Mãnh Thú

"Tai họa."


trước sau

"Anh có biết vì sao tôi muốn bảo vệ anh không?"

"Vì sao?"

"Vì tôi cảm nhận được, từng câu từng chữ của anh đối với tôi đều là thật. Từng nụ cười, từng hạt lệ trên gương mặt anh đều khiến tôi cảm thấy..... À mình tìm đúng người rồi, người mà mình sẽ bán mạng để bảo bọc đây rồi. Tôi thay đổi rất nhiều kể từ khoảnh khắc đó, khoảnh khắc tôi bị anh chế ngự, bị tất cả hào quang xán lạn của anh áp chế. Gương mặt, giọng nói cùng đôi mắt cuốn hút của anh là thứ khiến tôi mê đắm nhất." Linh Quân cười, đôi tay nâng lấy gương mặt tựa thần linh kia hôn lấy. Thiệu Huy có chút bất ngờ vì hành động của Linh Quân, nhưng hắn rất phối hợp ôm lấy eo của Linh Quân mà kéo về phía mình mà hôn. Họ đối với đối phương chính là tin tưởng tuyệt đối, yêu thương tuyệt đối.

"Cảm ơn em, thật sự cảm ơn em. Vì cho đến cuối cùng, cho đến khi hoàng tộc chỉ còn lại một mình tôi, tôi vẫn có em bên cạnh." Thiệu Huy từng cô đơn biết mấy, từng bị đau đớn cô độc hành hạ đến rướm máu. Hắn đường đường là đích tử Thiệu gia, nhưng gia tộc của hắn sớm đã diệt vong, cho dù nói hắn may mắn được sống để hưởng vinh hoa phú quý, nhưng nếu người thân đã không còn, chút châu báu đó có hề gì với hắn?

Vòng tay hắn ôm trọn lấy người thiếu niên gai góc, bao lấy toàn bộ thân thể kiên cường chằng chịt vết thương kia. Người đến với hắn như một phép màu huyền huyễn, không phải là tình cờ, cũng không phải là ngẫu ý, mà thật rằng sự xuất hiện của người thắp sáng trái tim lạnh buốt của hắn, đem hắn quay trở về quỹ đạo.

Đối với hắn mà nói, người chính là món quà của Thượng Đế ban tặng hắn.

"Mà này, anh có biết dùng súng không?"

"Biết chút, nhưng không rành như em thôi, xạ thủ giỏi nhất Đại Lục ạ." Thiệu Huy dùng tay lau đi nước bọt trên khóe môi Linh Quân. Hắn biết chút tài cán cầm súng nhỏ nhoi của hắn nếu đi theo sẽ trở thành gánh nặng đối với Linh Quân. Người đàn ông phong trần trước mắt khẽ cười, thoải mái cầm lấy cây kẹo mút mà ngậm vào, "Yên tâm, tôi dạy anh."

Hắn tận hưởng những chuỗi ngày này chưa được bao lâu, tai họa lại cứ liên tiếp giáng xuống đầu hắn.

Ngày hôm nay, nắng ấm rực rỡ xuyên qua từng ô cửa sổ rọi thẳng đến trụ sở KJ, nơi hắn coi là ngôi nhà thứ hai. Ánh nắng rực rỡ huy hoàng là thế nhưng lại không cách nào sưởi ấm được tâm can lạnh lẽo của mọi người trong tổ chức.

"Rốt cuộc vì sao lại xảy ra chuyện này?" Ha Quáng Xuất chau mày khó chịu, điếu thuốc tàu trong tay không ngừng nhả khói, mùi khói thuốc tàu nồng nặc xộc lên khoang mũi khiến người ta muốn nôn đi. Trong gian phòng rộng lớn bao lấy một không khí ảm đạm, hắc khí hiện rõ trên thái dương mỗi người, ngay cả Yến Mạn thường ngày khí sắc tươi tắn cũng trở nên trầm lặng.

