Chẳng qua tất cả những điều này, Tần Hiểu Nguyệt đang ngủ căn bản không biết, chờ cô ngủ một giấc dậy trong lúc rửa mặt, đột nhiên phát hiện mặt dây trên vòng cổ thế mà không thấy.
“Di, mặt dây của mình đâu? Sao lại không thấy?” Tần Hiểu Nguyệt lập tức có chút luống cuống, kia chính là công cụ cô chuẩn bị để sinh tồn ở mạt thế a.
Tần Hiểu Nguyệt khẩn trương mà tìm kiếm, cô tìm một lần trên giường cũng không tìm được, hơn nữa đồ vật trên giường vừa nhìn là thấy hết, căn bản không có mặt dây.
Dưới giường tìm một lần cũng không tìm được, cô còn dọc theo đường mình đi đến phòng tắm một lần cũng không nhìn thấy, “Làm sao bây giờ? Sao đột nhiên nó lại biến mất?
Tần Hiểu Nguyệt có chút sợ hãi, công cụ bảo mệnh của cô đã không còn, cô vượt qua mạt thế như thế nào đây?
“Bản thân mình đã nhận chủ, mình thử xem có thể lại tiến vào không gian hay không a.
” Tần Hiểu Nguyệt bắt đầu thử tiến vào không gian, chờ sau khi cô vào không gian, mới thở dài nhẹ nhõm một hơi.
Toàn bộ không gian biến hóa hiện tại cô cũng lười đến xem, nàng cảm thấy nếu không gian vẫn còn, như vậy mặt dây khẳng định giống trong sách viết ấn ở trên người mình.
Tần Hiểu Nguyệt đầu tiên tìm trên cánh tay mình, rốt cuộc là thật nhiều sách đều viết là giấu ở cánh tay, nhưng cô nhớ rõ quyển sách kia cũng không có viết mặt dây này từng biến mất.
Trên cánh tay cũng không có bất kỳ hoa văn gì, Tần Hiểu Nguyệt cởϊ áσ trước ngực mình ra, rốt cuộc thấy được ấn ký tinh trạng kia, cô cảm giác hình xăm này thoạt nhìn vẫn thật xinh đẹp.
Nhìn thấy hình xăm này, Tần Hiểu Nguyệt thở ra một hơi, cô rốt cuộc không cần lo lắng không gian của mình sẽ biến mất.
Lúc này Tần Hiểu Nguyệt mới chú ý đồ vật trong không gian, đất ở trong không gian, những quả dưa hấu đã mọc rất lớn, thậm chí có chút quá lớn, thoạt nhìn ít nhất cũng phải 50 cân(*), hơn nữa dâu tây cũng lớn lên thật to, kích thước lớn nhỏ cùng với quả táo không chênh lệch lắm.
( (*) 1 cân bên Trung Quốc = 0,5 cân bên Việt Nam => 50 cân = 25 cân Việt Nam )
Tần Hiểu Nguyệt hái được một quả dâu tây, cũng không rửa, trực tiếp cắn một miếng, “Oa, thật ngọt!” Thật là ăn quá ngon, ăn xong một quả, Tần Hiểu Nguyệt nhịn không được lại hái một quả ăn, sau đó cô phát hiện mình ăn no.
Tần Hiểu Nguyệt nhìn nhìn thời gian, hiện tại bất quá là bốn giờ rạng sáng, còn may còn một đoạn thời gian nữa mới đến giờ hừng đông, bằng không mình không ăn cơm