"Awww, BecBec~"
Vừa mở cửa phòng bệnh thì Freen đã thở ra một tràn dài, lẹ tay lẹ chân đến ôm lấy bé con đang nằm trên giường.
Mùi hương nhè nhẹ trên cơ thể em khiến cho tâm trạng chị dần trở nên thư thái, rúc hẳn đầu vào hõm cổ em, hơi thở nóng rực phả nhè nhẹ lên.
Nhớ em chết mất.
Em và chị kể từ khi gặp gỡ nhau, cùng làm trong công ty thì chưa ngày nào phải tách ra, như hình với bóng, nay bé con ngã bệnh, buộc phải nằm viện, chị buộc phải chạy sự kiện một mình.
Vừa lo, vừa nhớ, vừa thương em.
Có lẽ là như thế nên suốt buổi, chị cứ nhắc đến em, nói lời yêu thương gửi đến người nào đó, quay video gửi em.
Nhưng vẫn chưa đủ, chị muốn tận mắt nhìn thấy em mới yên tâm.
Em phì cười, để chị ôm một lát thì đẩy nhẹ chị ra, nhìn quần áo chị đang mặc thì nhẹ giọng hỏi.
"Vừa bên sự kiện qua sao?"
"Ừm, mua đồ ăn cho em rồi qua luôn."
Chị hôn phớt môi em rồi đứng lên lấy hộp đồ ăn ra, nhìn căn phòng trống trơn thì lên tiếng hỏi.
"Richie và mẹ về rồi hả em?"
"Dạ."
Em gật đầu, mũi nhỏ nhúc nhích hửi lấy mùi thơm hấp dẫn, đôi mắt tròn to phát sáng như mèo con thấy cá, bụng em bất giác giơ cò kêu tiếng thèm thuồng.
Lúc chị quay sang vừa vặn thấy cảnh này.
Làm chị liên tưởng đến bản thân đang chăm sóc một đứa trẻ chứ không phải là người yêu.
Nhưng lại rất đáng yêu nha, chấp nhận được.
Chị thổi thổi rồi đưa qua, em ngoan ngoãn hưởng thụ, mắt híp lại, miệng há to rồi ùm một tiếng.
"A tiếp nào."
"Aaa.."
"Bé cưng ngoan quá."
Becky khúc khích cười trong khi chị nuông chiều mà xoa đầu em, cũng may bác sĩ chỉ bảo em lao lực quá nhiều nên bệnh tình mới trở nên nặng hơn, nghỉ ngơi vài ngày thì sẽ khoẻ.
Nếu không, đừng nói là đi sự kiện, chỉ cần tách em một tý thì chị cũng chẳng chịu nổi.
Lúc PNam và PChen vào tới thì thấy cảnh này, PNam thì lắc đầu còn PChen thì hắng giọng.
"Không phải tôi bảo hai đứa tách nhau sao?"
"Ôi, tụi nó dính nhau như sam ấy, tách gì nổi đâu."
PNam chẹp miệng một tý, ban đầu chị nghĩ Freen đang ở sự kiện không tiện thăm Becky nên chị mới lặn lội đường xa đến chăm sóc em, nào ngờ lại có người đi trước chị một