KJ vẫn đang hoạt động rất bình đạm, nhưng mới đây một tháng trước liền trở nên bị xáo trộn. Toàn bộ những bậc lão làng trong tổ chức đều lũ lượt rút khỏi bang, để ý mới thấy vẻ mặt của họ rất khác, tiều tụy đi rất nhiều, như một cành cây khô trơi trọi giữa sa mạc rộng lớn không có sức sống. Bọn họ là cánh tay chủ lực của KJ, đối với Ha Quáng Xuất mà nói chính là tổn thất cực kỳ nghiêm trọng, bởi vì ông rốt cuộc cũng không thể điều tra được kẻ đứng sau thao túng việc này. Bởi vì kẻ chủ mưu không thật sự tự mình ra tay, lớp lớp sau sau đều có kẻ thay thế, ẩn dật một cách hoàn hảo đằng sau tấm vải lụa đắt tiền kia.

"Lục Mãn, Ông Minh Đại, Lưu Vũ, còn có cả Thạch Thuyết, tất cả bọn họ đều rất lạ. Cho dù ta dùng biện pháp gì để tra hỏi, đều nhất quyết không muốn nói. Chỉ duy nhất Lưu Vũ mở miệng nói rằng bọn họ chính là vì an nguy nhỏ nhoi cuối cùng của bản thân, lời hứa bán mạng cho tổ chức có lẽ không thể thực hiện được rồi....." Hán Trung mệt mỏi ngả lưng lên chiếc ghế rộng, hai ngón tay khẽ xoa xoa thái dương. Tiếng vang của thành viên tổ chức đối với hắc đạo mà nói chính là cách oanh tạc thế lực trực tiếp nhất, mỗi thành viên tổ chức chính là mỗi con mãnh thú, bọn họ chia nhau oanh tạc các địa phận, đối đầu với các bang khác và mang về cho bang mình nhiều địa phận hơn. Chỉ cần bang nào chiếm nhiều địa bàn hơn, bang đó ắt đứng đầu. KJ là một bang lớn như thế nào cả hắc đạo lẫn bạch đạo đều rõ, Đại Lục gần hết đều nằm trong tay họ cũng nhờ đến những cánh tay đắc lực vươn dài kia. Đột ngột cầm đao chém một phát đứt lìa một phần cơ thể như thế, KJ có thể bỏ qua sao?

Hơn thế nữa sự việc này ảnh hưởng nghiêm trọng đến việc làm ăn của tổ chức, toàn bộ giấy tờ cùng hợp đồng mà bốn vị kia đứng tên đều bị đem ra mổ xẻ. Mà những hợp đồng ấy đều là khế ước buôn bán vũ khí, nhập khẩu lính đánh thuê cùng môi giới đất đai, mất đi một phần lớn như thế, KJ cũng như đại bàng gãy cánh, lơ lửng giữa không trung.

Cánh cửa gỗ lớn nhẹ nhàng được mở ra, thân ảnh lãnh đạm phủ một tầng mây cứ thế lặng lẽ bước vào. Linh Quân hạ khóe mắt cúi đầu chào Ha Quáng Xuất, đôi mắt cứ tĩnh một vẻ. Hắn kéo ghế ngồi xuống, bàn tay cứ chậm rãi lật từng trang giấy chi chít chữ cùng con ấn màu đỏ chói. Hắn khẽ chau mày, đem xấp tài liệu đóng lại, tạch lưỡi một cái, "Xảy ra bao lâu rồi?"

"Một tháng trước, nhưng mọi người sợ rằng ảnh hưởng đến em nên không ai nói cả." Yến Mạn nhìn hắn cứ không chút biểu tình nào, trong lòng cô cũng dâng lên sợ hãi. Chính là biểu cảm này, đã rất lâu rồi mọi người chưa nhìn thấy phong thái đáng sợ này của hắn. Bình tĩnh đến gai góc, sự tĩnh lặng của hắn chính là ngọn nguồn bắt nên sóng bão.

"Đã điều tra được gì chưa?" Hắn vươn từng ngón tay dài gõ lấy mặt bàn thủy tinh, âm thanh phát ra lạnh lẽo vô cùng, tưởng chừng như rằng vạn vật đều tức khắc bị chế ngự.

