói: Trước tiên không cần phải uống một ngụm canh đi! Chỉ là cậu quen uống canh trước rồi mới ăn.
Nhưng là cậu nhìn thấy bộ dạng ăn đến happy của mọi người cũng không có nói.
Mọi người ăn như vậy cũng không phải không được, như thế càng khỏe mạnh.
Cả nhà cao hứng thì tốt rồi.
Sau khi mọi người nếm thử hương vị của canh xương và khoai tây, tất cả đều không thể ngừng lại.
Đặc biệt là tổ phụ hán tử bọn họ, càng thích khoai tây hơn một chút.
Còn các ca nhi ăn một hai củ đã có điểm no, liền ngừng lại, uống canh, thuận tiện ăn bánh khoai tây.
Ha ha!! Nhìn bộ dáng Tiểu Ngư Nhi ăn say xưa đến như vậy, khẳng định cũng rất ngon.
Cuối bữa, khoai tây luộc đều hết sạch, xương canh hầm uống cũng không ít, bọn hài tử đặc biệt thích bánh khoai tây.
Ngày thường bọn tiểu quỷ cũng ăn đến hăng say nhưng thức ăn vẫn còn dư không ít.
Thu dọn bàn ăn xong, các hán tử nhìn củ khoai tây với ánh mắt phi thường nóng bỏng.
Đều có xúc động muốn luộc toàn bộ ăn hết.
Thẩm Tiểu Ngư nhanh chóng bảo Mao Mao ca ca cất đi, số lượng còn lại là dùng để ươm giống, ăn rồi thì lấy gì mà trồng.
Nhìn theo động tác của Mao Mao, mọi người đều lưu luyến thu hồi tầm mắt, lúc này mới nhớ tới người đi làm cần đi làm, kẻ đi học cũng nên ra cửa.
Bọn họ đều ra ngoài rồi, Tiểu Ngư Nhi chuẩn bị lên núi sau cho gà ăn, sau đó thả chúng ra, để