Ngày thứ hai, Cố Trọng Cảnh lòng ôm chí lớn, khí thế oai hùng* đi xin việc.
*Từ gốc là 雄赳赳,气昂昂: nghĩa là khí thế oai hùng, nhưng tác giả lại viết là 雄邹邹气昂昂cũng được dùng với nghĩa tương tự.
(kiểu một từ viết sai nhiều dùng quen lại thành đúng ý)
Sau đó hắn bị khách khí mời ra.
Khuân gạch không phải anh muốn khuân là có thể khuân.
Mang theo một thân khí thế cao cao tại thượng, khuôn mặt tuấn mĩ lỗi lạc cùng thân thể gầy yếu như cái sào, người phụ trách chỉ nhìn một cái liền cự tuyệt Cố Trọng Cảnh.
Nguyên văn là như vậy: "Này chàng trai, đây không phải là chỗ mà cậu nên đến, nếu mà cậu thiếu tiền thì có thể đến vài nơi như quán cafe hay Mcdonalds thử xem, việc ở đây cậu không làm nổi đâu."
Cố Trọng Cảnh không phải là người không biết biến báo, cũng biết thân thể nguyên thân quả thực quá yếu, xem ra là có lẽ là do dinh dưỡng không tốt, kiểu tố chất thân thể này, người ta không muốn cũng là điều bình thường.
Hơn nữa lời người kia cho hắn một ý tưởng, đúng vậy, hắn có thể đi quán cafe hay Mcdonalds thử xem mà.
Cố Trọng Cảnh tiếc nuối nhìn công trường, quay người rời đi.
Kỳ thực nếu như hắn da mặt đủ dày, kể khổ với người phụ trách kia, thì kiểu gì người ta cũng cho hắn một cơ hội.
Nhưng Cố Trọng Cảnh này, nói da mặt dày thì cũng dày thật, nhưng đó cũng chỉ đối với Chử Ngạn mà thôi, mười năm tận thế kia, mỗi ngày đều dùng nhiều cách trêu chọc Chử Ngạn, muốn nhìn dáng vẻ tạc mao sống động của y, da mặt không muốn dày cũng khó.
Nhưng khi đối mặt với người khác hắn là một người rất đoan chính, có một tính từ rất phù hợp để nói về loại hành vi này, muộn tao.
Ở trước mặt người ngoài thì giả vờ đứng đắn, thoạt nhìn thận trọng đáng tin, bảo hắn yếu thế trước mặt người khác.
Khó.
Cho nên Cố Trọng Cảnh đến chết vẫn sĩ diện, đổi hướng đi tìm quán cafe gần cô nhi viện nhất, cứng rắn đi bộ hết một tiếng mới tới nơi.
Sau khi xin việc, Cố Trọng Cảnh thành công được giữ lại.Cùng ngày hắn liền đi làm ngày đầu tiên tại quán cafe, ngửi được mùi vị của các loại bánh ngọt đã lâu không thấy, Cố Trọng Cảnh thầm nuốt nước miếng, làm trọn một ngày công.
Phải nói lúc Cố Trọng Cảnh khôi phục dục vọng cầu sinh, đồng thời cũng khôi phục dục vọng ăn uống, mỗi ngày trong cô nhi viện hắn và Chử Ngạn đều là những người ăn nhiều nhất.
Hết cách rồi, đồ ăn trong tận thế có ngon thế nào đi chăng nữa, cũng không thể so sánh với các loại mỹ thực của hiện đại.
Như mấy loại bánh ngọt này, Cố Trọng Cảnh đã rất nhiều năm không được ăn, trước đây trong không gian mặc dù có bột mì, nhưng Cố Trọng Cảnh không biết làm nên cũng uổng phí.
Quán cafe bao ăn không bao ở, sau khi Cố Trọng Cảnh cơm nước xong, thay ra bộ đồng phục mà tiệm cafe đưa cho, đổi về một thân sơ mi trắng quần bò của hắn.
Lúc chuẩn bị rời đi, quản lý gọi Cố Trọng Cảnh lại: "Tiểu Cố, cậu chờ đã."
Cố Trọng Cảnh dừng bước lại nhìn về phía quản lý: "Quản lý Trương, còn có việc gì ạ?"
Quản lý Trương nhìn chàng trai cao lớn đứng ở cửa, trong lòng thoả mãn cực kỳ, Tiểu Cố này thực sự là có một khuôn mặt ông trời cho cơm, cứ tùy ý đứng ở đó cũng là một phần phong cảnh.
Ngày hôm nay sự hưng phấn của mấy cô bé đó hắn đều nhìn thấy, dựa theo kinh nghiệm của hắn, tiếp đó trong thời gian chàng trai này làm ở đây, khách hàng chắc chắn sẽ không ít.
"Đây là bánh ngọt cửa hàng làm hôm nay, để qua đêm sẽ không dễ bán, cậu mang về ăn đi." vì giữ lại chiêu bài có sẵn, quản lý cũng cố hết sức.
Cố Trọng Cảnh vui mừng ra mặt, nhưng hắn không nghĩ nhiều, chỉ coi rằng đây là một tiệm cafe có lương tâm, sau khi nói cám ơn tiếp nhận bánh ngọt, đẩy cửa rời đi.
Lại đi hết một giờ Cố Trọng Cảnh mới về tới cô nhi viện, ánh tà dương in trên kiến của cô nhi viện, hiện ra ánh sáng ấm áp.
Từ xa Cố Trọng Cảnh đã nhìn thấy người đứng chờ trước cổng cô nhi viện, khóe miệng hắn hơi nhếch lên.
Bước nhanh tới cổng, hắn đưa tay sờ sờ Chử Ngạn đang cúi đầu không biết nhìn gì: " Nguyên Nguyên, anh về rồi."
Chử Ngạn kinh hỉ ngẩng đầu, nhìn thấy khuôn mặt uể oải của Cố Trọng Cảnh, thu lại ý cười: "Không phải anh nói năm rưỡi là tan ca sao? Sao bây giờ mới về? Có phải anh đi bộ về không?"
Cố Trọng Cảnh ung dung không vội nói: "Ừ, thân thể của tên nhóc nguyên thân này quá kém rồi, anh đi bộ coi như rèn luyện luôn."
Nghe hắn nói như vậy, sắc mặt Chử Ngạn mới dịu xuống: "Ăn cơm chưa?"
Cố Trọng Cảnh: "Ăn rồi." Nói xong liền vô cùng đáng thương nói: "Nhưng lại đói rồi."
Chử Ngạn có chút đau lòng: "Đi, em đi