Chỉ còn một tháng nữa là chào đón cục cưng ra đời, thời gian gần đây hai anh trai lúc nào cũng về trễ nên Bảo Bối đành được bảo mẫu chăm sóc, Tôn Đặng Dương cũng canh chừng cậu, y còn nói cái gì mà tự nguyện chăm vợ từ bé.
Mối quan hệ của Cố Tinh Anh và Tiểu Chính Lâm cũng được mọi người trong nhà họ Tiểu biết hết, cho nên chuyện Tinh Anh thường xuyên lui đến đây, ban đêm phòng của Chính Lâm đôi khi phát ra những tiếng ám muội là chuyện bình thường, phòng Bảo Bối có vách ngăn.
Chẳng ảnh hưởng gì, chỉ có Tôn Đặng Dương mỗi lần đi chơi về đêm, thấy phòng anh cả không đóng cửa còn vang ra âm thanh tình ai thì nhịn không được rủa thầm.
Chỉ có Tiểu Chính Vũ là kì lạ, một tuần có bảy ngày thì hết bốn ngày ngủ ở ngoài.
Buổi sáng về còn có dấu vết hôn ở trên khắp người, mặc cho người nhà gặn hỏi có phải là có người yêu rồi phải không thì anh hai vẫn một mực phủ định.
Mà cái người vừa phủ định đang không có yêu đương với ai cả đang nằm trên giường của một khách sạn lớn, bên cạnh anh còn có một nam nhân.
Tiểu Chính Vũ nhìn nam nhân bên cạnh một tay cầm điếu thuốc, một tay đang vuốt ve dương v*t đã mềm xuống của mình thì liền nhăn mặt nói.
"Đừng có hút thuốc nữa, cậu muốn ung thư phổi chết sao?"
Từ Khánh phả một hơi thuốc lên không trung, lại quay sang nhìn anh hai cười ranh mãnh hỏi.
"Vậy tôi không hút thuốc, tôi hút t/inh dịch của anh được không? Hôm nay anh có phải đã ăn táo hay trái cây không?"
Tiểu Chính Vũ quay sang nhìn con người có đường nét tinh xảo kia, phì cười hỏi.
"Cậu theo dõi tôi à? Tại sao lại biết tôi ăn táo"
Từ Khánh nhún nhún vai, rất tỉnh táo đáp.
"Vừa nãy nuốt t*ng trùng của anh thấy rất ngọt, rất ngon"
Tiểu Chính Vũ nhịn không được mắng.
"Mẹ nó đồ dâ.m đãng"
Từ Khánh vứt đi điếu thuốc, cười hề hề dựa vào ngực Chính Vũ, nụ cười lộ ra hàm răng trắng của anh làm ra nét ngây thơ.
Không ai nghĩ đây là một con người ta dâm cả.
"Không thích tôi hút thuốc sao? Tại sao vậy?"
Chính Vũ vừa kiểm tra điện thoại vừa đáp.
"Ừm! Lúc hôn sẽ có mùi thuốc, tôi không thích"
Từ Khánh nhìn Tiểu Chính Vũ dáng vẻ thành thật trả lời, trong đầu tưởng tượng ra nếu anh hai mọc thêm hai cái tai chó nữa thì đáng yêu biết bao nhiêu.
Anh nhìn không được dùng tay gãi cằm anh hai, vừa cười vừa đáp.
"Mẹ nó! Anh đúng là được cái chim to dài, ch*ch sướng ra thì dù thế nào nhìn cũng giống hệt một con chó bự khờ khạo.
Không ngờ dáng vẻ anh chịu ngủ với kẻ thù mình ghét cũng có thể đáng yêu như vậy.
Ui! Ui! Vừa nói mà tôi đã cứng lên rồi.
Hay là chúng ta làm thêm một hiệp nữa đi"
Nói là làm liền, Từ Khánh muốn chui vào chăn ngậm lấy dương v*t của Chính Vũ.
Nào ngờ anh hai nhanh tay bắt lấy người kia xốc lên đặt vào lòng đáp.
"Mẹ nó cậu bị điên à? Tôi hôm nay