"Chưa được gì nhiều, bây giờ bốn người bọn họ cũng khăn gói trở về quê nhà, mọi liên lạc với tổ chức đều cắt đứt hết. Nguyên do thì vẫn chưa có manh mối nào, nhưng về dây chuyền buôn bán của chúng ta có chút vấn đề....." Mã Tư chầm chậm đưa tách trà hoa cúc đến cho hắn, làn khói trắng mỏng manh lướt qua đôi mắt đục ngầu của hắn. Động tác hắn vẫn rất từ tốn khẽ nâng tách trà kề đến môi, hớp một ngụm đầy, "Nói."

"Uy Trình hắn..... Hắn ta phản bội tổ chức chúng ta. Em không ngờ một người như hắn lại dám làm ra loại chuyện này, toàn bộ tài liệu cơ mật về phương thức điều chế thuốc súng của chúng ta đều bị hắn lấy mất. Lại còn..... Lại còn....."

Linh Quân lấy làm khó chịu, tách trà trong tay phút chốc vỡ vụn dưới nền đất. Mảnh sứ trắng kề lên cổ Mã Tư, tất thảy cảm nhận được mạch đập từng hồi của gã. Linh Quân nhoẻn miệng cười, một nụ cười như có như không, "Mày biết rõ, tao rất ghét những kẻ không ăn nói rõ ràng. Một là mày nói, hai là tao sẽ khiến thanh quản mày bị rách toạc ra...."

Mã Tư nhìn hắn một lúc, vẫn rất điềm tĩnh nuốt xuống ngụm nước bọt, khẳng khái nói, "Uy Trình hắn, là người có tư tình với đại thiếu gia Quách Lịch, chủ tịch tập đoàn Quách Thuấn."

"Đơn phương tự tình?" Linh Quân nghe đến thích thú, vẻ mặt tươi tắn mấy phần, tay liền quăng mảnh sứ sang một bên, mỉm cười với Mã Tư. Gã nhìn sắc thái thay đổi chóng mặt của Linh Quân mà mệt tim, thịnh trọng gật đầu một cái.

"Tốt tốt! Điều tra rất có tâm nha! Uy Trình hắn không ngờ lại có mắt nhìn đến như vậy, chọn trúng một bông hoa ngạo kiều rồi."

Linh Quân dùng chân giẫm nát những mảnh sứ vỡ nát bên dưới, thanh âm răng rắc cứ giòn giã phát ra. Gian phòng cứ thế rộ lên những tiếng bàn tán sôi nổi, ai cũng phấn khởi muốn chiêm ngưỡng phương thức mà Linh Quân sắp thực hiện kia. Ai mà ngờ đến Uy Trình kia lại là kẻ đam mê nam sắc, lại mê đắm một người như Quách Lịch, mà Quách Lịch kia cũng thật là tự mình đâm đầu vào chiếc bẫy hoàn hảo này rồi.

Nhìn từ xa cũng thấy, chủ tịch tập đoàn Quách Thuấn có tình ý đối với Linh Quân.

Mà kẻ Linh Quân muốn một tay xử gọn hiện tại, lại là kẻ đơn phương yêu Quách Lịch, chẳng phải quá cẩu huyết rồi sao?

Ngày hôm nay hắn đích thân đến tận Quách gia làm tất cả mọi người ở Quách gia được một phen náo động hồn bay phách lạc.

"Chẹp..... Mày còn không tránh đường cho tao à?" Hắn nhướn mày, kẹo cao su trong miệng cứ phát ra những âm thanh khó chịu, như rằng đang khiêu khích nam nhân xinh đẹp trước mắt.

Đôi mắt to tròn của Quách Lâm ánh lên phẫn nộ, cậu dang rộng hai tay ngăn trước mặt Linh Quân, ngữ điệu rất bình ổn, "Cậu phải nói lý do vì sao cậu lại đến đây đã, tôi sẽ cho cậu vào."

"Ô.... Sao lại....." Hắn nghe được một thanh âm rất quen thuộc, thanh âm ấy tưởng chừng như chỉ cần cất lên cũng khiến hắn dễ dàng cảm nhận được.

Thiệu Huy ngạc nhiên mở to mắt đứng trước cửa nhìn hai người ngoài sân một lớn một bé đang cãi nhau gay gắt. Hắn bước đến trước mặt Linh Quân, gương mặt anh tuấn hiện lên một dấu chấm hỏi lớn, "Em?"

