Lương Lương Tử cầm lấy phần đồ ăn của Hứa Kình, nhìn thấy hắn đang đứng bên hồ nước liền đi tới.
Trong khoảng thời gian này hầu như mỗi đêm hắn đều ăn những thứ này, nên không hứng thú tranh nhau ăn hết cái này đến cái khác.
Huệ bọn họ, mà cứ nhìn chằm chằm thạch hộc mọc trên vách đá.
Lương Tử nhìn thấy bộ dáng hắn như vậy, thì hỏi: "Hứa Thịnh Hòa, ngươi đang nhìn cái gì vậy?"
"Đang nhìn thạch hộc." Hứa Kình quay đầu trả lời "Nghe nói thạch hộc nở hoa rất đẹp, còn có người đào về nhà trồng".
"Nở hoa?" Lương Lương Tử mờ mịt nhìn về phía Hóa Vũ mà hỏi "Thạch hộc cũng nở hoa."
Lương Hóa Vũ gật đầu "Thạch hộc còn được gọi là chi Lan hoàng thảo, ông nội của ta rất thích hoa thạch hộc.
Nhưng thạch hộc không dễ trồng và cũng rất khó nở hoa, Hứa Thịnh Hòa ngươi muốn đào trở về trồng sao, nơi này trơn còn nhiều đá nên rất khó trèo lên để hái thạch hộc xuống."
Lương Lương Tử nhìn mấy cây thạch hộc phía trên vách đá, sau đó nhìn về phía Hứa Kình vỗ ngực nói: "Cái kia không có vấn đề gì khó, nhìn ta này!"
Trong lúc đang nói chuyện hắn quay người đi vài bước đến bên vách đá, ngẩng đầu nhìn lên tìm một nơi tương đối thích hợp rồi leo lên.
Hứa Kình vội vàng giữ lấy hắn, "Không cần đâu Lương Tử, ta chỉ thuận miệng nói mà thôi đừng có leo lên."
"Không sao đâu." Lương Lương Tử cười đắc ý lộ ra hàm răng trắng, "Cây thạch hộc lớn lên rất thấp lại dễ hái, nếu bị ngã thì cùng lắm thì rơi vào hồ thôi."
Vừa nói hắn vừa thoát khỏi tay Hứa Kình, lập tức dùng hai chân nhảy lên hướng phía trên vách đá mà leo.
Hứa Kình đưa tay ra bắt lấy nhưng không được làm cả người suýt nữa ngã nhào, may mắn Tề Vân Chi ở bên cạnh nhanh chóng vươn tay kéo lại.
Những người khác đi sang nhìn, Lương Ái Quang phấn khích hô lên, "Này, ta cũng muốn đến thử xem." hắn vừa nói vừa hướng phía vách đá trèo lên.
Lương Hóa Vũ đưa tay kéo hắn xuống "Ngươi tham gia làm gì?"
Mọi người đứng ở phía dưới cười ầm nhìn theo Lương Lương Tử leo lên trên như một con khỉ, không bao lâu liền tiến đến gần cây thạch hộc rồi đưa tay hái lấy.
Rễ của cây thạch hộc mọc sâu vào tường đá không dễ rút ra, Lương Lương Tử một tay bám vào tảng đá ở trên tay còn lại lây cây thạch hộc.
Hứa Kình nhìn hắn mà túa mồ hôi lạnh, hắn lung lay một hồi lâu thì thạch hộc cũng bị nhổ ra, bởi vì hắn dùng lực quá mạnh mà suýt chút nữa lung lay ngã xuống hồ.
Hứa Kình nhìn thấy hắn bám nhanh vào tảng đá theo hướng khác leo qua, mà vội vàng gọi: "Lương Tử, không sao ngươi mau leo xuống đi!"
Lương Lương Tử quay đầu lại cúi xuống đáp: "Không được, ta đã bứt đứt rễ của cây thạch hộc này nên không thể trồng được, chờ một chút ta lại nhổ gốc cây khác cho ngươi."
Hứa Kình trả lời: "Ta không trồng thạch hộc nên ngươi mau xuống đi!"
Lương Lương Tử nghe nói vậy có chút không vui, đành phải đáp: "Ừ"
Hắn nhét cây thạch hộc đã nhổ vào trong lưng quần rồi từ từ leo xuống vách đá.
Sau khi xuống đến mặt đất, hắn cầm cây thạch hộc trên tay bước đến chỗ Hứa Kình "Tiểu Hòa, cho ngươi này."
Hứa Kình vươn tay nhận lấy cây thạch hộc trên đó có chút rêu xanh cùng nước, nhìn Lương Lương Tử một chút liền hạ mi, nhỏ giọng nói: "Cảm ơn, lần sau đừng trèo lên nữa quá nguy hiểm."
