Theo cốt truyện, lúc này Mai Hạ cũng vào cung.
Năm nay sứ thần nước láng giềng mang tới một đội ngũ cao thủ tuyệt thế, Mai Hạ cũng bại trận.
Khi sứ thần đang cười nhạo thì Thái tử và Thanh Cúc xuất hiện, cân hết cả đội và mang lại chiến thắng vẻ vang cho nước nhà.
Lúc này mọi người ai cũng biết Thanh Cúc giỏi giang hơn Mai Hạ, phong làm đệ nhất thiên tài mới.
Không chỉ thế, Mai Hạ cũng bị cười chê thực lực giảm sút, lười biếng hại thân.
Đúng là oan không kể xiết.
Cô đương nhiên sẽ không làm nền cho kẻ khác! Mai Hạ tới hoàng cung, đã có chỗ ở sẵn.
Trông cứ như ký túc xá vậy.
Mọi người tới cũng coi như quen mặt nhau, chào hỏi vài câu liên rời đi.
Mai Hạ dạo vòng quanh, bất ngờ gặp Dạ Thành.
Hắn ngồi dưới gốc cây lộc vừng, những chùm hoa đỏ rủ xuống nổi bật.
Có một số bông rơi vào người hắn nhưng hắn không để tâm, cúi đầu giống như ngủ rồi.
Mai Hạ cười khúc khích lại gân, định hù dọa hắn một phen.
Ai ngờ hắn tóm được tay cô, mở mắt nhìn nói: "Ngươi đúng là không sợ ta thật nhỉ?"
"Chúng ta cùng phe mà.
Điện hạ sao hại thân nữ được"
Mai Hạ cười nói.
Dạ Thành buông tay cô ra.
Cảm giác mềm mại làm hắn liên tưởng tới bông gòn.
Lại nhìn Mai Hạ từ trên xuống dưới, không biết nàng ta có mềm như một gối ôm cỡ lớn không nhỉ? Nếu Mai Hạ biết hắn có ý tưởng vô lễ với nàng như vậy, chắc sẽ cầm kiếm xiên hẳn luôn mất, sau đó bỏ đi không thèm chung phe với hắn nữa.
"Cho điện hạ"
Lời của cô cắt ngang suy nghĩ của hắn.
Là một bình sứ.
Không cần mở hẳn cũng biết bên trong là gì.
Đan dược bên trong chắc chắn quý giá.
Cô chưa bao giờ mang cho hắn thứ vô dụng.
Dạ Thành ý bảo cô ngồi xuống.
Mai Hạ cũng không từ chối, vô tình để ý có một bông hoa trên đầu hắn, cười khúc khích.
Cuối cùng cô bị hắn lườm liền nén cười giải thích: "Điện hạ ngồi dưới tán cây, cả người đều là hoa"
Dạ Thành đột nhiên nổi lên ý xấu, tay đấm vào