"Em cái gì mà em?! Tại sao lại ở đây?" Linh Quân hắng giọng, biểu cảm thích thú trên mặt tan biến, sắc thái chùng xuống rõ rệt. Hắn gạt phăng cánh tay chắn trước mặt, ung dung bước đến đối diện với Thiệu Huy. Hoàng tộc này thật cao quý với bộ âu phục đỏ, đôi bông tai hắn khen đẹp, đến tận bây giờ Thiệu Huy vẫn đeo. Ánh bạc lấp lánh dưới ánh dương, rực lên một vẻ ủy mị pha lẫn quyến rũ.

"Tôi đến để bàn việc làm ăn nha, không phải như em nghĩ đâu...." Thiệu Huy nheo đuôi mắt lại, sắc thái vài phần sợ sệt tia lửa giận đang hung hăng tàn bạo trước mắt. Linh Quân lườm hắn một cái, lại quay sang liếc nhìn người thiếu niên xinh đẹp bên cạnh, "Còn mày? Tại sao cũng có

mày?"

"Ngài Linh, tiểu Lâm nó là em trai tôi, nó không ở Quách gia thì ở đâu được...." Giọng nói ẩn chứa đầy hàm ý kia lại vang lên bên tai Linh Quân khiến hắn chau mày quay lại. Cách nói chuyện hoa mỹ này quả thật phù hợp với anh em Quách gia, thật khiến hắn cảm thấy buồn nôn.

Quách Lịch với chiếc áo thun trắng đơn giản, mái tóc mềm mại rũ xuống trước nốt ruồi ngay khóe mắt làm tăng lên vẻ đẹp bội phần, diễm lệ hệt như những loài hoa cao quý. Y nâng tầm mắt nhìn người trước mặt phóng ra vẻ cay nghiệt đối với mình, hứng thú trước kia tăng lên gấp bội. 

"Việc bàn giao cơ mật như thế không nên để người ngoài nghe thấy, kể cả người thân cũng không được." Linh Quân đưa mắt quét một vòng cảnh quan Quách gia, đúng là gia tộc thích phô trương thế lực như ngày nào, sự hoa mỹ này truyền từ đời này sang đời khác tất trở thành khó quen khó bỏ rồi. Hắn liếc nhìn cánh cửa to lớn một màu gỗ mun thoang thoảng kia, đột nhiên cảm thấy tức cười. Quách gia này, gia tài cũng lớn đến mức dùng cả đá swarovski để làm tay nắm cửa luôn đấy chứ. Viên đá cao quý lấp lánh dưới ánh mặt trời vàng đượm, khuôn viên rộng lớn được thiết kế theo phong cách cổ kính lại xen lẫn hiện đại, biệt phủ dài đến nghìn mét vuông trải rộng trên vùng đất tư nhân của tập đoàn Quách Thuấn. Nơi đây chính là lãnh địa của Quách gia, họ ở đây chính là bá chủ.

Sau một hồi tĩnh lặng vì sắc khí lạnh lẽo của ai kia bao trùm lấy, Thiệu Huy chính là người đầu tiên mở miệng mời họ vào nhà. Bốn con người cùng nhau bước vào nhà, nhưng Thiệu Huy lại cảm thấy có gì đó sai sai. Hắn đi ở phía sau, ngay trước mặt hắn là Linh Quân và Quách Lịch, kì lạ ở chỗ Quách Lịch này dường như rất thích đụng chạm mèo nhỏ của hắn, mà Linh Quân lại chẳng hề chống cự một chút nào, mặc cho những động chạm của Quách Lịch khiến mắt hắn muốn nổ tung rồi.

Linh Quân thả người tựa mình vào chiếc ghế bành trắng tinh, anh em nhà này quả thật rất thích màu trắng, mà màu trắng lại là màu hắn rất ghét.

Bởi vì màu trắng quá tinh khiết, quá đơn thuần, không hề tạp nham như con người hắn.