Lương Lương Tử xua tay không thèm để tâm, "Không sao, chuyện này thì có gì nguy hiểm, đó là do ngươi chưa nhìn thấy chúng ta oét trên vách đá thì leo núi."
Mọi người xung quanh cũng cười đùa, "Đúng vậy Tiểu Hòa ngươi thật nhát gan."
Hứa Kình có chút bất lực lắc đầu, "Do các ngươi quá to gan mà thôi."
Hứa Kình suy nghĩ đến việc quay trở lại nên trồng cây thạch hộc này như thế nào, để không phụ tấm lòng của Lương Tử.
Tề Vân Chi vốn đang im lặng đứng bên cạnh, lại ngửa đầu nhìn lên vách đá đột nhiên đi đến duỗi tay ra bám vào vách đá mạnh mẽ trèo lên trên.
"!" Hứa Kình bị dọa một trận sau khi phục hồi lại muốn gọi hắn leo xuống, không chỉ vừa lo lắng cho an toàn của hắn mà sợ mọi người xung quanh phát hiện, nên có chút sốt ruột.
Lương Hóa Vũ liền hỏi "Ngươi bị sao vậy?"
Hứa Kình lập tức cúi đầu che đi chân của mình, khó khăn nói "Chân của ta hình như bị chuột rút."
Những người khác giật mình ngồi xổm xuống giúp hắn xoa chân, tranh nhau nói ra ý kiến của mình.
Trong lòng ngực Hứa Kình tim đập nhanh hơn, cho đến khi nhìn thấy Tề Vân Chi nhẹ nhàng rút được bốn năm cây thạch hộc nắm trong tay, hắn mới coi như không có chuyện gì xảy ra mà đứng dậy, "Ta ngồi đây một chút sẽ tốt hơn, các ngươi đi chơi đi."
Lương Hóa Vú nhíu mày, "Thật sự không sao chứ?"
Hứa Kình cười với hắn, "Không sao, ta thật không có việc gì cả?"
Lương Ái Nhiên sảng khoái nói: "Vậy ngươi ngồi ở đây nghỉ một lát, chúng ta đi chặt một ít củi.
Ta nói cho ngươi biết, cây đắng ở đây có thể dùng làm ná rất tốt, chờ chút nữa chúng ta sẽ chặt giúp ngươi một cây."
Hứa Kình gật đầu, "Ừm, ta ở đây chờ các ngươi."
Cả đám cầm dao vui vẻ men theo con đường đá để đi tìm cây đắng làm ná.
Lương Hóa Vũ có chút lo lắng cho Hứa Kình, nhưng ham muốn làm ná đã lấn át đi sự lo lắng này, sau khi chắc chắn rằng Hứa Kình không có việc gì liền cầm dao để chặt củi đi theo nhóm bạn.
Chờ bọn họ đi xa Hứa Kình liền tiến đến kéo Tề Vân Chi qua nói: "Anh Tề, lần sau đừng đột nhiên leo lên vách đá như vậy."
Tề Vân Chi đôi mắt đen láy nhìn hắn, cúi người đưa thạch hộc trong tay ra, "Cho ngươi, nó vẫn còn có rễ cây."
Hứa Kình nhìn thấy trong lòng bàn tay to có vài gốc cây thạch hộc mà trong lòng cảm thấy buồn vui lẫn lộn, vươn tay nhẹ nhàng cầm lấy Lê tiếng "Cám ơn."
Tề Vân Chi sau một hồi liền phản ứng, nhẹ giọng nói: "Không cần cám ơn." Một lát sau hắn lại nói tiếp: "Ngươi muốn cái gì, ta sẽ cho ngươi."
Hứa Kình vươn tay nhẹ nhàng ôm lấy hắn.
Hứa Kình hiện tại cao hơn một mét cả người chỉ đến eo của Tề Vân Chi, giống như một đứa nhỏ nên chỉ có thể ôm chân của Tề Vân Chi.
Hắn không biết rằng trong mắt của Tề Vân Chi nhìn thấy hắn là một thanh niên với dáng người mảnh khảnh, cao gần một mét tám làn da trắng mịn.
Đó là diện mạo của linh hồn cũng là diện mạo của hắn ở kiếp trước.
Hắn ôm như vậy cả người vừa vặn đều dựa vào trong lòng ngực của Tề Vân Chi.
Tề Vân Chi có thể nhìn thấy linh hồn của hắn nhưng lại không thể ôm lấy, sau khi ngây người nhìn một hồi lâu Tề