Quách Lâm vào trong chuẩn bị chút nước, Thiệu Huy thì ngồi bên cạnh hắn vẫn tiếp tục bàn bạc hợp đồng với Quách Lịch. Adele vừa mới mở thêm một chi nhánh thời trang cao cấp tại phố Mãn, con phố được mệnh danh là tấm lụa đẹp nhất của Đại Lục. Mà sự kiện lớn đến thế không có mặt của tập đoàn Quách Thuấn đúng là có chút tiếc nuối. Phụ thân của hai người họ lại là Nghị sĩ Quốc hội, ông vẫn luôn rất vừa mắt Thiệu Huy, hoàng tộc trẻ tuổi này bản lĩnh không tồi, một tay oanh tạc tất cả thị trường thông thương trong và ngoài nước, với chiến lược thông minh độc đáo của mình chỉ vỏn vẹn trong hai tháng đã đưa Adele đến đỉnh cao của tài vọng.

"Thiệu thiếu không cần bận tâm, bên chúng tôi sẽ bố trí ổn thỏa cho đại sự kiện hôm đó. Xem nào, khách mời là khoảng hai trăm người, khách V.I.P được bố trí ngồi ở hai hàng ghế đầu của hai khu, còn về người mẫu trình diễn thì......"

"Ngô...." Quách Lịch mở miệng kêu một tiếng, hai tay đập vào nhau một cái. Y lại quên mất một điều cực kì, cực kì quan trọng rồi.....

"Có gì nói lẹ đi, đừng có làm màu." Linh Quân cằn nhằn gác chân lên trên bàn, cả thân thể cứ thế thả dài trên sofa, bộ dáng vừa quyến rũ vừa gợn đòn.

"Người mẫu chính của chúng tôi, Lộ Mãn Huyền hôm đó sẽ không có mặt được....."

"Lộ Mãn Huyền?!"

Lộ Mãn Huyền..... Đừng có nói là tên mắt xám ở phố Tư Uy, tên buôn lậu đó ấy hả?!

"Em biết người này sao?" Ngữ điệu của Thiệu Huy vài phần ngạc nhiên, từ lúc nào mà quen biết thân thiết với tập đoàn Quách Thuấn đến vậy, lại còn thân quen với người mẫu của bên đó?

"À không..... Chắc tại ta nhầm lẫn thôi, người với người cũng có nhiều trường hợp trùng tên mà."

Linh Quân lau đi giọt mồ hôi trên thái dương, cố gắng điều chỉnh ngữ điệu thật bình ổn. Quách Lịch cũng gật gù nghĩ rằng hắn lầm, nhưng tên hoàng tộc bên cạnh lại không nghĩ như vậy!!

Thiệu Huy vươn cánh tay ôm lấy eo Linh Quân kéo lại, cả thân thể to lớn dồn vào phía trước. Động tác thuần thục lại còn rất nhanh đến nỗi người như Linh Quân cũng chưa kịp phản ứng thì eo đã bị cánh tay rắn chắc kia hữu lực ôm lấy. Thiệu Huy áp môi mình kề đến tai của Linh Quân, khóe môi quyến rũ nhếch lên một đường cong lưỡi liềm, "Hay là..... Lộ Mãn Huyền đó là tình nhân của em?"

"Anh chú ý hành động đi, ở đây là Quách gia, nếu không muốn xảy ra cảnh tượng xấu hổ trước mặt anh em nhà họ thì thu liễm lại ngay cho tôi. Bằng không, đôi tay này sẽ bóp chặt anh ném ra ngoài đường đấy." Linh Quân chỉ hận không thể một phát lôi đầu Thiệu Huy ra ngoài đánh cho một trận hả hê liền phải kiềm giọng, nhỏ nhẹ nhắc nhở hắn.

Thiệu Huy bĩu môi, hứng thú trêu chọc liền tan biến, ngoan ngoãn trầm mặc. Hắn xoa xoa bàn tay đỏ ửng vừa bị Linh Quân đánh cho một cái, người này đúng là càng ngày càng mạnh rồi, sẽ có ngày leo lên đầu hắn ngồi đung đưa cũng nên.

"Vâng vâng, sẽ thu lại ngay đây, em đúng là hung dữ mà....."

"Quách Lịch, người tên Lộ Mãn Huyền đó là ai vậy?" Hắn cứ ngỡ Lộ Mãn Huyền chỉ quen biết với Quách Lâm, không ngờ tên mắt xám ấy lại còn là người mẫu của công ty tập đoàn Quách Thuấn, lợi hại, quá lợi hại rồi.

"Cậu ta là người mẫu chủ lực của công ty thời trang Rew, là bậc tiền bối lâu năm nhất trong công ty. Ngài Linh thế là không xem tạp chí nhiều rồi, Lộ Mãn Huyền trong năm năm qua luôn đứng đầu danh sách những người đàn ông có sức ảnh hưởng nhất Đại Lục, tiếng tăm lẫy lừng như thế....."

"Hừm, đã thế còn ở căn tiệm cũ nát đó làm quái gì..." Hắn lầm bầm, hắn còn chưa giải quyết xong Uy Trình đã lọt thêm Lộ Mãn Huyền, vốn hắn chỉ định khử xong Uy Trình sẽ tính tiếp Lộ Mãn Huyền, nhưng hiện tại thì đích thị là một đống tơ vò rồi. Lộ Mãn Huyền có quan hệ với Quách Lâm, loại quan hệ mờ ám đó là gì hắn chưa điều tra rõ, mà Lộ Mãn Huyền bây giờ lại là người mẫu trực thuộc Quách Thuấn. Chưa kể tên Uy Trình khốn nạn kia đang ôm đống tài liệu cơ mật của tổ chức chạy loạn như gà mắc đẻ, Linh Quân hắn là đang rơi vào cái tình huống con mẹ gì đây?!

"Ngài Linh....."

"....."

"Chủ tịch Linh, ngài có sao không vậy?" 

"Hơ...." Hắn hoàng hồn bởi tiếng gọi kề sát bên tai, Quách Lịch lại tự lúc nào áp sát lấy hắn, tinh quang xán lạn như muốn đập thẳng vào mắt hắn. Hắn giật mình nghiêng đầu né tránh, bàn tay lại vô thức nắm chặt tay người bên cạnh. Thiệu Huy điềm tĩnh mỉm cười với Quách Lịch, ngón tay nhẹ nhàng đan vào tay của Linh Quân, sưởi ấm hắn.

"Từ nãy đến giờ ngài không tập trung đấy." Quách Lịch thu mình trở về ghế, đôi chân dài vắt ngang một cách kiêu ngạo. Y thật là cảm thấy có gì ngưa ngứa trong mắt, quả thật tình cảm đặc biệt Linh Quân dành cho hoàng tộc kia khác xa với những tình Linh Quân dành cho anh em trong tổ chức.

"Xin lỗi. Ta hay chểnh mảng như thế, không phiền chủ tịch Quách chứ?"

"Ha ha không sao cả, đừng khách sáo chứ. Ngài Thiệu, hiện tại tôi vẫn chưa tìm được người thay thế Lộ Mãn Huyền, ngài có thể cho tôi vài ngày thu xếp được không?"

Linh Quân nghe đến đây, trong đầu liền nảy ra một ý đồ rất hay nha.

"Hay là..... Để ta thay thế Lộ Mãn Huyền cho?"

*Tác giả có lời muốn nói: Chào mọi người, mình là Mymy đây. Mình cảm ơn tất cả mọi người đã đồng hành cùng mình từ những lúc bắt đầu hoặc chỉ là những khoảnh khắc ngắn ngủi thôi cũng được. Hiện tại mình đã bước vào thời gian quan trọng cuối kỳ một, mình nghĩ là ai cũng vậy nhỉ? Việc ôn thi và học lại buổi tối 4/6 ngày đồng nghĩa với việc update truyện sẽ lâu hơn mọi khi rất nhiều. Mình cảm thấy rất tiếc và cũng rất muốn nhanh chóng update truyện cho các bạn. Nhưng trong thời gian này chúng ta chờ đợi một chút được không? Đợi khi mình thi xong ổn thỏa nhất định sẽ tăng năng suất làm việc và cho ra lò những chương mới xịn xịn nữa nè, vì vậy mong mọi người thông cảm và ủng hộ mình nha!! Yêu mọi người rất nhiều!!


trước sau
Bình luận văn minh lịch sự là động lực cho tác giả. Nếu gặp chương bị lỗi hãy "Báo lỗi chương" để BQT xử lý!
Sử dụng gói vip bạn sẽ được phép tắt hết quảng cáo khi đọc truyện